20px

Rồi hỏi tôi.

“Tiền có đủ không?”

“Đủ ạ.”

Tôi nói dối.

Tiền thuê nhà, đặt cọc một tháng và trả trước một tháng đã mất ba nghìn sáu.

Học phí tháng của Tiểu Mãn là ba nghìn hai.

Trong thẻ tôi còn chưa đến bốn nghìn.

Mà phải hơn hai mươi ngày nữa mới lĩnh lương.

Mẹ nhìn tôi một cái.

Không vạch trần lời nói dối.

Bà lấy từ túi áo trong ra một chiếc thẻ ngân hàng.

Đưa cho tôi.

“Trong này có ba mươi hai nghìn. Cầm lấy đi. Đừng tiêu vội. Để phòng lúc cấp bách.”

Tôi không nhận.

Hai mắt nóng ran.

Lương hưu mỗi tháng của mẹ chỉ hơn hai nghìn.

Ba mươi hai nghìn này.

Là số tiền dưỡng già bà dành dụm suốt bao năm.

“Cầm lấy.”

Bà nhét chiếc thẻ vào tay tôi.

“Năm xưa mẹ đưa con đi, trong túi chỉ có bảy mươi ba tệ. Con còn khá hơn mẹ. Ít nhất con vẫn có một công việc.”

Tôi siết chặt chiếc thẻ.

Lòng bàn tay nóng rực.

Tiểu Mãn chạy lại.

Ngẩng khuôn mặt nhỏ hỏi.

“Bà ngoại không đi nữa chứ? Bà ngủ với cháu trên chiếc giường nhỏ nhé. Ấm lắm.”

Mẹ tôi ngồi xổm xuống.

Nhéo nhẹ má con.

“Ngày mai bà phải về rồi. Ngày kia còn phải trông cửa hàng giúp cậu họ của cháu. Nhưng giờ mẹ cháu giỏi lắm rồi. Một mình cũng chăm được cháu.”

Đêm đó.

Mẹ ngủ cùng Tiểu Mãn trên chiếc giường nhỏ.

Tiểu Mãn rúc trong lòng bà.

Líu lo kể chuyện ở trường mẫu giáo.

Tôi nằm trên chiếc giường gấp ngoài phòng khách.

Lặng lẽ nghe tiếng hai bà cháu trò chuyện vọng ra.

“Bà ngoại ơi, bạn Triệu Tử Hiên trong lớp bảo sau này lớn lên sẽ cưới cháu. Cháu bảo cháu không lấy đâu. Cháu muốn học thật giỏi để làm nhà khoa học.”

“Thế thì tốt. Làm nhà khoa học rất tốt. Bà ngoại ủng hộ cháu.”

“Bà ngoại ơi, sau này cháu làm nhà khoa học rồi có kiếm tiền mua nhà to cho mẹ được không?”

“Được chứ. Nhớ chừa cho bà ngoại một phòng nhé.”

Tôi nằm trên chiếc giường gấp.

Nước mắt lặng lẽ chảy dọc theo thái dương.

Thấm vào gối.

Ngày mẹ rời đi.

Bà đứng ở cửa rất lâu.

Cuối cùng cũng chẳng nói thêm gì.

Chỉ vỗ nhẹ lên vai tôi.

“Ráng sống cho tốt. Có khó khăn thì gọi cho mẹ.”

Tôi gật đầu.

Mẹ quay người bước xuống cầu thang.

Đèn cảm ứng cũ kỹ trong hành lang sáng lên từng tầng.

Rồi lại tắt dần từng tầng.

Lúc tôi khép cửa.

Vẫn nghe thấy từ hành lang vọng tới một tiếng thở dài khe khẽ của mẹ.

Giống hệt năm tôi lên đại học.

Hôm bà tiễn tôi dưới ký túc xá.

Một tiếng thở dài như có như không.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Tôi hiểu một điều.

Cả đời này.

Tôi tuyệt đối sẽ không để con gái mình phải nghe thấy tiếng thở dài như của mẹ nữa.

Tuần tiếp theo.

Là tuần mệt nhất.

Nhưng cũng là tuần khiến tôi thấy yên lòng nhất trong suốt ba năm qua.

Đi làm.

Đón con.

Nấu cơm.

Giặt quần áo.

Kèm con học.

Dọn dẹp nhà cửa.

Mọi việc đều do một mình tôi gánh vác.

Sáu giờ sáng thức dậy.

Hâm nóng đồ ăn thừa từ tối hôm trước làm bữa sáng.

Bảy giờ đưa Tiểu Mãn đến trường.

Tám giờ có mặt ở công ty chấm công.

Năm giờ rưỡi tan làm.

Đạp xe công cộng hai mươi phút đi đón con.

Sáu giờ rưỡi về đến nhà nấu cơm.

Tám giờ rửa bát, lau nhà.

Chín giờ ngồi cùng Tiểu Mãn tập viết.

Mười giờ.

Con ngủ.

Tôi mở máy tính.

Nhận việc làm thêm.

Tôi liên lạc với những người bạn cũ trong giới thiết kế.

Nhận vài đơn nhỏ.

Thiết kế thực đơn cho một quán trà sữa.

Làm ảnh bìa cho một blogger video ngắn.

Mỗi đơn chỉ kiếm được hai, ba trăm tệ.

Không nhiều.

Nhưng từng đồng đều khiến tôi cảm thấy vô cùng yên tâm.

Chiều thứ Sáu, Trình Lập Ngôn đến tìm tôi một lần.

Tan làm xong, anh tìm đến địa chỉ tôi đã gửi.

Rồi gọi điện bảo tôi xuống dưới.

Tôi xuống.

Anh đứng dưới gốc cây hòe già trước cửa khu nhà.

Vẫn bộ vest chỉnh tề.

Đứng giữa khu tập thể cũ kỹ, xám xịt này trông thật lạc lõng.

Thấy tôi đi ra.

Anh bước lên một bước.

Gượng cười.

“Em gầy đi rồi.”

“Có việc gì?”

Tôi hỏi.

Anh xoa xoa hai tay.

Lấy từ trong cặp công văn ra một chiếc phong bì.

Đưa cho tôi.

“Tiền sinh hoạt tháng này. Anh chưa chuyển cho mẹ. Đưa em trước.”

Phong bì khá dày.

Tôi cầm thử.

Chắc khoảng năm, sáu nghìn tệ.

Tôi không nhận.

Lùi lại nửa bước.

“Không cần.”

“Cố Niệm Từ, em đừng cứng đầu nữa.”

Anh cau mày.

“Lương em có được bao nhiêu đâu. Vừa thuê nhà, vừa nuôi con, em sống thế nào? Coi như vì Tiểu Mãn được không?”

“Tiểu Mãn tôi nuôi được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...