“Hai cây kem.”
“Sao lại hai?”
“Một cây của cháu.”
“Cây còn lại…”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Khẽ cười.
“Cho Tiểu Vũ.”
Lâm Thanh Huyền im lặng vài giây.
Sau đó đánh lái vào một cửa hàng tiện lợi.
Ít phút sau.
Tôi cầm hai cây kem vị dâu bước ra.
Một cây tự bóc ăn.
Cây còn lại.
Tôi đặt dưới gốc cây hoa anh đào trước cổng bệnh viện.
“Ăn nhanh nhé.”
“Không thì tan mất.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Bao kem khẽ lay động.
Giống như…
Có một bàn tay nhỏ vừa nhận lấy.
Tôi mỉm cười.
“Đi thôi.”
“Còn nhiều người đang chờ mình.”
Phía sau lưng.
Ánh nắng buổi sớm chiếu lên tòa nhà bệnh viện.
Thang máy số ba vẫn lên xuống như bình thường.
Từ hôm nay trở đi.
Nó sẽ không bao giờ dừng ở tầng mười ba nữa.
Chương 26: Người không có bóng
Ba ngày sau.
Cuộc sống của tôi lại trở về như bình thường.
Ban ngày đi học.
Buổi tối làm bài tập.
Thi thoảng lại bị Lâm Thanh Huyền gọi đi xử lý mấy con quỷ thích dọa người.
Tôi vốn tưởng sẽ được nghỉ ngơi vài hôm.
Ai ngờ…
Sáng thứ Hai.
Vừa bước vào lớp.
Tôi đã thấy có gì đó không đúng.
“Linh Chiêu.”
Cố Tiểu Vũ kéo tay áo tôi.
“Cậu nhìn gì thế?”
Tôi nhìn cuối lớp.
Có một cậu bé mới chuyển đến.
Mặc đồng phục chỉnh tề.
Đeo kính.
Đang lặng lẽ đọc sách.
Nếu chỉ nhìn bằng mắt thường.
Cậu ấy hoàn toàn bình thường.
Nhưng…
Dưới ánh nắng chiếu qua cửa sổ.
Cậu ấy…
Không có bóng.
…
“Bạn ấy tên gì?”
Tôi hỏi.
Cố Tiểu Vũ đáp:
“Hình như là Dương Minh.”
“Chuyển từ thành phố khác đến.”
“Tính hơi ít nói.”
Tôi gật đầu.
Rồi đi về chỗ ngồi.
Dương Minh ngẩng đầu nhìn tôi.
Khẽ mỉm cười.
“Chào.”
Tôi cũng cười.
“Chào.”
Ngay lúc ánh mắt hai đứa chạm nhau.
Tôi nghe thấy một giọng nói rất nhỏ.
“Đừng nhìn nó.”
Tôi cúi xuống.
Một tiểu quỷ đang trốn dưới gầm bàn.
Nó run đến mức hai cái tai cũng rung theo.
“Đại tỷ.”
“Bạn ấy…”
“Không phải người.”
Tôi hỏi nhỏ:
“Quỷ?”
Tiểu quỷ lắc đầu.
“Không phải.”
“Yêu?”
Nó lại lắc đầu.
“Vậy là gì?”
Tiểu quỷ mếu máo.
“Không biết.”
“Nhưng bọn em…”
“Không dám đến gần.”
…
Tiết học bắt đầu.
Cô giáo chủ nhiệm giới thiệu Dương Minh với cả lớp.
Bạn học mới rất lễ phép.
Trả lời lưu loát.
Thành tích cũng rất tốt.
Không ai phát hiện điều gì bất thường.
Chỉ có tôi.
Mỗi lần Dương Minh cúi xuống viết bài.
Chiếc bóng dưới chân cậu ấy…
Lại chậm hơn một nhịp.
Giống như…
Có ai đó đang bắt chước động tác của cậu.
…
Giờ ra chơi.
Tôi cầm hộp sữa đi ra hành lang.
Dương Minh cũng đi theo.
“Cậu là Thẩm Linh Chiêu đúng không?”
“Ừ.”
“Tớ nghe nói…”
“Cậu nhìn thấy ma.”
Tôi uống một ngụm sữa.
“Ai nói?”
“Cả lớp.”
Tôi gật đầu.
“Đúng.”
Dương Minh cười.
“Tớ cũng nhìn thấy.”
Tôi hơi bất ngờ.
“Thật?”
“Ừ.”
“Cậu nhìn thấy gì?”
Dương Minh im lặng vài giây.
Rồi nhìn xuống mặt đất.
“Tớ…”
“Không nhìn thấy bóng của mình.”
…
Chương 27: Cái bóng bị đánh cắp
Tan học.
Tôi không về nhà ngay.
Mà đi theo Dương Minh.
Cậu ấy sống cùng bà ngoại trong một khu chung cư cũ.
Trên đường đi.
Tôi cố ý đi chậm phía sau.
Quả nhiên.
Đến đoạn đường ít người.
Chiếc bóng của Dương Minh…
Đột nhiên dừng lại.
Nhưng Dương Minh vẫn tiếp tục bước.
Một người.
Một bóng.
Đi theo hai hướng khác nhau.
Tiểu quỷ trong cặp sách lập tức ôm đầu.
“Đại tỷ!”
“Nó tự đi!”
“Tụi em chưa từng thấy cái bóng nào tự chạy cả!”
Tôi nhìn chằm chằm.
Chiếc bóng đứng yên vài giây.
Rồi từ từ quay đầu.
Nó…
Đang nhìn tôi.
Mặc dù không có mắt.
Không có mũi.
Không có miệng.
Nhưng tôi biết.
Nó đang cười.
…
Tôi lấy một viên kẹo sữa.
Ném xuống đất.
“Ăn không?”
Chiếc bóng cúi đầu.
Nhìn viên kẹo.
Rồi…
Lắc đầu.
Giọng nói khàn khàn bỗng vang lên từ dưới mặt đất.
“Ta…”
“Không ăn được.”
Tôi ngồi xổm xuống.
“Vậy ngươi muốn gì?”
Chiếc bóng không trả lời.
Mà hỏi ngược lại.
“Ngươi…”
“Có biết…”
“Mất bóng…”
“Sẽ ra sao không?”
Tôi đáp rất nhanh.
“Không biết.”
“Ta cũng không biết.”
“Nên…”
“Ta muốn tìm.”
Ngay lúc ấy.
Dương Minh ở phía trước bỗng quay đầu.
“Linh Chiêu?”
“Cậu đang nói chuyện với ai?”
Tôi chỉ xuống đất.
“Cái bóng của cậu.”
Dương Minh nhìn xuống.
Khoảng đất dưới chân trống rỗng.
Cậu cười gượng.
“Cậu…”
“Đừng đùa.”
Tôi lắc đầu.
“Tớ không đùa.”
Đúng lúc ấy.
Chiếc bóng bỗng bò ngược về phía Dương Minh.
Nhanh như chất lỏng màu đen.
Chỉ trong chớp mắt.
Nó đã nhập trở lại dưới chân cậu.
Mọi thứ lại bình thường.
Nhưng tôi biết.
Thứ vừa nói chuyện với tôi…
Không phải bóng của Dương Minh.
Mà là…
Một kẻ đang mặc chiếc bóng ấy.
Tôi nhìn theo bóng lưng Dương Minh.
Khóe môi khẽ cong lên.
Xem ra…
Lại có vụ mới rồi.
Chương 28: Kẻ trộm bóng
Tối hôm đó.
Tôi không ngủ.
Chính xác hơn…
Tôi đang đợi.
Mười hai giờ.
Chaporia
Bình Luận (0)