“Hay trong mắt anh, chỉ có người khóc trước mặt anh mới đáng thương?”
Tần Dục Hành môi mấp máy, nhưng không nói được gì.
Tôi tiếp tục:
“Hứa Mạn Tinh muốn nghe tiếng cá voi, anh ghi cho cô ta hơn hai mươi đoạn.”
“Em xin một lần, anh mắng em không hiểu quy định.”
“Hứa Mạn Tinh muốn xem sinh vật biển, anh phá quy trình đưa cô ta vào phòng thí nghiệm.”
“Em muốn đi Tây Sa, anh nói em đi rồi anh không có cơm nóng ăn.”
“Tần Dục Hành, anh không phải không biết dịu dàng.”
“Anh chỉ không dùng sự dịu dàng đó cho em.”
Mắt anh đỏ lên.
“Không phải…”
Tôi ngắt lời anh:
“Phải.”
Tôi từng vì câu “không phải” của anh mà tự lừa mình rất nhiều năm.
Không phải anh không yêu tôi, chỉ là anh quá bận.
Không phải anh không quan tâm tôi, chỉ là anh không biết biểu đạt.
Không phải anh thiên vị người khác, chỉ là tôi quá nhạy cảm.
Nhưng thật ra đáp án đã rõ từ lâu.
Một người yêu tôi sẽ không để tôi mãi đứng phía sau.
Một người trân trọng tôi sẽ không dùng tâm huyết của tôi để đổi lấy nụ cười của người khác.
Một người thật sự coi tôi là người nhà sẽ không chỉ nhớ đến tôi khi cần nước mật ong và bát mì nóng.
Tôi kéo vali chuẩn bị rời đi.
Tần Dục Hành đột nhiên nắm lấy tay kéo vali của tôi.
“Tiểu Noãn, cho anh một cơ hội.”
Tôi nhìn bàn tay anh.
Ngày trước, bàn tay này từng là thứ khiến tôi thấy an toàn nhất.
Rộng.
Ấm.
Có vết chai do điều khiển thiết bị.
Tôi từng nắm nó rất nhiều lần trong mơ, nghĩ rằng đời này chỉ cần đi theo anh, dù bão tố cũng không sợ.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy nặng.
Tôi rút tay ra.
“Tần Dục Hành, anh có biết ngày hôm qua em ngủ ở ký túc xá viện không?”
Anh ngẩn ra.
Tôi nói:
“Căn phòng rất nhỏ, giường cũng cứng, ngoài cửa còn có tiếng gió thổi cả đêm.”
“Nhưng đó là giấc ngủ ngon nhất của em trong bảy năm qua.”
Sắc mặt anh lập tức tái nhợt.
Tôi nói:
“Anh xem.”
“Không có anh, em sống rất tốt.”
Tôi kéo vali đi qua anh.
Lần này, anh không giữ nữa.
Một tuần sau, kết quả xử lý kỷ luật chính thức được công bố.
Hứa Mạn Tinh bị hủy tư cách thực tập tại căn cứ, hồ sơ vi phạm được gửi về đơn vị đào tạo.
Vì hành vi cố ý làm hỏng mẫu nghiên cứu và tung tin sai lệch gây ảnh hưởng nghiêm trọng, cô ta phải bồi thường một phần tổn thất theo quy định, đồng thời bị cấm tham gia các dự án khảo sát biển sâu liên kết trong ba năm.
Đối với một người mới vào nghề, ba năm ấy gần như chặn đứt con đường cô ta mơ tưởng.
Còn Tần Dục Hành bị ghi lỗi kỷ luật nghiêm trọng.
Chức vụ tổng chỉ huy nhiệm vụ lặn sâu tiếp theo bị thu hồi.
Anh bị chuyển sang tổ rà soát kỹ thuật nội bộ, tạm thời không được tham gia nhiệm vụ có dữ liệu bảo mật cấp cao.
Nghe nói ngày nhận quyết định, anh đứng trước bảng phân công rất lâu.
Tên anh từng luôn nằm ở vị trí đầu tiên.
Bây giờ, vị trí ấy đổi thành người khác.
Người mới là Phó chỉ huy Trình, một người trước đây luôn bị anh chê là quá cứng nhắc, chuyện gì cũng bám quy trình.
Tôi nghe xong chỉ thấy bình thường.
Trong biển sâu, người đáng tin nhất chưa bao giờ là kẻ tự cho mình có quyền phá lệ.
Mà là người biết kính sợ từng đường dây, từng mã lệnh, từng con số.
Trước ngày tôi lên đường đến Tây Sa, căn cứ tổ chức buổi báo cáo nghiệm thu giai đoạn của dự án mô phỏng sinh thái.
Vì sự cố S-17, tôi vốn không định đứng báo cáo.
Nhưng viện trưởng Lưu nói:
“Dự án này là em chống lên. Người phá nó không có tư cách khiến em lùi xuống.”
Thế nên tôi mặc áo sơ mi trắng, đứng trên bục thuyết trình.
Dưới sân khấu có rất nhiều người.
Có đồng nghiệp viện nghiên cứu.
Có người của phòng an ninh.
Có đại diện trung tâm sinh học biển quốc gia.
Cũng có Tần Dục Hành.
Anh ngồi ở hàng cuối cùng.
Ánh mắt vẫn luôn dừng trên người tôi.
Tôi không né.
Cũng không tìm.
Tôi chỉ mở bản trình chiếu, bình tĩnh nói về môi trường miệng phun thủy nhiệt, về chu kỳ tái hoạt hóa của vi sinh vật ưa nhiệt, về cách dữ liệu phân kỳ trước sự cố giúp dự án giữ lại giá trị nghiên cứu.
Tôi nói rất lâu.
Không vấp một chữ.
Đến phần cuối cùng, tôi dừng lại vài giây.
Trên màn hình xuất hiện ảnh bể mô phỏng san hô xanh C-09 trước khi bị di chuyển.
Ánh xanh nhạt mềm mại như một đốm lửa nhỏ dưới đáy biển.
Tôi nói:
“Rất nhiều người cho rằng nghiên cứu trên bờ là hậu phương yên ổn.”
“Nhưng biển sâu không chỉ tồn tại trong khoảnh khắc tàu lặn chạm đáy.”
“Nó còn tồn tại trong từng mẫu vật được duy trì qua hàng nghìn ngày, trong từng chuỗi dữ liệu không được phép sai lệch, trong từng quy trình tưởng như lạnh lùng nhưng bảo vệ công sức của rất nhiều người.”
Chaporia
Bình Luận (0)