20px

Tôi đáp:

“Được.”

Cô ấy lại líu lo kể một tràng về chi tiết của sự kiện.

Nào là quà check-in.

Nào là khu chụp ảnh cha mẹ và con.

Nào là đồ chơi phát tại hiện trường.

Tôi vừa nghe vừa cười.

Đến trước khi cúp máy, cô ấy chợt hỏi:

“À đúng rồi Niệm Từ, con gái cậu tên gì?”

“Trình Tiểu Mãn.”

“Tên hay thật. Thứ Bảy mình sẽ chuẩn bị cho con bé một phần quà thật lớn. Chỉ cần bảo con bé gọi mình là mẹ nuôi là được!”

Tôi cười đáp:

“Được.”

Cúp điện thoại, tôi dựng xe.

Ôm chậu hoa nhài lên lầu.

Ở khúc cua cầu thang tầng bốn, nhà hàng xóm lại chất đầy cải thảo dự trữ cho mùa đông ngoài hành lang.

Dưới ánh nắng buổi chiều, những bẹ cải xanh trắng hiện lên rõ mồn một.

Tôi mở cửa vào nhà.

Đặt chậu hoa nhài lên ban công.

Hứng một ít nước từ vòi rồi tưới xuống.

Đất khô nứt hút nước, dần dần chuyển sang màu sẫm.

Phát ra những tiếng ục ục khe khẽ.

Ánh nắng chiếu lên những chiếc lá hoa nhài.

Những giọt nước xanh biếc đọng trên đầu lá, lấp lánh như pha lê.

08

Sự kiện thương hiệu hôm thứ Bảy được tổ chức tại khu trung tâm của một trung tâm thương mại chủ đề cha mẹ và con ở trung tâm thành phố.

Thẩm Dao chuẩn bị địa điểm vô cùng chu đáo.

Phông nền màu xanh nhạt.

Cổng bóng bay.

Khu vui chơi mini.

Còn dựng thêm một sân khấu nhỏ để tổ chức trò chơi tương tác.

Khi tôi đưa Tiểu Mãn đến, sự kiện vừa mới bắt đầu.

Cô gái phụ trách quầy check-in vừa nhìn thấy Tiểu Mãn thì hai mắt sáng lên.

Lập tức nhét vào tay con bé một túi quà đầy ắp.

Tiểu Mãn ôm túi quà ngồi xổm vào một góc mở ra xem.

Bên trong có bình nước trẻ em.

Tem dán.

Búp bê nhỏ.

Và cả một hộp bút màu.

Mỗi lần lấy ra một món, con bé lại reo lên:

“Wow!”

Làm mấy bà mẹ đứng gần đó cũng bật cười nhìn theo.

Thẩm Dao thò nửa người từ phía sau sân khấu ra, vẫy tay với tôi.

“Niệm Từ, mau lại đây! Mình để dành cho cậu một vị trí chụp ảnh đẹp lắm!”

Hôm nay cô ấy mặc một bộ vest màu vàng tươi.

Trang điểm tinh tế.

Trên tay cầm bộ đàm.

Chỉ huy nhân viên hiện trường vô cùng dứt khoát.

Tôi bước tới.

Trao đổi với cô ấy vài câu về quy trình của sự kiện.

Cô ấy đưa cho tôi một chiếc máy ảnh.

“Cậu giúp mình chụp vài tấm ở khu tương tác nhé.

Xong gửi lại cho mình.”

Tôi nhận máy.

Bắt đầu làm việc.

Qua ống kính.

Đám trẻ đang nhảy tưng bừng trên tòa lâu đài bơm hơi.

Các bà mẹ ngồi trên ghế lười bên cạnh vừa trò chuyện vừa trông con.

Tôi chụp được vài bức rất ưng ý.

Đang cúi đầu xem lại thì khóe mắt thoáng thấy hai người bước vào từ cổng.

Một nam.

Một nữ.

Người đàn ông mặc áo khoác dài màu xám đậm.

Người phụ nữ mặc áo gió màu trắng kem.

Mái tóc uốn rất tinh xảo.

Trên vai đeo một chiếc túi Chanel cỡ nhỏ.

Hai người sóng vai bước vào.

Người đàn ông cúi đầu nói gì đó.

Người phụ nữ mím môi cười.

Nhẹ nhàng giơ tay khẽ vỗ lên cánh tay anh ta.

Là Trình Lập Ngôn.

Anh và người phụ nữ ấy dừng lại trước quầy check-in.

Anh cúi đầu ký tên.

Người phụ nữ đứng bên cạnh đưa mắt nhìn quanh.

Ánh mắt dừng ở khu lâu đài bơm hơi.

Trên gương mặt là nụ cười thư thái của một người đang tận hưởng ngày cuối tuần.

Chiếc máy ảnh trong tay tôi khựng lại.

Thẩm Dao bên cạnh nhận ra ánh mắt của tôi.

Cô ấy ghé lại gần, hạ giọng hỏi:

“Quen à?”

“Chồng cũ của mình.”

Thẩm Dao khẽ nhướng mày.

Không hỏi thêm.

Chỉ cầm lấy chiếc máy ảnh từ tay tôi.

“Nào, để mình chụp. Cậu đi trông con gái đi.”

Tôi bước đến cạnh lâu đài bơm hơi.

Tiểu Mãn đang chen giữa một đám trẻ con, nhảy đến mồ hôi nhễ nhại.

Tôi gọi con bé ra uống nước.

Con bé tu ừng ực mấy ngụm.

Rồi thuận theo ánh mắt tôi nhìn về phía quầy check-in.

“Mẹ ơi… kia có phải bố không?”

Tôi không trả lời.

Đúng lúc ấy, Trình Lập Ngôn cũng nhìn thấy tôi.

Nụ cười trên gương mặt anh cứng lại chừng nửa giây.

Người phụ nữ đứng cạnh anh nhìn theo ánh mắt anh.

Cô ta khẽ gật đầu chào tôi một cách lịch sự.

Sắc mặt bình thản.

Như đang nhìn một người xa lạ.

Trình Lập Ngôn nói gì đó với cô ta.

Sau đó, cô ta một mình đi về khu nghỉ ngơi.

Còn anh bước về phía tôi.

Bước chân không nhanh.

Nhưng giữa đám đông lại đi rất thẳng.

Khi anh dừng trước mặt tôi, Tiểu Mãn ngẩng đầu gọi:

“Bố.”

Anh ngồi xổm xuống.

Xoa đầu con bé.

Rồi đứng dậy nhìn tôi.

Giọng rất khẽ.

“Sao em lại ở đây?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...