Mặc chiếc áo bông màu tím sẫm.
Tóc chải gọn gàng.
Không một sợi rối.
Trên mặt bà ta.
Không hề có vẻ sợ hãi.
Chỉ có vẻ tủi thân.
Kiểu như cả thế giới đều đang oan uổng mình.
Trong mắt bà ta đầy vẻ uất ức và phẫn nộ.
Như đang chất vấn.
Vì sao cả thế giới lại đối xử bất công với mình.
Trần Việt ngồi bên cạnh.
Mặc áo khoác màu đen.
Suốt cả phiên.
Anh cúi gằm đầu.
Hai tay đan vào nhau.
Đặt trên đầu gối.
Bất động như một pho tượng.
Hai vai hơi co lại.
Như đang cố che giấu cảm xúc.
Trên hàng ghế dự thính.
Lác đác vài người ngồi.
Tôi nhìn kỹ.
Nhanh chóng nhận ra chị họ và dì của Trần Việt.
Còn có người phụ nữ mặc áo khoác đỏ.
Chính là người mua căn hộ.
Thẩm phán họ Phương.
Là một phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi.
Đeo kính gọng vàng.
Giọng nói không lớn.
Nhưng rất có uy.
Bà khẽ hắng giọng.
Rồi tuyên bố:
“Phiên tòa xét xử vụ án nguyên đơn Tô Nhiên kiện bị đơn bà Trần về hành vi chiếm đoạt trái phép.”
“Bắt đầu.”
“Trước tiên.”
“Mời phía nguyên đơn trình bày yêu cầu khởi kiện cùng căn cứ.”
Luật sư Chu lập tức đứng dậy.
Giọng nói rõ ràng.
Điềm tĩnh.
“Kính thưa Hội đồng xét xử.”
“Tôi thay mặt nguyên đơn.”
“Đưa ra các yêu cầu khởi kiện sau đây.”
“Thứ nhất.”
“Đề nghị xác nhận hành vi bán căn hộ số 1802 trên đường Triều Dương Bắc đứng tên nguyên đơn của bị đơn là hành vi chiếm đoạt trái phép.”
“Tuyên hợp đồng mua bán nhà vô hiệu.”
“Thứ hai.”
“Yêu cầu bị đơn bồi thường toàn bộ thiệt hại do việc chiếm đoạt căn hộ gây ra.”
“Bao gồm.”
“Chi phí thay khóa.”
“Thiệt hại về đồ nội thất và thiết bị gia dụng.”
“Chi phí lưu trú của nguyên đơn và em trai là Tô Minh.”
“Cùng khoản tổn thất do giá trị căn hộ bị ảnh hưởng.”
“Tổng cộng một triệu tám trăm tám mươi nghìn tệ.”
“Thứ ba.”
“Yêu cầu bị đơn chịu toàn bộ án phí.”
Nghe đến đây.
Cơ thể bà mẹ chồng rõ ràng khẽ lảo đảo.
Trên mặt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
Luật sư Chu dừng lại.
Rồi chậm rãi nói tiếp.
Từng câu.
Từng chữ.
Đều rõ ràng.
“Mọi căn cứ như sau.”
“Ngày 7 tháng 4 năm 2026.”
“Lợi dụng lúc nguyên đơn đi công tác.”
“Bị đơn cùng con trai là Trần Việt.”
“Lấy lý do mất chìa khóa.”
“Xin ban quản lý thay ổ khóa căn hộ số 1802.”
“Khi chưa có bất kỳ sự ủy quyền nào của nguyên đơn.”
“Bị đơn tự ý vào nhà.”
“Sau đó.
”
“Đuổi em trai nguyên đơn là Tô Minh ra khỏi căn hộ.”
“Di chuyển toàn bộ mười hai món đồ nội thất và thiết bị điện của nguyên đơn.”
“Tiếp đó.”
“Thông qua đơn vị môi giới.”
“Bị đơn bán căn hộ với giá chín trăm ba mươi nghìn tệ cho bên thứ ba trong vụ án này.”
“Đồng thời nhận toàn bộ tiền mua nhà.”
“Toàn bộ những hành vi trên.”
“Đều không hề có bất kỳ sự đồng ý nào của nguyên đơn.”
“Dù bằng lời nói hay văn bản.”
“Ngày 12 tháng 4 năm 2026.”
“Sau khi kết thúc chuyến công tác.”
“Nguyên đơn mới phát hiện toàn bộ sự việc.”
“Nguyên đơn nhiều lần yêu cầu.”
“Hoàn trả tiền mua nhà.”
“Trả lại căn hộ.”
“Nhưng bị đơn không những từ chối.”
“Mà còn liên tục đe dọa.”
“Lăng mạ nguyên đơn qua điện thoại và tin nhắn.”
“Thậm chí.”
“Còn chủ động liên hệ truyền thông.”
“Lan truyền thông tin sai sự thật.”
“Gây tổn hại nghiêm trọng đến tinh thần của nguyên đơn.”
“Toàn bộ những sự thật trên.”
“Được chứng minh bằng mười bảy tài liệu.”
“Bao gồm.”
“Hợp đồng mua bán nhà.”
“Phiếu thay khóa của ban quản lý.”
“Tin nhắn.”
“Hồ sơ tra cứu tại Trung tâm Đăng ký Bất động sản.”
“Biên bản lấy lời khai của công an.”
“Cùng nhiều chứng cứ khác.”
Luật sư Chu đưa danh mục chứng cứ cho thẩm phán Phương.
Bà nhận lấy.
Lật xem rất kỹ.
Một lúc sau.
Bà ngẩng đầu.
Nhìn về phía bà mẹ chồng.
“Bị đơn.”
“Đối với phần trình bày của nguyên đơn.”
“Bà có ý kiến gì không?”
Bà mẹ chồng bật dậy.
Hai tay bám chặt mép bàn.
Giọng vừa the thé.
Vừa run rẩy.
“Thưa thẩm phán.”
“Tôi bị oan!”
“Nó toàn nói bậy!”
“Căn nhà đó.”
“Sau khi nó lấy con trai tôi.”
“Đương nhiên là tài sản trong thời kỳ hôn nhân.”
“Tôi bán nhà của chính gia đình mình.”
“Thì sao lại thành chiếm đoạt được?”
“Còn nữa.”
“Em trai nó mở cửa hàng online trong căn nhà ấy.”
“Ai biết nó bán thứ gì.”
“Tôi bảo nó dọn đi.”
“Là vì an toàn thôi!”
Không khí trong phòng xử.
Lập tức căng như dây đàn.
Thẩm phán Phương vẫn bình thản.
Nhìn bị đơn.
Rồi hỏi:
“Bị đơn cho rằng căn hộ là tài sản trong thời kỳ hôn nhân.”
“Xin hỏi.”
“Bà có chứng cứ không?”
Bà mẹ chồng nhíu mày.
Vẻ mặt đầy lẽ đương nhiên.
Lớn tiếng đáp:
“Chứng cứ?”
“Chuyện đó còn cần chứng cứ gì nữa?”
“Nó lấy con trai tôi.”
“Thì đồ của nó.”
“Đương nhiên là của con trai tôi!”
Chaporia
Bình Luận (0)