Vụng về dùng bàn tay nhỏ lau nước mắt cho tôi.
“Mẹ đừng khóc. Tiểu Mãn hát cho mẹ nghe nhé.”
Con thật sự cất tiếng hát.
Là bài “Đom Đóm Bay” vừa học ở trường.
Giọng trẻ con non nớt.
Lạc nhịp đến chẳng ra đâu.
Tôi vừa cười.
Lại vừa khóc.
Tối hôm đó.
Trình Lập Ngôn gọi cho tôi rất nhiều cuộc.
Tôi không nghe một cuộc nào.
Cuối cùng.
Anh gửi một tin nhắn WeChat rất dài.
Đại ý nói rằng mẹ anh đã khóc.
Rằng mẹ chỉ ăn nói khó nghe chứ không phải người xấu.
Rằng anh biết mình bận công việc, đã quá lâu không quan tâm đến gia đình.
Rằng anh sẵn sàng thay đổi.
Rằng sau này mẹ anh sẽ không bao giờ phạt Tiểu Mãn nữa.
Bảo tôi quay về.
Tôi đọc hai lần.
Không trả lời.
Cuối cùng.
Anh lại gửi thêm một tin.
“Cố Niệm Từ, nếu em thật sự ly hôn với anh, sau này em định sống thế nào? Em đã nghĩ kỹ chưa? Đừng hành động theo cảm tính.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Ánh sáng từ điện thoại hắt lên gương mặt tôi.
Tiểu Mãn ôm chặt chú thỏ bông mới mua, đã ngủ từ lúc nào.
Hơi thở con đều đều.
Thỉnh thoảng còn chép miệng một cái.
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ.
Phủ lên mái tóc con một lớp bạc dịu dàng.
Tôi gõ hai chữ.
Rồi gửi đi.
“Tính sau.”
Sau đó tắt máy.
Đêm ấy tôi nằm mơ.
Mơ thấy mình của ngày bé.
Năm xưa, mẹ tôi cũng từng nắm tay tôi rời khỏi nhà.
Rời khỏi người cha ruột hễ say rượu là đánh vợ con.
Khi đó tôi mới năm tuổi.
Còn nhỏ hơn Tiểu Mãn nửa tuổi.
Một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn.
Không nhà.
Không tiền.
Không chỗ dựa.
Vậy mà vẫn cắn răng sống trong khu tập thể của xưởng dệt, vất vả nuôi tôi học hết đại học.
Khi tỉnh dậy.
Tôi vẫn nằm trên chiếc ghế sô pha trong phòng khách nhà Tôn Tinh.
Trời còn chưa sáng hẳn.
Qua khe rèm cửa chỉ le lói một vệt sáng xanh xám.
Tiểu Mãn vẫn còn ngủ.
Hơi thở đều đặn.
Tôi đưa tay sờ lên mặt mình.
Khô ráo.
Năm đó mẹ có thể đưa tôi rời khỏi nơi ấy.
Vậy thì bây giờ…
Cớ gì tôi lại không thể đưa con gái mình rời đi?
Sáng hôm đó.
Tôi đưa ra một quyết định.
Tôi nhắn tin cho phòng nhân sự của công ty.
Xin chuyển trở lại vị trí thiết kế.
Vốn dĩ tôi xuất thân là dân thiết kế.
Sau khi kết hôn, vì bị Dương Quế Phân cằn nhằn quá nhiều nên mới chuyển sang làm hành chính.
Đơn xin chuyển vị trí tôi chỉ mất mười phút để viết xong.
Lúc nhấn nút gửi.
Ngón tay tôi không hề run.
Sau đó.
Tôi nhắn cho Trình Lập Ngôn.
“Tôi đã thuê nhà rồi. Cuối tuần này tôi sẽ về dọn đồ. Anh chuẩn bị sẵn giấy tờ đi.”
Anh trả lời ngay lập tức bằng một dấu hỏi.
Tiếp theo là hàng loạt cuộc gọi.
Tôi không nghe.
03
Ngày thứ ba sau khi tôi chuyển vào nhà thuê.
Mẹ tôi đến.
Bà xách theo một bình giữ nhiệt.
Bên trong là canh sườn hầm củ sen.
Còn mang theo cả một túi lạp xưởng quê gửi lên.
Sau hai tiếng ngồi xe khách từ thành phố bên cạnh, bà mới tới nơi.
Việc đầu tiên sau khi bước vào nhà không phải nhìn tôi.
Mà là ngồi xổm xuống xem đầu gối của Tiểu Mãn.
Con bé đang ngồi trên chiếc ghế nhựa nhỏ mới mua.
Đọc sách tranh.
Đôi chân nhỏ đung đưa trong không trung.
Vảy trên đầu gối đã bong hết.
Để lộ hai mảng da non hồng nhạt.
Mẹ tôi nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay chạm thử.
Rồi quay đầu trừng mắt nhìn tôi.
“Làm sao thế này?”
Tôi còn chưa kịp mở miệng.
Tiểu Mãn đã nhanh nhảu đáp trước.
“Bà nội bắt con quỳ bốn mươi phút. Bà ngoại ơi, đầu gối con còn chảy cả máu. Thế là mẹ đưa con đi luôn.”
Sắc mặt mẹ tôi lập tức sa sầm.
Bà đứng dậy.
Ôm Tiểu Mãn vào lòng.
Nhẹ nhàng vỗ lưng con hai cái.
Rồi nhìn tôi.
“Con đáng lẽ phải đi từ lâu rồi.”
Bà không hỏi thêm điều gì.
Chỉ rót canh vào chiếc bát mới mua của tôi.
Đảo mắt nhìn quanh căn phòng thuê.
Trong phòng gần như chẳng có món đồ nội thất nào đáng giá.
Chỉ có một chiếc giường gấp.
Một chiếc tủ quần áo đơn giản.
Một chiếc bàn học cũ nhặt về.
Và chiếc ghế sô pha bọc vải tôi khiêng từ chợ đồ cũ về với giá năm mươi tệ.
Nhưng trên bậu cửa sổ.
Tôi đặt một chậu sen đá mới mua.
Ngoài ban công.
Phơi bộ đồng phục của Tiểu Mãn và chiếc quần đồng phục đi làm của tôi.
Gió thổi qua.
Khắp căn phòng đều là mùi nước giặt.
Mẹ tôi không hề nói những câu như:
“Phòng gì mà nhỏ thế.”
“Đến cái tủ lạnh cũng không có.”
Bà chỉ đặt bát canh lên bàn.
Dùng đũa chọc thử xem thịt đã nhừ chưa.
Chaporia
Bình Luận (0)