20px

Rồi chỉ vào một quả màu xanh da trời nhạt.

“Quả đó.”

“Giống bầu trời.”

Tôi mua cho con bé.

Con bé nắm sợi dây bóng bay đi phía trước.

Quả bóng lắc lư trên đỉnh đầu.

Gió đêm thổi tung mái tóc mái của con rồi lại buông xuống.

Con bé quay đầu gọi lớn:

“Mẹ ơi, nhanh lên!”

Tôi bước nhanh hai bước đuổi theo.

Con bé đưa tay nắm lấy tay tôi.

Quả bóng màu xanh nhạt bay lơ lửng trên đầu hai mẹ con.

Tựa như một mảnh bầu trời nhỏ.

Giữa bầu trời đêm xanh thẫm, nó nổi bật vô cùng.

Trên đường đi về bãi đỗ xe, điện thoại tôi rung lên.

Là tin nhắn của Trình Lập Ngôn.

“Hôm nay chị Lưu thật sự chỉ là đồng nghiệp bình thường thôi. Em đừng hiểu lầm.”

Tôi không trả lời.

Anh lại gửi thêm một tin.

“Bây giờ em sống tốt thật.”

“Anh nhìn thấy thẻ nhân viên của em rồi.”

“Chuyện của mẹ anh… xin lỗi em.”

Tôi nhìn màn hình hai lần.

Rồi khóa máy.

Nhét điện thoại trở lại túi áo.

Phía trước.

Tiểu Mãn vẫn bước từng bước nhỏ.

Quả bóng màu xanh nhạt kéo theo bàn tay con bé.

Tựa như một mảnh bầu trời biết đi.

09

Trưa Chủ nhật, Trình Đức Hậu gọi điện cho tôi.

“Niệm Từ, hôm nay con có rảnh không? Bố muốn gặp con nói chút chuyện. Có tiện ra ngoài không?”

Lúc ấy, tôi đang đưa Tiểu Mãn đến công viên gần khu nhà thuê để vẽ tranh.

Con bé cầm bộ dụng cụ vẽ mới được tặng.

Ngồi trên ghế dài tô một con khủng long.

Cái đuôi còn dài hơn cả thân.

Màu cam đỏ rực rỡ.

Trên tờ giấy, con khủng long trông như đang giương nanh múa vuốt.

Tôi nhìn con bé.

Rồi nói vào điện thoại:

“Bố, giờ con đang đưa Tiểu Mãn ra ngoài chơi. Hay chiều bố qua chỗ con nhé?”

Ông đáp:

“Được.”

Hơn hai giờ chiều, Trình Đức Hậu đến.

Ông đi chiếc xe điện cũ.

Trong giỏ xe đặt một chiếc phong bì giấy màu nâu.

Tôi sắp xếp cho Tiểu Mãn vào phòng ngủ tiếp tục vẽ tranh.

Rót cho ông một tách trà.

Ông ngồi xuống chiếc ghế sofa vải cũ tôi mua lại.

Đưa mắt nhìn quanh căn phòng.

Ánh mắt dừng trên mảng tường bị bong rộp một lát.

Rồi lặng lẽ dời đi.

“Niệm Từ.”

Ông lên tiếng.

Giọng hơi khàn.

“Hôm nay bố đến là muốn cho con xem một thứ.

Ông đặt chiếc phong bì lên bàn trà.

Lấy từ bên trong ra một chiếc điện thoại cũ.

Màu đen.

Màn hình đã nứt.

Viền máy mòn bạc.

Trông như đã dùng rất nhiều năm.

Ông bật sáng màn hình.

Lướt vài cái.

Mở một tệp ghi âm.

Rồi đẩy chiếc điện thoại đến trước mặt tôi.

“Con nghe thử đi.”

Ông nói.

Tôi cầm điện thoại lên, nhấn phát.

Ban đầu chỉ là một tràng tạp âm.

Sau đó vang lên giọng của Dương Quế Phân.

Giọng bà the thé, chói tai:

“Đức Hậu, tôi nói với ông rồi. Con bé đó không xứng với Lập Ngôn nhà mình. Nhà nghèo thì thôi không nói, công việc cũng bình thường, lại chẳng phải công chức. Ông nhìn con dâu nhà lão Chu xem, làm ở bệnh viện, nở mày nở mặt biết bao.”

Ngay sau đó là giọng của Trình Đức Hậu.

Ông cố tình hạ thấp giọng:

“Bà đừng nói người ta như thế. Niệm Từ là một cô gái rất tốt, cũng đối xử rất tốt với nhà mình.”

“Tốt cái gì mà tốt? Nó tốt ở chỗ nào? Đến cả con trai cũng không sinh nổi! Lập Ngôn là con trai độc nhất của nhà mình. Nếu đến đời nó mà tuyệt tự thì ông ăn nói thế nào với tổ tiên nhà họ Trình?”

Sau đó…

Là hơn mười giây im lặng.

Rồi lại đến giọng của Trình Đức Hậu.

Vẫn rất khẽ.

Nhưng mang theo sự kiên quyết mà tôi chưa từng thấy trước mặt mình.

“Sinh con trai hay con gái là chuyện của Lập Ngôn, liên quan gì đến Niệm Từ? Bà còn nói kiểu đó nữa thì tôi sẽ nói hết với con trai. Đừng có ngày nào cũng bắt nạt con bé.”

Đoạn ghi âm kết thúc ở đó.

Tôi cầm chiếc điện thoại.

Các ngón tay hơi cứng lại.

Trình Đức Hậu khẽ xoa hai đầu gối.

Cúi mắt xuống.

“Đoạn ghi âm này được ghi từ ba năm trước.”

“Lúc ấy con vừa mang thai Tiểu Mãn.”

“Mẹ con bé ngày nào cũng càm ràm. Bố thật sự không nghe nổi nên mới lén ghi lại một đoạn.”

“Bố nghĩ sau này nếu bà ấy làm quá đáng thì sẽ lấy cái này ra để kiềm chế bà ấy.”

“Nhưng bố vẫn không nỡ.”

“Sau đó con sinh Tiểu Mãn.”

“Dù ngoài miệng bà ấy vẫn hay cằn nhằn, nhưng cũng chưa làm chuyện gì quá đáng thật sự.”

“Cho nên bố càng không lấy nó ra.”

“Cho đến hôm đó…”

Ông hít sâu một hơi.

“Hôm bà ấy bắt Tiểu Mãn quỳ.”

“Hôm đó bố không có nhà.”

“Lúc về biết con đưa Tiểu Mãn đi rồi, bố giận lắm.”

“Bố lục lại đoạn ghi âm này.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...