20px

Ở trường, cô giáo nói nơi đó có rất nhiều sách tranh về khủng long.

Con bé nhắc suốt cả tuần.

Trước khi nhắm mắt.

Tôi chợt nghĩ.

Đây hình như là lần đầu tiên trong suốt ba năm qua…

Tôi mong chờ một ngày cuối tuần.

04

Sáng thứ Bảy.

Tôi đưa Tiểu Mãn đến thư viện thành phố.

Phòng đọc thiếu nhi nằm ở tầng hai.

Khắp sàn đều trải đệm cao su mềm.

Các giá sách đều được bo tròn ở các góc.

Sách được đặt trên những kệ thấp.

Để trẻ con có thể tự lấy.

Vừa bước vào.

Tiểu Mãn đã như chú cún nhỏ được tháo dây.

Chạy thẳng tới khu sách khủng long.

Ôm một chồng sách tranh.

Ngồi xuống tấm đệm trong góc.

Say sưa lật xem.

Tôi ngồi trên chiếc ghế nhỏ bên cạnh.

Gọt táo cho con.

Cảm giác ấy thật kỳ lạ.

Xung quanh đều là những bà mẹ trẻ.

Người thì cúi đầu lướt điện thoại.

Người thì tụm ba tụm năm trò chuyện về chuyện nuôi con.

Ngồi giữa họ.

Bỗng nhiên tôi thấy…

Mình cũng là một người mẹ bình thường như họ.

Bình dị.

Yên ổn.

Lặng lẽ ở bên con vào ngày cuối tuần.

Chứ không còn giống ba năm trước.

Khi mỗi cuối tuần đều bị Dương Quế Phân sắp xếp kín mít.

Mấy giờ thức dậy.

Mấy giờ dọn dẹp.

Buổi trưa nấu món gì.

Buổi chiều đưa Tiểu Mãn đi học lớp nào.

Buổi tối cả nhà phải ăn cơm đoàn viên.

Việc gì cũng có quy củ.

Việc gì cũng có người đứng bên cạnh soi mói.

Đúng lúc tôi đang mải suy nghĩ.

Điện thoại rung lên.

Tôi cúi xuống nhìn.

Là một số lạ.

Tôi nghe máy.

“A lô, Niệm Từ à, là mẹ đây.”

Là giọng của Dương Quế Phân.

Trong khoảnh khắc ấy.

Lưng tôi cứng đờ.

Bàn tay siết chặt điện thoại hơn.

Tiểu Mãn ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Rồi lại cúi xuống tiếp tục đọc sách.

“Mẹ.”

Tôi lên tiếng.

Cố giữ giọng thật bình tĩnh.

“Mẹ có việc gì không?”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

Giọng của Dương Quế Phân khác hẳn mọi khi.

Không còn chua ngoa gay gắt.

Mà có phần dè dặt.

“Con… hôm nay có ở nhà không? Mẹ muốn sang thăm Tiểu Mãn, mang cho con bé ít đồ.”

Theo phản xạ, tôi định nói: “Không cần đâu.”

Nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.

Ba năm qua.

Đây là lần đầu tiên bà chủ động nói muốn đến thăm con bé.

Trước kia, chỉ có tôi và Tiểu Mãn đến nhà bà.

Bà chưa từng hạ mình đến chỗ tôi.

“Bọn con đang ở thư viện thành phố, phòng đọc thiếu nhi.”

Tôi đáp.

“Vậy mẹ qua đó.”

Nói xong, bà cúp máy.

Tôi ngồi yên tại chỗ thêm vài phút.

Trong lòng ngổn ngang đủ thứ cảm xúc.

Trước đây, Tôn Tinh từng nói với tôi.

“Kiểu người như Dương Quế Phân chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, sợ người cứng rắn. Cậu càng mềm, bà ấy càng lấn tới. Cậu cứng lên thì bà ấy sẽ mềm xuống.”

Lúc đó tôi không tin.

Nhưng giờ nhìn dãy số lạ trên màn hình điện thoại.

Tôi chợt thấy…

Có lẽ Tôn Tinh nói đúng.

Hơn nửa tiếng sau.

Dương Quế Phân đến.

Bà mặc chiếc áo dạ màu xanh rêu.

Quàng chiếc khăn kẻ caro.

Tóc chải gọn gàng.

Trên tay xách một túi nhựa lớn.

Đứng ở cửa phòng đọc thiếu nhi nhìn quanh một lúc.

Tôi giơ tay gọi bà.

Bà bước tới.

Dáng đi có phần gượng gạo.

Hoàn toàn khác với bộ dạng chống nạnh sai bảo tôi ở nhà ngày trước.

Tiểu Mãn nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu.

Vừa nhìn thấy bà nội.

Khuôn mặt nhỏ lập tức căng cứng.

Con lùi sát về phía tôi.

Cầm cuốn sách tranh khủng long che nửa khuôn mặt.

Sắc mặt Dương Quế Phân thoáng chốc trở nên lúng túng.

Nhưng bà không nổi giận.

Bà đặt túi nhựa xuống tấm đệm.

Ngồi xổm xuống.

Lấy ra một hộp cơm giữ nhiệt.

Một túi phô mai que.

Một hộp dâu tây.

Và một chiếc khăn quàng cổ màu hồng.

Chiếc khăn bông xù.

Nhìn là biết không rẻ.

“Tiểu Mãn.”

Giọng bà dịu xuống.

Ngượng nghịu thấy rõ.

“Bà nội mua cho cháu một chiếc khăn quàng. Xem có thích không.”

Tiểu Mãn hé nửa con mắt sau cuốn sách.

Nhìn chiếc khăn.

Rồi lại nhìn tôi.

Tôi khẽ gật đầu.

Lúc ấy con mới đặt cuốn sách xuống.

Nhỏ giọng nói:

“Cảm ơn bà nội.”

Dương Quế Phân đưa tay định xoa đầu con.

Tiểu Mãn theo bản năng lùi về sau.

Bàn tay bà khựng giữa không trung.

Dừng lại hai giây.

Rồi lặng lẽ rụt về.

Chà chà lên đầu gối mình.

“Niệm Từ.”

Bà quay sang tôi.

Hạ thấp giọng.

“Con ra ngoài một lát. Mẹ muốn nói với con vài câu.”

Tôi đi theo bà ra hành lang bên ngoài phòng đọc.

Đứng cạnh cửa sổ.

Cửa sổ hướng Nam.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...