Trên bản thỏa thuận ghi rõ:
“Bên A (chồng): Trình Lập Ngôn.
Bên B (vợ): Cố Niệm Từ.
Hai bên tự nguyện ly hôn sau khi thỏa thuận.
Con chung Trình Tiểu Mãn do bên B trực tiếp nuôi dưỡng.
Bên A mỗi tháng trả phí cấp dưỡng 2.000 nhân dân tệ.”
Phía dưới còn có thêm một điều khoản:
“Căn hộ số 302, tòa 8, khu Cẩm Tú Hoa Viên đứng tên bên A vẫn thuộc quyền sở hữu của bên A. Bên B từ bỏ mọi yêu cầu phân chia tài sản.”
Tờ giấy này đã bị gấp đi gấp lại rất nhiều lần.
Các góc giấy đều đã quăn lên.
Ngay dưới dòng “phí cấp dưỡng 2.000 nhân dân tệ” có một nét gạch ngang bằng bút đỏ.
Bên cạnh còn có một dòng chữ viết tay.
“Quá nhiều rồi, giảm xuống còn một nghìn rưỡi.”
Nét chữ đã khô.
Xiêu vẹo.
Nhưng tôi nhận ra ngay.
Là nét chữ của mẹ chồng tôi.
Tôi cầm tờ giấy đứng lặng trong phòng ngủ.
Các ngón tay siết chặt từng chút một.
Đến mức mép giấy bị tôi bóp nhăn.
Ánh nắng ngoài cửa sổ len qua khe rèm.
Rọi đúng lên dòng chữ đỏ ấy.
Khiến mắt tôi cay xè.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.
Giọng Dương Quế Phân vọng từ phòng khách vào:
“Đức Hậu, ai đến vậy?”
Tiếp đó là giọng Trình Đức Hậu cố ý hạ thấp.
“Niệm Từ về lấy đồ.”
Dương Quế Phân không nói gì nữa.
Tôi đứng nguyên tại chỗ hơn một phút.
Rồi gấp tờ giấy lại.
Đút vào phong bì.
Nhét vào túi áo khoác của mình.
Sau đó, tôi bỏ sách vào túi.
Ra ban công bưng chậu hoa nhài.
Lá hoa đã hơi héo.
Đất trong chậu cũng khô.
Rõ ràng đã mấy ngày không có ai tưới nước.
Tôi đưa tay sờ lên thành chậu.
Lạnh ngắt.
Lúc ôm chậu hoa đi ra ngoài, Dương Quế Phân từ trong phòng bước ra.
Bà nhìn thấy tôi.
Khựng chân lại.
Ánh mắt dừng trên chậu hoa nhài trong tay tôi.
Môi bà khẽ mấp máy.
“Con định mang chậu hoa đó đi à?”
“Vâng.”
Bà đứng giữa phòng khách.
Trên người vẫn là bộ quần áo mặc ở nhà màu tím xám.
Mái tóc được kẹp hờ bằng chiếc kẹp tóc.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ hôm bà đến thư viện tìm tôi.
Bà nhìn tôi.
Lại nhìn chậu hoa trong tay tôi.
Bỗng lên tiếng:
“Mấy hôm nay… mẹ có tưới nước cho nó.”
Tôi không đáp.
Bà bước lên trước hai bước, như muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ khẽ vò vạt áo, thấp giọng nói:
“Chuyện bản thỏa thuận của Lập Ngôn… không phải mẹ viết. Là nó bảo tiền cấp dưỡng cao quá, nhờ mẹ góp ý giúp. Mẹ chỉ thuận miệng nói một câu…”
“Mẹ.”
Tôi ngắt lời bà.
Giọng vẫn rất bình tĩnh.
“Mẹ nghĩ… con sẽ tin sao?”
Bà hé miệng.
Nhưng không nói nên lời.
Tôi ôm chậu hoa đi về phía cửa.
Trình Đức Hậu đứng ở cửa phòng khách, muốn nói rồi lại thôi.
Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
“Niệm Từ, bố biết con chịu nhiều ấm ức. Sau này nếu bên con có chuyện gì thì cứ nói với bố.”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn bố.”
Lúc thay giày, Dương Quế Phân vẫn đứng im giữa phòng khách.
Tôi kéo cửa ra.
Gió từ hành lang ùa vào.
Phía sau, tôi nghe bà nói:
“Chiếc phong bì đó… con đừng cho Lập Ngôn xem. Nó không biết chuyện.”
Tôi khựng lại.
Quay đầu nhìn bà.
Bà đứng dưới ánh đèn phòng khách.
Trên gương mặt đan xen vẻ căng thẳng và bất an.
Hai tay không ngừng vò vạt áo mặc ở nhà.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy bà thật xa lạ.
Không còn là người mẹ chồng mạnh mẽ, ngày nào cũng chỉ tay năm ngón, sai bảo tôi đủ điều.
Mà chỉ là một người phụ nữ già, sợ con trai biết được những việc mình đã âm thầm làm sau lưng.
Nhưng…
Người cảm thấy bà xa lạ ấy, cũng không còn là Cố Niệm Từ của ngày trước nữa.
“Con không cần đưa cho anh ấy xem.”
Tôi nói.
“Con có cách của riêng mình.”
Tôi khép cửa lại.
Đèn cảm ứng trong hành lang sáng lên.
Tôi ôm chậu hoa nhài xuống lầu.
Chậu hoa hơi nặng.
Những chiếc lá khẽ lay động trong lòng tôi.
Xuống đến tầng trệt, tôi đặt chậu hoa vào giỏ xe điện, lấy áo khoác lót bên dưới để tránh va đập.
Sau đó, tôi lên xe.
Đi được một đoạn thì dừng lại bên cạnh một cây bạch quả.
Tôi lấy chiếc phong bì ra.
Xé nát.
Những mảnh giấy vụn tung khỏi tay tôi.
Bị gió cuốn xoay mấy vòng.
Rồi rơi xuống những chiếc lá bạch quả vàng óng dưới đất.
Giấy trắng mực đen.
Lẫn vào lá rụng.
Chẳng mấy chốc đã không còn phân biệt được nữa.
Tôi tiếp tục lên xe chạy về phía trước.
Gió lùa vào cổ áo.
Lạnh buốt.
Sắp đến khu nhà thuê thì điện thoại đổ chuông.
Là Thẩm Dao.
“Niệm Từ! Thứ Bảy cậu định cho con gái mặc màu gì vậy? Phông nền chụp ảnh của bọn mình là màu xanh nhạt, cậu nhớ phối đồ trước nhé!”
Chaporia
Bình Luận (0)