“Làm việc.”
Tôi đáp.
Anh sững người.
“Em đổi việc rồi à?”
“Ừ.”
Anh mấp máy môi.
Ánh mắt dừng trên tấm thẻ nhân viên trước ngực tôi hai giây.
Môi mím thành một đường thẳng.
“Thế cũng tốt.”
Anh ngập ngừng một lát rồi nói:
“À… người đó là đồng nghiệp của anh, chị Lưu. Hôm nay đúng lúc chị ấy rảnh nên đi cùng thôi, chỉ là đồng nghiệp bình thường. Em đừng hiểu lầm.”
Tôi nhìn anh.
Biểu cảm lúng túng trên gương mặt ấy, tôi quá quen thuộc rồi.
Mỗi lần anh nói dối hoặc giấu giếm chuyện gì, khóe miệng sẽ vô thức lệch sang bên trái một chút.
“Em không hiểu lầm.”
Tôi bình thản đáp.
“Chúng ta đã ly hôn rồi.”
Sắc mặt anh lại cứng đờ.
Giống như vừa bị ai đó tát ngay trước mặt.
Anh đứng im hai giây.
Đưa tay định nắm lấy cánh tay tôi.
Tôi lùi về sau nửa bước.
Bàn tay anh khựng lại giữa không trung.
“Niệm Từ…”
“Anh qua với chị ấy đi.”
Giọng tôi vẫn rất bình tĩnh.
“Đừng để Tiểu Mãn thấy anh không vui. Con đang chơi.”
Môi anh khẽ động.
Cuối cùng vẫn không nói gì.
Anh xoay người rời đi.
Bóng lưng anh lúc quay về khu nghỉ ngơi thẳng hơn lần tôi gặp dưới gốc cây hòe già.
Đôi vai cũng không còn rũ xuống.
Anh ngồi xuống cạnh người phụ nữ kia.
Hai người cúi đầu trò chuyện.
Cô ta mỉm cười.
Tôi quay lại.
Ngồi xổm xuống lau mồ hôi trên mặt Tiểu Mãn.
“Còn muốn chơi nữa không?”
“Có!”
Con bé uống hết nước.
Nhét bình nước vào tay tôi.
Rồi hét lên một tiếng đầy phấn khích, chạy vọt trở lại lâu đài bơm hơi.
Thẩm Dao cầm máy ảnh bước tới.
Dùng khuỷu tay huých nhẹ tôi.
“Được lắm nhé. Bình tĩnh thật đấy. Lúc nãy mà cậu ném máy ảnh thì chắc mình phải báo cảnh sát luôn.”
Tôi bật cười.
“Mình đâu có ngốc. Máy ảnh là của cậu mà.”
Cô ấy cười thành tiếng.
Khoác vai tôi lắc lắc.
“Mình nói cậu nghe. Bạn nữ đi cùng chồng cũ cậu nhìn có vẻ thân với anh ta thật đấy. Nhưng cậu không thấy ánh mắt cô ta nhìn cậu đâu.”
“Cô ta đánh giá cậu ba lần.”
“Lần nào cũng nhìn chằm chằm vào thẻ nhân viên của cậu.”
“Công việc mới này của cậu còn có thể diện hơn anh ta nhiều.”
Tôi không đáp.
Trên lâu đài bơm hơi, Tiểu Mãn đang nắm tay một bé gái khác nhảy lên nhảy xuống.
Tiếng cười khanh khách vang không ngớt.
Bím tóc đung đưa trong không trung.
Tôi giơ điện thoại lên quay một đoạn video.
Rồi gửi vào nhóm chat nhỏ chỉ có mẹ tôi và Tôn Tinh.
Tôn Tinh trả lời ngay:
“Chồng cậu… à không, chồng cũ, dẫn bạn gái đến luôn hả? Trời đất, cậu không xông lên xử luôn à?”
Mẹ tôi gửi tiếp một đoạn tin nhắn thoại.
Mở ra là giọng bà chậm rãi:
“Mặc kệ nó đi. Niệm Từ à, con gái con còn quý hơn tất cả.”
Tôi nhìn đoạn ghi âm ấy.
Khẽ mỉm cười.
Rồi cất điện thoại.
Lúc sự kiện sắp kết thúc, Thẩm Dao tổ chức một màn bốc thăm trúng thưởng trên sân khấu.
Không ngờ Tiểu Mãn lại trúng một hộp quà lớn.
Bên trong là nguyên một bộ dụng cụ vẽ dành cho trẻ em.
Con bé ôm hộp quà nhảy chân sáo đến trước mặt tôi.
Ngẩng khuôn mặt nhỏ lên reo:
“Mẹ ơi! Con có thể vẽ khủng long rồi! Vẽ thật nhiều thật nhiều khủng long!”
Tôi ngồi xuống nhận lấy hộp quà.
Con bé bất ngờ ôm chầm lấy cổ tôi.
Ghế sát bên tai tôi thì thầm:
“Mẹ ơi… con không thích cô kia.”
“Lúc nãy cô ấy nhìn con.”
“Cười giả lắm.”
Tôi ôm lấy tấm lưng nhỏ còn ấm nóng của con.
Vùi mũi vào mái tóc vừa mới gội.
Hương dầu gội trẻ em nhè nhẹ thoang thoảng.
“Thế thì mình đừng nhìn cô ấy nữa.”
Tôi khẽ nói.
“Mình ngắm khủng long.”
Sau khi sự kiện kết thúc, tôi ở lại giúp Thẩm Dao dọn dẹp.
Cô ấy nhét một chiếc phong bì vào ba lô của tôi.
“Trong này là ảnh chụp hôm nay. Về cậu chọn những tấm dùng được rồi gửi mình nhé.”
“À đúng rồi, còn một chuyện nữa.”
“Tháng sau bọn mình có một dự án marketing online.”
“Phần hình ảnh để cậu phụ trách chính.”
“Ngân sách mình sẽ gửi cho cậu vào thứ Tư tuần sau.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Lúc tôi dắt theo Tiểu Mãn, tay xách đầy túi lớn túi nhỏ bước ra khỏi trung tâm thương mại thì trời đã tối.
Đèn trong trung tâm lần lượt sáng lên.
Ngoài quảng trường trước cửa có người bán bóng bay.
Một chùm bóng đủ màu sắc bay lơ lửng trong gió đêm.
Tiểu Mãn đứng trước quầy bóng bay.
Không chịu đi nữa.
Con bé ngẩng đầu nhìn những quả bóng đang bay lắc lư.
“Con muốn quả nào?”
Tôi hỏi.
Con bé nghiêm túc nhìn một vòng.
Chaporia
Bình Luận (0)