BÁC SĨ TẦN VĨNH AN

Tôi cúi xuống nhặt lên.

Bảng tên vẫn còn hơi ấm.

Tôi phủi sạch bụi.

Đặt nó lên bệ cửa sổ.

“Bác sĩ.”

“Nghỉ ngơi nhé.”

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Chiếc bảng tên khẽ rung lên.

Như có người vừa mỉm cười đáp lại.

Ầm.

Một tiếng động lớn vang lên.

Trần nhà bắt đầu sụp xuống.

Nhưng kỳ lạ là.

Những mảnh bê tông không hề rơi vào người.

Chúng vừa chạm đến giữa không trung đã hóa thành ánh sáng.

Toàn bộ tầng mười ba.

Đang dần trở về hình dạng vốn có.

Là…

Không tồn tại.

“Keng.”

Tiếng chuông thang máy lại vang lên.

Cửa từ từ mở ra.

Bảng hiển thị chỉ còn những con số quen thuộc.

1.
2.
3.
4.
5.
6.

12.
13.
Con số 13 đã hoàn toàn biến mất.

Tôi bước vào thang máy.

Cô bé đứng ngoài cửa vẫy tay.

“Chị.”

“Em phải đi rồi.”

“Ừ.”

“Nhớ ngoan.”

Con bé cười thật tươi.

“Lần này.”

“Em không phải nằm viện nữa.”

Cửa thang máy chậm rãi khép lại.

Khoảnh khắc khe cửa chỉ còn một đường nhỏ.

Tôi nhìn thấy.

Phía sau cô bé.

Có mười ba đứa trẻ đang đứng.

Đứa nào cũng mặc quần áo bệnh nhân.

Đứa nào cũng nở nụ cười rất rạng rỡ.

Chúng cùng lúc cúi đầu về phía tôi.

Rồi nắm tay nhau.

Bước vào một vùng ánh sáng trắng dịu dàng.

“Keng.”

Cửa thang máy đóng kín.

Khi cửa mở lần nữa.

Tôi đã trở lại tầng một của bệnh viện.

Đồng hồ treo tường chỉ đúng ba giờ mười lăm phút sáng.

Giống như…

Mọi chuyện vừa rồi chỉ kéo dài mười lăm phút.

Nhưng bên ngoài.

Xe cấp cứu.

Bác sĩ.

Điều dưỡng.

Đều đang bận rộn.

Không ai biết.

Một tầng bệnh viện đã lặng lẽ biến mất.

Viện trưởng bước đến bên tôi.

Ông nhìn bảng điều khiển thang máy thật lâu.

Rồi khẽ hỏi:

“Từ hôm nay…”

“Sẽ không còn tầng mười ba nữa đúng không?”

Tôi nhìn dãy số đang đứng yên ở tầng một.

Khẽ gật đầu.

“Ừ.”

“Nó đã tan rồi.”

Đúng lúc ấy.

Một y tá trẻ hớt hải chạy từ cuối hành lang tới.

“Viện trưởng.”

“Có chuyện lạ.”

“Tất cả hồ sơ bệnh án của khoa điều trị cũ…”

“Đều biến mất.”

“Chỉ còn lại…”

“Một bức thư.”

Không khí lập tức yên tĩnh.

Viện trưởng nhận lấy phong thư đã ngả vàng.

Bên ngoài chỉ có một dòng chữ viết tay.

Gửi những người vẫn còn sống.

Chương 25: Bức thư cuối cùng

Cả hành lang im lặng.

Viện trưởng cầm phong thư đã ngả vàng.

Đầu ngón tay khẽ run.

Dường như…

Ông đã đoán được người viết là ai.

“Tôi mở nhé.”

Không ai trả lời.

Ông chậm rãi bóc lớp giấy niêm phong.

Bên trong chỉ có một tờ giấy mỏng.

Nét chữ ngay ngắn, mạnh mẽ.

Là chữ của một người đã viết bệnh án suốt nhiều năm.

Viện trưởng đọc thành tiếng.

________________________________________

“Nếu có người đọc được bức thư này…”

“Có lẽ tôi đã rời khỏi nơi ấy.”

“Xin đừng tìm tầng mười ba nữa.”

“Cũng đừng trách những người từng ở đó.”

“Sai là tôi.”

“Tôi đã quá tự tin.”

“Tôi luôn nghĩ bác sĩ có thể giữ bệnh nhân ở lại.”

“Nhưng tôi quên mất…”

“Bác sĩ chỉ có thể chữa bệnh.”

“Không thể chống lại sinh tử.”

“Nếu người nhà các em vẫn còn đến bệnh viện…”

“Xin hãy thay tôi nói với họ một câu.”

“Các em rất dũng cảm.”

“Chỉ là…”

“Tôi không đủ giỏi.”

“Xin lỗi.”

“Tần Vĩnh An.”

________________________________________

Đọc đến dòng cuối.

Viện trưởng lặng lẽ gấp lá thư lại.

Khóe mắt đỏ hoe.

Một bác sĩ lớn tuổi đứng phía sau khẽ nghẹn giọng.

“Tần Vĩnh An…”

“Thật sự là anh ấy.”

Tôi quay sang.

“Chú quen à?”

Người bác sĩ gật đầu.

“Hai mươi ba năm trước.”

“Anh ấy là bác sĩ giỏi nhất khoa ung thư nhi.”

“Ngày nào cũng là người về muộn nhất.”

“Cũng là người…”

“Tự trách mình nhiều nhất.”

Ông cười rất buồn.

“Có hôm ba ngày không ngủ.”

“Chỉ để nghĩ thêm một phương án điều trị.”

“Không ai ngờ…”

“Lại thành ra như vậy.”

Viện trưởng nhìn tôi.

“Bạn nhỏ.”

“Cậu ấy…”

“Đã thật sự buông xuống rồi sao?”

Tôi nhìn về phía thang máy số ba.

Khẽ gật đầu.

“Ừ.”

“Chú ấy đi gặp những người luôn muốn gặp.”

Viện trưởng không hỏi thêm.

Ông hiểu.

Có những lời.

Không cần nói quá rõ.

Đúng lúc ấy.

Một điều dưỡng trẻ bỗng kêu lên.

“Viện trưởng.”

“Mọi người mau nhìn.”

Tất cả đồng loạt quay đầu.

Trên bức tường cạnh thang máy.

Tấm ảnh tập thể cũ của khoa ung thư nhi đang treo lặng lẽ.

Nhưng…

Không biết từ lúc nào.

Ảnh đã thay đổi.

Ở hàng đầu.

Mười ba đứa trẻ mặc quần áo bệnh nhân đều đang cười rất tươi.

Đứng phía sau chúng.

Bác sĩ Tần mặc áo blouse trắng.

Một tay cầm hồ sơ.

Một tay giơ hình chữ V.

Nụ cười trên gương mặt rất nhẹ nhõm.

Khác hẳn vẻ đau khổ trong bức ảnh cũ.

Viện trưởng nhìn thật lâu.

Rồi khom người thật sâu trước bức ảnh.

“Cảm ơn.”

“Cậu đã vất vả rồi.”

Mọi chuyện ở bệnh viện kết thúc khi trời vừa sáng.

Lâm Thanh Huyền lái xe đưa tôi về.

Tôi ngồi ở ghế sau.

Ôm một hộp sữa dâu.

“Linh Chiêu.”

“Hôm nay cực khổ rồi.”

“Ừ.”

“Muốn ăn gì?”

Tôi suy nghĩ rất nghiêm túc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...