20px

Anh nhìn vẻ mặt tôi.

Nụ cười trên môi cũng dần biến mất.

“Niệm Từ.”

“Em vẫn còn giận anh sao?”

“Không.”

“Vậy sao em không vào?”

Tôi nhìn anh.

Rồi nhìn Tiểu Mãn đang cười khanh khách trong chiếc lều.

Đột nhiên thấy…

Có những lời.

Không cần nói nữa.

Tin nhắn hiện trên màn hình điện thoại anh hôm đó.

Đến giờ tôi vẫn chưa nhắc.

Nhưng cũng chẳng cần nhắc nữa.

Một người đối xử với bạn thế nào.

Hãy nhìn việc họ làm.

Chứ đừng nghe những điều họ nói.

“Tôi có hẹn với bạn.”

Tôi bình thản đáp.

“Sáu giờ tối tôi sẽ đến đón con.”

Anh gật đầu.

Lúc tôi quay người xuống lầu.

Phía sau vang lên tiếng anh gọi.

“Niệm Từ…”

Tôi quay đầu lại.

Anh đứng ở cửa.

Một tay vịn khung cửa.

Môi mấp máy vài lần.

Cuối cùng chỉ nói:

“Đi đường cẩn thận.”

Tôi khẽ mỉm cười.

Khoảnh khắc cửa thang máy khép lại.

Tôi tựa lưng vào vách thang máy.

Thở ra thật dài.

Rồi lấy điện thoại ra.

Một tiếng trước.

Tôn Tinh đã nhắn tin.

“Bên thương hiệu mẹ và bé đã liên hệ với tớ rồi. Họ nói nếu cuối tuần cậu rảnh thì hẹn gặp trực tiếp. Đúng lúc họ đang cần một thiết kế chủ đạo. Ngân sách cũng khá thoải mái.”

Tôi trả lời.

“Được. Mấy giờ cũng được.”

Thang máy xuống đến tầng một.

“Đinh.”

Cửa mở ra.

Gió thu ùa tới.

Trong lành.

Lạnh mát.

Mang theo hương hoa mộc hòa lẫn mùi lá rụng.

Cây ngân hạnh trong khu dân cư đã rụng đầy lá vàng.

Giẫm lên nghe xào xạc.

Tôi bước trên thảm lá vàng ấy.

Bước chân nhẹ nhõm hơn lúc đến rất nhiều.

Điện thoại trong túi lại rung lên.

Tôi lấy ra xem.

Tôn Tinh trả lời:

“Bên kia nói tối nay bảy giờ gặp được. Cậu có kịp không?”

Tôi nhìn đồng hồ.

Ba giờ rưỡi chiều.

Kịp.

Tôi trả lời.

“Kịp. Gửi địa chỉ cho tớ.”

Gửi tin nhắn xong.

Tôi cất điện thoại vào túi.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Bầu trời tháng Mười xanh trong vắt.

Không một gợn mây.

Xa xa.

Chiếc cần cẩu trên công trường chậm rãi xoay.

Tiếng thi công theo gió truyền đến.

Leng keng.

Ầm ầm.

Nhưng chẳng còn khiến tôi thấy phiền lòng nữa.

Tôi nhớ lại năm xưa khi mẹ nắm tay tôi rời đi. Khi ấy tôi năm tuổi, cũng là mùa thu.

Mẹ siết chặt tay tôi, bước rất nhanh. Đôi chân ngắn ngủn của tôi không theo kịp, chỉ có thể lon ton chạy theo suốt quãng đường.

Mẹ không hề ngoảnh đầu nhìn tôi lấy một lần.

Nhưng lúc ấy, tôi cúi đầu nhìn thấy từng giọt nước mắt rơi xuống từ mu bàn tay mẹ, tí tách rơi trên mặt đường nhựa.

Bây giờ tôi ba mươi mốt tuổi.

Tôi nắm tay con gái mình, bước chậm hơn mẹ năm xưa một chút.

Nhưng…

Hướng đi vẫn vậy.

06

Thương hiệu mẹ và bé mang tên “Mầm Non Nhỏ”.

Công ty không lớn, chỉ là một văn phòng hơn trăm mét vuông, được trang trí với tông vàng sáng. Trên tường dán đầy những bức vẽ tay hình hươu cao cổ và thỏ con.

Sau khi tôi đến, cô gái ở quầy lễ tân dẫn tôi vào phòng họp rồi bảo tôi chờ một lát.

Tôi vừa ngồi xuống chưa đầy hai phút thì cửa đã được đẩy mở.

Người bước vào khiến tôi sững người.

Là Thẩm Dao.

Bạn học lớp bên cạnh khoa Thiết kế hồi đại học của tôi.

Năm đó chúng tôi từng cùng tham gia cuộc thi thiết kế của trường. Cô ấy giành giải Vàng, còn tôi được giải Bạc.

Sau khi tốt nghiệp, tôi nghe nói cô ấy khởi nghiệp với một thương hiệu mẹ và bé, không ngờ lại chính là công ty này.

“Niệm Từ!”

Cô ấy cười tươi, lao tới ôm chầm lấy tôi.

“Lúc Tôn Tinh nói với mình, mình còn tưởng trùng tên cơ! Không ngờ đúng là cậu thật!”

Tôi bị ôm đến mức suýt đứng không vững, bật cười vỗ nhẹ lên lưng cô ấy.

“Công ty của cậu phát triển tốt thật đấy. Mình thấy khăn ướt cho trẻ sơ sinh của bên cậu hình như đang rất nổi.”

“Ôi, cũng chỉ làm ăn nhỏ thôi.”

Cô ấy buông tôi ra, kéo ghế ngồi xuống đối diện.

“Không giấu gì cậu, bên mình đang rất thiếu một người có thể gánh phần thiết kế hình ảnh chủ đạo. Nhà thiết kế hợp tác trước đây trình độ không ổn, sản phẩm làm ra ngay cả mình cũng không vừa mắt. Bộ tranh minh họa năm đó của cậu đến giờ mình vẫn còn giữ. Cách phối màu, bố cục… Bao nhiêu năm rồi mà mình vẫn nhớ.”

Tôi có chút ngượng ngùng.

“Đều là bài làm hồi còn đi học thôi.”

“Chính những thứ đó mới thể hiện thực lực.”

Cô ấy nhìn tôi vài giây.

“Có điều hình như cậu gầy đi nhiều. Tôn Tinh nói mấy năm trước cậu kết hôn rồi ở nhà chăm con?”

“Ly hôn rồi.”

Tôi đáp.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...