20px

Tôi và Tôn Tinh ngồi ngoài ban công phòng khách.

Cô ấy đưa cho tôi một lon bia.

Tôi nhận lấy.

Nhưng không uống.

Chỉ cầm trong tay xoay qua xoay lại.

“Cậu thật sự định ly hôn sao?”

Tôn Tinh hỏi.

Tôi không trả lời.

Điện thoại trong túi rung liên tục.

Tôi lấy ra xem.

Trình Lập Ngôn đã gọi nhỡ mười lăm cuộc.

Tin nhắn WeChat có bốn mươi ba tin.

Tôi mở màn hình.

Tin mới nhất là:

“Em đưa con đi đâu rồi? Mẹ nói bà không cố ý. Em về đi, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

Lướt lên phía trên.

“Cố Niệm Từ, em đừng kích động. Ly hôn là chuyện có thể tùy tiện nói sao?”

“Em nghe điện thoại được không?”

“Anh biết mẹ anh sai. Nhưng em không thể nghĩ cho anh một chút được sao?”

Tin nhắn cuối cùng được gửi cách đó hai mươi phút.

“Được, em giỏi lắm. Em đưa con đi thì cứ tự nghĩ xem, rời khỏi anh rồi em sống kiểu gì? Em có nhà không? Tiền lương của em đủ nuôi con sao?”

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn ấy rất lâu.

Gió đêm lùa qua khe lan can ban công.

Nước đọng trên vỏ lon bia chậm rãi chảy xuống.

Tôn Tinh ghé sang liếc nhìn một cái.

Rồi rút điện thoại khỏi tay tôi, úp xuống mặt bàn trà.

“Đừng đọc nữa. Đọc càng nhiều càng bực với loại đàn ông này.”

“Anh ấy nói đúng.”

Tôi khẽ nói.

“Tôi không có nhà. Tiền lương sau khi trừ bảo hiểm, quỹ nhà ở, mỗi tháng cầm về chỉ còn bảy nghìn ba. Học phí nhà trẻ của Tiểu Mãn đã ba nghìn hai. Cộng thêm tiền ăn, tiền mặc, tiền học năng khiếu… đúng là không đủ.”

Tôn Tinh trợn mắt.

“Ý cậu là gì? Cậu còn định quay về à?”

“Tớ đang nghĩ xem phải sống thế nào.”

Đêm đó tôi gần như không ngủ.

Tiểu Mãn nằm trên chiếc giường nhỏ của con gái Tôn Tinh.

Hơi thở đều đều.

Thỉnh thoảng lại trở mình, lẩm bẩm vài câu mơ ngủ.

Tôi nằm trên ghế sô pha.

Nhìn chằm chằm vết nứt trên trần nhà.

Trong đầu không ngừng tính toán.

Bảy nghìn ba tiền lương.

Trừ ba nghìn hai học phí nhà trẻ.

Còn bốn nghìn một.

Tiền điện nước, gas và phí quản lý khoảng sáu trăm.

Tiền đi lại ba trăm.

Tiền ăn một nghìn.

Quần áo và đồ dùng hằng ngày năm trăm.

Lớp học vẽ của Tiểu Mãn mỗi tháng tám trăm.

Đó còn chưa tính tiền thuê nhà.

Nếu thuê, một căn hộ cũ một phòng ngủ rẻ nhất cũng hơn hai nghìn.

Tính đi tính lại.

Mỗi tháng vẫn thiếu hơn một nghìn.

Tôi nhìn vết nứt trên trần nhà.

Thầm nghĩ.

Trình Lập Ngôn nói không sai.

Một mình tôi đúng là không nuôi nổi con.

Nhưng tôi còn hiểu rõ hơn một điều.

Nếu quay về…

Lần sau, khi Tiểu Mãn lại quỳ trên nền nhà đến rách cả đầu gối.

Có lẽ tôi sẽ không có mặt ở đó.

Tôi không thể ở bên con hai mươi bốn giờ một ngày.

Dương Quế Phân thì có thừa thời gian để trút mọi thứ lên đứa trẻ.

Hôm nay là bắt quỳ.

Ngày mai thì sao?

Đánh vào lòng bàn tay?

Nhốt vào phòng tối?

Hay bỏ đói con?

Tôi vùi mặt vào gối.

Âm thầm hít một hơi thật sâu.

Sáng hôm sau.

Tôi xin nghỉ làm.

Sau khi đưa Tiểu Mãn đến trường, tôi nói với Tôn Tinh:

“Tớ phải tìm nhà trước.”

Không nói hai lời.

Tôn Tinh lấy điện thoại ra, mở ứng dụng tìm nhà thuê.

Vừa lướt vừa nói.

“Đừng chê tớ nhiều chuyện nhé. Lương của cậu đúng là eo hẹp thật. Nhưng cũng không phải không có cách. Trước đây chẳng phải cậu làm thiết kế sao? Hay nhận thêm việc ngoài đi?”

“Trước kia tớ làm thiết kế đồ họa.”

Tôi đáp.

“Nhưng sau khi kết hôn, Dương Quế Phân cứ suốt ngày bảo ‘phụ nữ lấy chồng rồi thì phải đặt gia đình lên trên hết’.

Ngày nào cũng cằn nhằn tớ không biết chăm lo nhà cửa. Thế là tớ từ chối hết việc ngoài, chỉ đi làm rồi về chăm con.”

“Giờ nhận lại đi.”

Tôn Tinh đưa điện thoại tới trước mặt tôi.

“Xem căn này đi. Một phòng ngủ, khu chung cư cũ, tiền thuê mỗi tháng một nghìn tám. Tuy cũ một chút nhưng gần công ty cậu.”

Tôi xem ảnh.

Căn nhà đúng là rất cũ.

Sơn tường đã phồng rộp.

Trên bệ bếp còn một mảng dầu mỡ cũ kỹ như thể lau mãi cũng không sạch.

Nhưng ánh sáng khá tốt.

Cửa sổ hướng Nam.

Ban công cũng đủ rộng để phơi quần áo.

Tôi kéo xuống phần thông tin.

Dòng ghi chú viết:

“Không nuôi thú cưng. Không ở ghép. Đặt cọc một tháng, trả tiền từng tháng.”

“Lấy căn này đi.”

Tôi nói.

“Ít nhất cũng cố gắng vượt qua tháng này trước đã.”

Buổi trưa.

Tôi hẹn chủ nhà đến xem.

Căn hộ ở tầng bốn.

Không có thang máy.

Hành lang chất đầy cải thảo dự trữ của hàng xóm và những chiếc kệ giày cũ.

Nhưng khi cánh cửa vừa mở ra.

Tôi bỗng sững người trong chốc lát.

Ánh nắng từ ô cửa sổ hướng Nam tràn vào.

Cả căn phòng sáng bừng.

Lớp sơn tuy đã bong tróc.

Nhưng dưới nắng lại ánh lên sắc vàng nhạt dịu dàng.

Phòng bếp rất nhỏ.

Nhưng có cửa sổ.

Trên bậu cửa đặt một chậu trúc văn đã khô héo từ lâu.

Lan can ban công loang lổ vết gỉ.

Nhưng từ đó có thể nhìn thấy tán cây hòe già dưới sân.

Lá đã bắt đầu ngả vàng.

Gió vừa thổi qua.

Lá liền rơi xào xạc.

Chủ nhà là một bác hơn sáu mươi tuổi.

Họ Chu.

Ít nói.

Dẫn tôi đi xem một vòng rồi đứng ngoài cửa hút thuốc.

Tôi hỏi.

“Hôm nay tôi ký hợp đồng luôn được không?”

Bác ngậm điếu thuốc.

Nhìn tôi một cái.

Rồi phả ra một vòng khói.

“Cô ở một mình à?”

“Còn có một cô con gái, năm tuổi rưỡi.”

Bác phủi tàn thuốc.

“Được. Tiền đặt cọc cô đưa một nghìn là được rồi. Ba tháng đầu thì tiền thuê được chậm một tháng hãy trả.”

Tôi ngẩn người.

Bác nói.

“Nhìn cô cũng không dễ dàng gì. Căn nhà này bỏ trống hơn nửa năm rồi. Có người thuê là tốt.”

Lúc xuống dưới lầu.

Tôi đứng ngẩn ngơ trước cửa tòa nhà một lúc.

Một chiếc lá hòe già rơi xuống vai tôi.

Tôi cầm lên nhìn.

Đó là màu vàng óng sạch sẽ của mùa thu.

Tôi chụp một tấm ảnh.

Gửi cho Tôn Tinh.

Kèm theo một dòng ngắn.

“Ký rồi.”

Cô ấy trả lời ngay bằng tin nhắn thoại.

Vừa mở lên đã nghe tiếng cô ấy hét ầm.

“Cố Niệm Từ, cậu giỏi quá! Tối nay sang nhà tớ ăn cơm. Tớ hầm sườn cho cậu!”

Chiều hôm ấy.

Tôi đến đón Tiểu Mãn tan học.

Con bé vừa lao ra khỏi cổng trường.

Chạy nhanh quá.

Vết vảy trên đầu gối lại nứt ra.

Nhưng con chẳng để tâm.

Chỉ lao thẳng vào lòng tôi.

Ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.

“Mẹ ơi, tối nay chúng ta ở đâu?”

Tôi mỉm cười.

“Về nhà của chúng ta.”

Con chớp chớp mắt.

“Chúng ta có nhà rồi ạ?”

“Ừ.”

Ngay sau đó.

Con ôm chặt lấy cổ tôi.

Khuôn mặt nhỏ ấm áp áp sát bên tai tôi.

Khẽ thì thầm.

“Mẹ ơi, con không cần ngôi nhà đó nữa. Bà nội lúc nào cũng bảo con là đồ lỗ vốn. Bố thì chưa bao giờ lên tiếng. Con chỉ thích mẹ thôi. Chỉ thích một mình mẹ.”

Tôi ôm chặt con.

Đứng bên đường trước cổng trường.

Người qua kẻ lại.

Có phụ huynh đạp xe ngang qua.

Tiếng chuông xe leng keng vang lên.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

Rơi lên vai nhỏ của con.

Thấm vào chiếc áo đồng phục.

Con cảm nhận được.

Liền ngẩng đầu lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...