Hai tay chống nạnh.
“Tôi nói cho cô biết! Hôm nay cô mà dám đưa con bé bước chân ra khỏi cửa này thì sau này đừng hòng quay về nữa! Đừng tưởng Lập Ngôn sẽ bênh cô. Nó là con trai tôi!”
Tôi kéo cửa ra.
Luồng gió lạnh từ hành lang lập tức ùa vào.
Tiểu Mãn khẽ rụt cổ.
Tôi ngồi xổm xuống.
Kéo khóa áo khoác của con lên tận cổ.
Rồi tháo chiếc khăn quàng của mình quấn cho con.
Chiếc khăn quá lớn.
Quấn quanh cổ con ba vòng.
Chỉ để lộ ra đôi mắt ướt át đỏ hoe.
“Mẹ ơi, chúng ta đi đâu vậy?”
Con bé khẽ hỏi.
“Đi.”
Tôi không quay đầu lại nữa.
Phía sau vang lên tiếng Dương Quế Phân đóng sầm cửa.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn đến mức cả tòa nhà như rung lên theo.
Xuống đến dưới lầu, cơn gió đêm mang theo hương hoa mộc ngọt ngào ùa tới.
Tôi hít sâu một hơi.
Lúc ấy mới phát hiện bàn tay mình vẫn còn run.
Tiểu Mãn ngẩng đầu nhìn tôi.
Dưới ánh đèn đường, bóng của con bị kéo dài thật dài.
Vết máu trên đầu gối con đã khô.
Một lớp vảy đỏ sẫm kết lại, lúc ẩn lúc hiện dưới vạt váy đồng phục.
Tôi ngồi xổm xuống.
Dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau vệt nước mắt đã khô trên má con.
“Có đau không?”
Con gật đầu.
Rồi lại vội lắc đầu thật mạnh.
Đôi môi mím lại.
“Mẹ đừng giận nhé. Bà nội nói con là con gái, nếu không học hành tử tế thì sau này sẽ không ai lấy…”
Tim tôi như bị ai bóp chặt.
Đau đến nghẹt thở.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Trình Lập Ngôn từ cửa tòa nhà lao ra.
Cổ áo sơ mi mở rộng.
Cà vạt vắt lệch trên vai.
Chỉ cần nhìn là biết anh vừa tan làm, còn chưa kịp thay quần áo.
Anh chạy đến trước mặt tôi.
Vừa thở dốc vừa nhìn tôi, rồi nhìn sang Tiểu Mãn.
Anh khựng lại.
“Mẹ gọi điện cho anh, nói em đưa con đi rồi. Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
Tôi không trả lời.
Tiểu Mãn nép sát ra sau lưng tôi.
Vùi mặt vào bên hông tôi.
Trình Lập Ngôn cau mày.
“Niệm Từ, mẹ nói chuyện đúng là khó nghe thật. Nhưng bài tập của con làm không tốt thì em cũng đâu thể đưa con đi luôn như vậy? Đêm hôm thế này hai mẹ con định đi đâu? Có chuyện gì thì không thể về nhà nói sao?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh đèn đường vàng nhạt phủ lên gương mặt ấy.
Giữa hai hàng lông mày vẫn là vẻ mệt mỏi và bất lực quen thuộc.
Mỗi lần tôi và Dương Quế Phân xảy ra mâu thuẫn, anh đều như vậy.
Giống hệt chiếc bánh kẹp bị ép ở giữa.
Không muốn làm mất lòng bên nào.
Cuối cùng chỉ biết bảo tôi lùi một bước.
“Có chuyện gì thì không thể về nhà nói sao?”
Anh hỏi lại lần nữa.
Tiến lên một bước.
Đưa tay định nắm lấy cánh tay tôi.
Tôi lùi về sau một bước.
Anh sững người.
Gió đêm thổi rối mái tóc.
Anh đứng trên bậc thềm, từ trên cao nhìn xuống tôi.
Gương mặt dần trở nên khó coi.
“Cố Niệm Từ, rốt cuộc em muốn làm gì? Mẹ anh dù có sai thì vẫn là bề trên. Bà giúp chúng ta trông con cũng đâu có dễ dàng…”
Tôi quay đầu.
Gió lạnh lùa vào cổ họng.
Lạnh buốt.
Tôi nói sáu chữ.
Rồi tôi nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt Trình Lập Ngôn như bị ai nhấn nút tạm dừng.
Cả khuôn mặt anh cứng đờ từng chút một.
Đôi môi mấp máy hai lần.
Nhưng không thốt nổi một lời.
Tiểu Mãn ngẩng đầu nhìn tôi.
Dưới ánh đèn đường, đôi mắt con trong veo như hai dòng suối nhỏ.
Gió đêm thổi làm hoa mộc trong khu dân cư rơi đầy mặt đất.
Những cánh hoa vàng li ti lặng lẽ rơi xuống giữa hai mẹ con tôi.
Tôi siết chặt bàn tay nhỏ của con.
“Đi.”
Con bước theo tôi.
Từng bước.
Từng bước giẫm lên thảm hoa mộc.
Phía sau, cuối cùng Trình Lập Ngôn cũng hét lên.
“Cố Niệm Từ!”
Nhưng bước chân tôi không hề dừng lại.
02
Gió đêm thổi dọc hành lang.
Cuốn tan câu nói của Trình Lập Ngôn.
Anh không đuổi theo.
Lúc tôi nắm tay Tiểu Mãn bước ra khỏi cổng khu dân cư, tôi ngoái đầu nhìn một lần.
Anh vẫn đứng trên bậc thềm.
Ánh đèn đường kéo chiếc bóng của anh méo mó.
Hai tay buông thõng bên người.
Cả người như bị đóng đinh tại chỗ.
Sáu chữ tôi nói là…
“Ly hôn, con gái theo tôi.”
Tôi nói rất khẽ.
Như đang bình thản kể về một chuyện đã quyết định từ lâu.
Nhưng tôi biết.
Kể từ giây phút ấy.
Cuộc hôn nhân giữa tôi và Trình Lập Ngôn sẽ không bao giờ có thể quay lại như trước nữa.
Tiểu Mãn không hiểu vì sao bố không đuổi theo.
Con đi bên cạnh tôi.
Đôi chân nhỏ bước rất nhanh.
Chiếc cặp sau lưng lắc qua lắc lại.
Vết thương ở đầu gối khiến con đi hơi khập khiễng.
Nhưng con không than lấy một câu.
Chỉ thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn tôi.
“Mẹ.”
Khi hai mẹ con đứng chờ đèn đỏ ở ngã tư.
Con khẽ kéo góc áo tôi.
“Tối nay chúng ta ở đâu ạ?”
Tôi cúi xuống nhìn con.
Trên mặt vẫn còn vương vệt nước mắt.
Đầu mũi đỏ lên vì lạnh.
Nhưng đôi mắt vẫn sáng.
Là ánh mắt trong trẻo chỉ trẻ con mới có.
Ánh mắt tin tưởng người lớn vô điều kiện.
“Ở nhà dì Tôn.”
Tôi đáp.
Tiểu Mãn gật đầu.
Nắm tay tôi chặt hơn một chút.
Tôn Tinh là bạn cùng phòng đại học của tôi.
Sau khi tốt nghiệp, cô ấy ở lại thành phố này, kết hôn và lập gia đình.
Nhà cũng không xa.
Đi xe điện khoảng mười lăm phút là tới.
Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn hẹn nhau ăn cơm.
Cô ấy biết tôi sống ở nhà chồng như thế nào.
Đã không biết bao nhiêu lần khuyên tôi:
“Hay là cậu dọn ra ngoài sống đi.”
Nhưng tôi vẫn chưa từng dọn đi.
Không phải vì không dám.
Mà vì tôi luôn nghĩ…
Cứ nhịn thêm chút nữa rồi mọi chuyện sẽ qua.
Sau mỗi lần cãi nhau, Trình Lập Ngôn đều nói với tôi:
“Mẹ anh chỉ cứng miệng thôi, chứ trong lòng không xấu.”
Sau mỗi lần làm ầm ĩ, Dương Quế Phân cũng sẽ nấu cho tôi một bữa cơm rồi đặt sẵn trên bàn.
Giống như một cách làm hòa không lời.
Thế là suốt ba năm qua.
Tôi cứ sống giữa những lần “cố nhịn thêm chút nữa” và “thôi bỏ đi”.
Nhưng hôm nay thì khác.
Vết máu trên đầu gối con gái tôi.
Dù thế nào.
Cũng không thể xóa khỏi đầu tôi.
Đến nhà Tôn Tinh.
Vừa mở cửa nhìn thấy Tiểu Mãn tập tễnh bước vào.
Sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi.
Tôi kể sơ qua mọi chuyện.
Không nói thêm một lời.
Cô ấy lập tức dọn phòng con gái mình cho Tiểu Mãn.
Trải ga giường mới.
Rồi lục tìm một lọ thuốc đỏ để bôi lên đầu gối con bé.
Tiểu Mãn ngồi trên ghế sô pha.
Đôi chân ngắn lơ lửng đung đưa.
Tôn Tinh vừa bôi thuốc vừa mắng.
“Đúng là mụ già độc địa! Thời buổi nào rồi còn đánh phạt trẻ con? Bảo bà ta tự quỳ bốn mươi phút thử xem!”
Tiểu Mãn chớp chớp mắt.
“Dì Tôn, ‘mụ già độc địa’ là gì vậy?”
Tôn Tinh nghẹn họng.
“… Ý là bà già xấu tính.”
“À.”
Tiểu Mãn nghĩ ngợi một chút.
“Vậy bà nội cháu đúng là mụ già độc địa.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Nhưng ngay sau đó.
Sống mũi lại cay xè.
Tối hôm ấy.
Sau khi dỗ Tiểu Mãn ngủ.
Chaporia
Bình Luận (0)