“Em nuôi được?”
Giọng anh cao lên một chút.
Rồi lại vội hạ xuống.
“Em nghe anh nói đi. Anh đã nói chuyện với mẹ rồi. Mẹ cũng hứa sau này sẽ không phạt con nữa. Nếu em vẫn chưa yên tâm thì từ giờ anh sẽ tan làm sớm mỗi ngày để trông con. Em về đi. Căn nhà này mà ở được sao? Em nhìn khu này xem, đến cả hệ thống kiểm soát ra vào cũng không có.”
Tôi tựa lưng vào cửa khu nhà.
Hai tay đút trong túi áo hoodie.
Lẳng lặng nhìn gương mặt đầy lo lắng của anh.
Ánh đèn đường hắt lên khuôn mặt ấy.
Giữa hai đầu mày nhíu chặt thành một nếp gấp.
Đôi môi mím đến trắng bệch.
Trước đây.
Mỗi lần hai người xảy ra mâu thuẫn.
Anh đều mang vẻ mặt như thế.
Lần nào tôi cũng mềm lòng.
Nhưng lần này…
Trong đầu tôi chỉ lặp đi lặp lại một hình ảnh.
Tiểu Mãn quỳ trên nền gạch.
Đầu gối rớm máu.
Còn anh thì ngồi trong văn phòng, cúi đầu ký tài liệu trước máy tính.
Không hề hay biết chuyện gì.
“Trình Lập Ngôn.”
Tôi nhìn anh.
“Tôi hỏi anh một chuyện.”
“Tiểu Mãn năm nay năm tuổi rưỡi. Anh có biết con thích ăn món gì không?”
Anh sững người.
“… Chẳng phải con thích trứng xào cà chua sao?”
“Con bị dị ứng cà chua. Ăn vào là nổi mẩn khắp người. Ba tuổi đã phát hiện rồi.”
Anh há miệng.
Nhưng không nói nên lời.
“Anh có biết lớp mẫu giáo của con đã đổi bao nhiêu cô giáo không?”
“… Hai?”
“Bốn.”
“Con từng về kể với tôi rằng cô Vương thích tết tóc cho con nhất. Hôm đó anh đang chơi game, đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.”
Gương mặt anh đỏ bừng từng chút một.
Bàn tay siết chặt quai cặp công văn đến méo cả hình.
“Anh có biết con sợ bóng tối không?”
Tôi nhìn anh.
“Tối nào trước khi ngủ tôi cũng phải bật cho con một chiếc đèn ngủ. Nếu không con sẽ khóc.”
“Lúc anh còn ở nhà, anh ngủ phòng chính, con ngủ phòng nhỏ. Có lần con gặp ác mộng chạy sang tìm anh. Anh chê con làm ồn rồi đuổi con về.”
“Đừng nói nữa.”
Giọng anh bỗng trầm xuống.
“Anh có biết tuần trước đầu gối của con vì sao lại chảy máu không?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
“Anh có biết một đứa trẻ năm tuổi quỳ suốt bốn mươi phút nghĩa là gì không?”
“Người lớn quỳ bốn mươi phút còn không đứng thẳng nổi.”
“Huống chi là một đứa bé.”
Anh cúi đầu.
Nhìn chằm chằm mũi giày da của mình.
Rất lâu.
Không ai nói gì.
Gió thổi qua.
Lá cây hòe bay xuống.
Xoay vài vòng giữa hai chúng tôi.
Từ tầng trên.
Vọng xuống tiếng một đứa trẻ đang khóc.
Bị ngăn bởi một tầng sàn.
Tiếng khóc nghẹn ngào.
Trình Lập Ngôn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên.
Hốc mắt hơi đỏ.
“Vậy em muốn thế nào?”
“Ly hôn?”
“Con theo em?”
“Vậy sau này anh phải sống thế nào?”
“Đó là chuyện của anh.”
Anh hít sâu một hơi.
Như thể nuốt hết mọi cảm xúc vào trong.
Đặt chiếc phong bì lên bậc thềm.
Rồi quay người bỏ đi.
Đi được vài bước.
Anh lại quay đầu.
Giọng khàn đặc.
“Chuyện của mẹ anh… coi như anh có lỗi với em.”
“Nhưng Cố Niệm Từ.”
“Nếu em thật sự ly hôn với anh… sau này bên bố anh, em còn cho Tiểu Mãn gặp ông nội không?”
“Có.”
“Mỗi tháng một lần.”
“Anh đến đón con.”
Anh không nói gì nữa.
Lặng lẽ rời đi.
Bóng lưng gầy đi rất nhiều.
Hai vai cũng rũ xuống.
Đôi giày da giẫm lên lớp lá khô.
Phát ra tiếng sột soạt.
Bóng cây hòe già phủ lên bộ vest của anh.
Loang lổ từng mảng.
Tôi cúi xuống.
Nhặt chiếc phong bì trên bậc thềm.
Đếm thử.
Năm nghìn tám trăm tệ.
Tôi đứng dưới lầu suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng vẫn cất tiền vào túi.
Tối hôm đó.
Tôi kể cho Tiểu Mãn hai câu chuyện trước khi ngủ.
Đợi con ngủ say.
Tôi lại mở máy tính.
Làm thêm việc thiết kế đến tận nửa đêm.
Hơn một giờ sáng.
Tôn Tinh nhắn tin hỏi tôi đang làm gì.
Tôi đáp.
“Đang làm việc ngoài.”
Cô ấy gửi lại một biểu tượng giơ ngón cái.
Rồi gửi thêm một tin nhắn thoại.
“À đúng rồi. Tớ quen một người bạn làm thương hiệu mẹ và bé. Bên họ đang thiếu người thiết kế hình ảnh. Việc lớn hơn mấy đơn lẻ cậu đang nhận bây giờ. Muốn tớ hỏi giúp không?”
Tôi trả lời.
“Có.”
Đúng lúc cô ấy gửi danh thiếp WeChat sang.
Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cây hòe già đứng lặng dưới ánh đèn đường.
Lá gần như đã rụng hết.
Những cành cây gầy guộc vươn lên nền trời đêm.
Tôi tắt máy tính.
Leo lên chiếc giường gấp.
Ngày mai là thứ Bảy.
Tôi đã hứa sẽ đưa Tiểu Mãn đến phòng đọc thiếu nhi của thư viện thành phố.
Chaporia
Bình Luận (0)