20px

Tôi hơi mất tập trung.

Trong đầu cứ lặp đi lặp lại những lời Trình Lập Ngôn nói ban sáng.

Tôi quen anh tám năm.

Kết hôn ba năm.

Rất hiếm khi anh thành thật như vậy.

Có lẽ…

Chuyện ly hôn thật sự đã ép anh đến đường cùng.

Buộc anh phải bắt đầu nhìn lại chính mình.

Buổi trưa.

Lúc nghỉ giải lao.

Tôi vào cửa hàng tiện lợi mua nước.

Điện thoại reo.

Trình Lập Ngôn gửi đến một tấm ảnh.

Là ảnh chụp mẫu hợp đồng thuê nhà.

Kèm theo một tin nhắn.

“Em xem khu này được không? Có hai căn đang cho thuê. Chiều nay anh đi xem.”

Tôi mở ảnh.

Phóng to.

Quả thật rất gần công ty.

Đi bộ chưa đến hai mươi phút.

Trường mẫu giáo cũng ở gần đó.

Đang định trả lời.

Thì phía trên WeChat bỗng hiện lên một thông báo.

Không phải tin nhắn gửi cho tôi.

Mà là thông báo vô tình bị chụp luôn trong ảnh lúc Trình Lập Ngôn chụp màn hình.

Trên thanh thông báo chỉ hiện một nửa dòng.

“Lập Ngôn, đừng thuê cho nó căn tốt quá. Đại khái là được rồi. Với đồng lương của nó thì ở nhà tốt làm gì…”

Phía sau đã bị cắt mất.

Nhưng…

Tôi nhận ra ngay.

Ảnh đại diện ấy.

Biệt danh ấy.

Là mẹ anh.

Tôi nhìn chằm chằm nửa dòng tin nhắn đó rất lâu.

Ánh nắng ngoài cửa kính cửa hàng tiện lợi chiếu vào.

Soi lên những ngón tay đang cầm điện thoại.

Các khớp ngón tay trắng bệch.

Đúng khoảnh khắc ấy.

Trong lòng tôi vang lên một tiếng…

Rắc.

Như sợi dây đã căng quá lâu.

Cuối cùng cũng đứt.

Tôi thoát khỏi tấm ảnh.

Không trả lời tin nhắn của anh.

Buổi chiều đi làm.

Tôi đẩy sang một bên bảng biểu còn dang dở.

Mở tài liệu trên máy tính.

Bắt đầu soạn điều khoản trong thỏa thuận ly hôn của mình.

Điều thứ nhất.

Quyền nuôi dưỡng con gái Trình Tiểu Mãn thuộc về người mẹ.

Điều thứ hai.

Người cha có trách nhiệm chu cấp ba nghìn tệ mỗi tháng cho đến khi con đủ mười tám tuổi.

Điều thứ ba.

Tiền tiết kiệm và tài sản đứng tên mỗi bên thuộc về chính người đó.

Tôi không yêu cầu phân chia bất kỳ tài sản nào đứng tên Trình Lập Ngôn.

Điều thứ tư.

Người cha được thăm con mỗi tuần một lần.

Không quá tám tiếng.

Phải báo trước cho người mẹ hai mươi bốn tiếng.

Tôi đọc đi đọc lại ba lần.

Rồi in ra.

Ký tên.

Tan làm.

Lúc đạp xe ngang qua khu chung cư Trình Lập Ngôn nhắc đến.

Tôi dừng lại một lúc trước cổng.

Khu đó quả thật rất đẹp.

Chung cư mới.

Cây xanh phủ kín.

Cổng còn có bảo vệ trực.

Nhưng tôi không bước vào.

Tôi tiếp tục đạp xe trở về căn nhà thuê.

Khóa xe dưới gốc cây hòe già.

Rồi lên lầu.

Hôm nay Tiểu Mãn đang ở nhà Tôn Tinh.

Tôn Tinh giúp tôi đón con.

Đưa con đi ăn gà rán.

Tôi ngồi một mình trong căn phòng vắng lặng một lúc.

Bộ đồng phục phơi ngoài ban công vẫn chưa khô.

Gió thổi qua.

Chiếc áo khẽ đung đưa.

Từng giọt nước nhỏ từ ống tay áo rơi xuống.

Loang thành một vệt sẫm trên nền gạch ban công.

Tôi lấy điện thoại.

Nhắn cho Trình Lập Ngôn.

“Tôi đã soạn xong thỏa thuận. Gửi anh xem trước. Chuyện nhà cửa thì chưa cần vội. Bên tôi đã tìm được chỗ ở phù hợp rồi.”

Anh trả lời rất nhanh.

“Được. Nhưng hôm nay anh vừa đi xem nhà. Có một căn hai phòng ngủ rất ổn, lại gần công ty em. Hay em tranh thủ đến xem thử?”

Tôi không trả lời.

Khóa màn hình.

Ném điện thoại lên ghế sô pha.

Rồi vào bếp nấu một bát mì cho mình.

Trong lúc chờ nước sôi.

Tôi tựa vào bệ bếp.

Nhìn bầu trời ngoài cửa sổ dần tối lại.

Bóng cây hòe già bị hoàng hôn kéo dài.

Mờ nhòe trong ánh chiều.

Xa xa.

Tiếng lũ trẻ chạy đùa dưới sân vọng lên.

Xuyên qua mấy tầng lầu.

Nghe trầm đục.

Nước sôi.

Lúc thả mì vào nồi.

Tôi chợt nghĩ.

Có những người.

Cả đời chỉ biết chờ người khác thay đổi.

Tôi đã chờ ba năm.

Đổi lại.

Chỉ là máu trên đầu gối con gái mình.

Tôi sẽ không chờ nữa.

Cuối tuần.

Tôi đưa Tiểu Mãn đến chỗ Trình Lập Ngôn.

Anh thuê một căn hộ dịch vụ.

Bài trí rất đơn giản.

Nhưng ở góc phòng khách.

Anh dựng cho Tiểu Mãn một chiếc lều màu hồng.

Bên trong chất đầy thú bông.

Vừa nhìn thấy chiếc lều.

Tiểu Mãn đã hét lên đầy phấn khích.

Rồi lao thẳng vào.

Lăn qua lăn lại bên trong.

Trình Lập Ngôn đứng bên cạnh nhìn con.

Trên gương mặt là nụ cười vụng về.

Không biết nên đặt ở đâu.

“Con bé thích lắm.”

Anh nói.

“Ừ.”

Tôi đứng ngoài cửa.

Không bước vào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...