20px

Áp khuôn mặt nhỏ lên lớp kính, chăm chú nhìn ra bên ngoài.

Đầu mũi để lại một vòng sương mờ trên mặt kính.

Ánh nắng xuyên qua cửa xe.

Rơi lên chiếc khăn quàng bông xù của con.

Lấp lánh như được phủ một lớp bụi vàng.

Mảnh giấy trong túi áo cấn vào chân tôi.

Tôi khẽ chạm vào mép giấy cứng cứng ấy.

Rồi đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hàng cây ngô đồng ven đường đã vàng óng.

Gió vừa thổi qua.

Lá rơi xào xạc.

Phủ kín mặt đất.

Tôi lấy điện thoại ra.

Nhắn cho Tôn Tinh.

“Việc thiết kế cho thương hiệu mẹ và bé mà cậu nói hôm trước, giúp tớ hỏi xem cụ thể họ cần những gì nhé.”

Cô ấy trả lời ngay.

“Đợi tin tốt của tớ.”

Xe đến trạm.

Tôi bế Tiểu Mãn xuống.

Trên quãng đường từ bến xe về căn nhà thuê.

Tôi nhẩm tính số dư trong tài khoản của mình.

Cộng thêm ba mươi hai nghìn mẹ cho.

Và một trăm năm mươi nghìn Dương Quế Phân nói sẽ đưa.

Tiền đặt cọc mua nhà cũng gần đủ một nửa rồi.

Trong lòng tôi có một giọng nói.

Cứ từ từ.

Nhưng còn một giọng khác.

Rõ ràng hơn.

Tôi không vội.

Nhưng tôi sẽ không quay về nữa.

05

Sáng thứ Hai.

Tôi vẫn như thường lệ đạp xe đi làm.

Vừa tới dưới tòa nhà công ty.

Đã nhìn thấy Trình Lập Ngôn đứng trước sảnh.

Anh mặc chiếc áo dạ màu xám đậm.

Tóc được chải chuốt gọn gàng.

Trên tay xách một túi giấy.

Nhìn là biết đã đứng chờ khá lâu.

Thấy tôi đến.

Anh bước nhanh về phía tôi hai bước.

Đưa túi giấy sang.

“Anh mua bữa sáng cho em. Bánh chiên của quán em thích trước đây.”

Tôi không nhận.

Anh ngượng ngùng đặt túi giấy lên thành bồn hoa bên cạnh.

“Niệm Từ.”

Anh gọi tên tôi.

Giọng bình tĩnh hơn tôi tưởng rất nhiều.

“Anh đã suy nghĩ hai ngày rồi. Em nói đúng. Trước đây đúng là anh làm chưa đủ.”

“Anh nghĩ kỹ rồi.”

“Nếu em nhất quyết muốn ly hôn… anh sẽ không ngăn nữa.”

“Con theo em.”

“Tiền cấp dưỡng anh sẽ chuyển hằng tháng.”

“Chuyện mua nhà em cũng đừng lo.”

“Anh đã bàn với mẹ rồi.”

“Mẹ sẽ hỗ trợ một phần.”

Tôi nhìn anh.

Gương mặt rất bình tĩnh.

Nhưng đáy mắt đầy tia máu.

Như thể đã nhiều đêm không ngủ.

“Anh nói thật chứ?”

Tôi hỏi.

“Thật.”

“Nếu em thật sự không thể tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa… thì anh không ép.

“Nhưng anh có một yêu cầu.”

“Anh nói đi.”

“Cuối tuần anh phải được gặp con.”

“Còn nữa.”

“Nơi em thuê nhà hơi xa. Quanh đó đến một bệnh viện tử tế cũng không có.”

“Anh xem giúp em một khu chung cư rồi.”

“Gần công ty em.”

“Khu học cũng tốt.”

“Hai phòng ngủ.”

“Tiền thuê nhà anh trả một nửa.”

“Em cứ ở trước đi.”

“Đừng để mình phải chịu khổ.”

Trong khoảnh khắc.

Tôi hơi thất thần.

Cách nói này…

Không giống Trình Lập Ngôn.

Trước đây.

Anh chưa bao giờ chủ động sắp xếp mọi chuyện như thế.

Việc gì cũng là Dương Quế Phân quyết.

Anh chỉ gật đầu.

Giờ bỗng nhiên anh trở nên rõ ràng.

Chủ động.

Có trách nhiệm.

Ngược lại khiến tôi thấy không quen.

“Sao anh lại thay đổi đột ngột vậy?”

Tôi hỏi.

Anh cười.

Nụ cười đầy chua chát.

“Sau khi em đi.”

“Anh mới hiểu ra.”

“Trước đây lúc em còn ở nhà.”

“Anh luôn cho rằng mọi thứ đều là chuyện đương nhiên.”

“Em chăm con.”

“Nấu cơm.”

“Ứng phó với mẹ anh.”

“Còn anh tan làm chỉ việc nằm lên sô pha.”

“Chẳng phải lo nghĩ gì.”

“Đến khi em đi rồi.”

“Anh mới biết… thì ra trong một gia đình lại có nhiều việc đến thế.”

“Mấy hôm nay mẹ anh cũng mắng anh không ít.”

“Bà nói chính anh đã ép em rời đi.”

Anh dừng một chút.

“Niệm Từ.”

“Anh không mong em tha thứ.”

“Nhưng với Tiểu Mãn.”

“Anh muốn làm một người bố tốt.”

Ánh nắng ban mai chiếu từ phía sau lưng anh.

Anh đứng trong vùng ngược sáng.

Vẻ mệt mỏi quen thuộc giữa hàng lông mày đã nhạt đi rất nhiều.

Thay vào đó.

Là thứ gì đó tôi chưa từng thấy.

Nhất thời.

Tôi không biết phải nói gì.

Tôi cúi đầu.

Nhìn túi giấy đặt trên thành bồn hoa.

Mùi bánh chiên nóng hổi len ra từ khe túi.

“Được.”

Tôi nói.

“Chuyện tiền cấp dưỡng và thuê nhà.”

“Anh soạn thỏa thuận đi.”

“Tôi sẽ ký.”

“Cuối tuần nếu muốn đón Tiểu Mãn.”

“Báo trước cho tôi.”

“Tôi sẽ đưa con đến.”

Anh gật đầu.

Mấp máy môi như muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng chỉ nói:

“Vậy em lên đi. Đừng để muộn.”

Rồi quay người rời đi.

Tôi cầm túi giấy bước vào công ty.

Buổi sáng họp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...