Tôi gửi cho anh một tin nhắn:
“Thứ Tư em có việc. Đổi sang thứ Bảy đón con được không?”
Anh trả lời rất nhanh.
“Được. Đúng lúc thứ Tư anh đi công tác. À đúng rồi, chuyện thuê nhà em tính đến đâu rồi? Khu chung cư anh nói, em thật sự không cân nhắc sao?”
Tôi nhìn dòng tin nhắn trên màn hình một lúc.
Gõ một hàng chữ rồi lại xóa đi.
Cuối cùng chỉ trả lời ba chữ.
“Để sau đi.”
Anh gửi một biểu tượng thở dài.
Không hỏi thêm nữa.
Tôi tắt điện thoại.
Tắt đèn.
Ngoài cửa sổ, cành cây hòe già dưới ánh trăng hắt xuống những vệt bóng dài mảnh, in lên tấm rèm như một bức tranh thủy mặc.
Tiểu Mãn trở mình, thò một cánh tay ra khỏi chăn đặt lên cánh tay tôi.
Ấm nóng.
Tôi khép mắt lại.
Ngày mai là thứ Hai.
Tôi phải đến công ty nộp đơn xin nghỉ việc.
Trong đầu tôi diễn tập hai lần xem nên nói thế nào.
Dần dần, cơn buồn ngủ cũng kéo đến.
Trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi mơ hồ nghĩ…
Một mình nuôi con, hình như cũng không khó như mình từng tưởng.
07
Chiều thứ Tư, tôi đến công ty của Thẩm Dao ký hợp đồng chính thức.
Ngày nhận việc được ấn định vào thứ Hai tuần sau.
Lúc bước ra khỏi văn phòng màu vàng sáng ấy, Thẩm Dao tiễn tôi ra tận cửa, còn không quên dặn thêm một lần:
“Thứ Bảy nhớ nhất định phải đến sự kiện nhé. Mình làm cả thẻ nhân viên cho cậu rồi.”
Tôi đáp “Được”, nhận lấy tấm thẻ.
Chiếc thẻ nhựa nhẹ tênh.
Trên đó in ảnh của tôi cùng dòng chữ:
Giám đốc Thiết kế Hình ảnh.
Tôi nhìn đi nhìn lại hai lần.
Rồi gấp cẩn thận bỏ vào túi.
Sau đó, tôi đạp xe đạp công cộng rẽ sang nhà Trình Lập Ngôn.
Đồ của tôi vẫn chưa chuyển hết.
Lần trước tôi chỉ mang theo quần áo, cặp sách của Tiểu Mãn và vài món đồ dùng hằng ngày.
Vẫn còn một số đồ lặt vặt để lại đó.
Mấy quyển sách của tôi.
Đồ chơi của Tiểu Mãn.
Và cả chậu hoa nhài tôi đã chăm suốt hai năm ngoài ban công.
Chậu hoa ấy là năm đầu tiên sau khi kết hôn tôi tự mua.
Cuối tuần nào cũng tưới nước, bón phân.
Vất vả lắm mới vượt qua được hai mùa đông.
Đến mùa hè năm nay, cả chậu nở đầy hoa trắng nhỏ li ti.
Mùi hương lan khắp ban công.
Tôi muốn mang nó đi.
Đến dưới tòa nhà, tôi đứng trước cửa một lúc.
Ngẩng đầu nhìn ô cửa sổ quen thuộc trên tầng tám.
Rèm cửa vẫn kéo kín.
Không nhìn rõ bên trong có động tĩnh gì.
Tôi hít sâu một hơi.
Quẹt thẻ bước vào.
Lúc thang máy đi lên, trong lòng tôi có một cảm giác rất lạ.
Không biết là căng thẳng hay điều gì khác.
Khi cửa thang máy mở ra, hành lang vô cùng yên tĩnh.
Tôi đi đến trước cửa, bấm chuông.
Đợi khoảng mười mấy giây.
Cửa mở.
Người ra mở cửa là bố của Trình Lập Ngôn.
Trình Đức Hậu.
“Niệm Từ?”
Rõ ràng ông không ngờ tôi sẽ đến.
Ông lùi lại một bước, nhường đường cho tôi.
“Sao con lại về? Lập Ngôn không có nhà, nó đi công tác rồi.”
“Bố.”
Tôi thay dép bước vào.
Cách bài trí trong phòng khách vẫn không thay đổi.
Trên ghế sô pha vẫn vắt chiếc chăn kẻ caro tôi mua từ năm ngoái.
“Con về lấy ít đồ. Mấy quyển sách của con với chậu hoa.”
Trình Đức Hậu gật đầu.
“Con cứ lấy đi, không cần vội. Có muốn uống cốc nước không?”
“Không cần đâu bố. Con lấy xong rồi đi ngay.”
Lúc đi về phía phòng ngủ, tôi ngang qua phòng của Dương Quế Phân.
Cửa khép hờ.
Bên trong vẫn vang lên tiếng chương trình hòa giải gia đình trên tivi.
Tôi không nhìn sang đó.
Đi thẳng vào phòng ngủ từng là của tôi và Trình Lập Ngôn.
Phòng ngủ không thay đổi nhiều.
Nhưng chiếc đèn bàn vốn thuộc về tôi trên tủ đầu giường đã biến mất.
Thay vào đó là một lọ nước hoa nam.
Cửa tủ quần áo hé mở.
Bên trong treo vest của anh.
Cùng vài bộ quần áo cũ của tôi chưa mang đi.
Tôi kéo ngăn kéo của mình.
Mấy quyển sách vẫn được xếp ngay ngắn.
Giữa các trang sách vẫn kẹp những chiếc đánh dấu sách do chính tay tôi vẽ.
Tôi lần lượt lấy từng quyển ra.
Xếp chồng sang một bên.
Định lát nữa sẽ bỏ chung vào túi.
Khi lật đến cuốn sách nằm dưới cùng, đầu ngón tay tôi chạm phải một chiếc phong bì cứng.
Phong bì chưa dán kín.
Tôi rút tờ giấy bên trong ra.
Là một bản giấy in.
Trên đầu đề ghi:
“Dự thảo thỏa thuận ly hôn của Trình Lập Ngôn.”
Tôi cứ tưởng đó là bản dự thảo trước đây mình từng soạn.
Đang định bỏ lại thì ánh mắt lướt xuống nội dung phía dưới.
Tôi khựng lại.
Đó không phải bản của tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)