Ngay lúc ấy.
Trên hàng ghế dự thính.
Có người không nhịn được.
Khẽ bật cười.
Tiếng cười vang lên.
Nghe đặc biệt chói tai trong phòng xử đang im phăng phắc.
Thẩm phán Phương khẽ cau mày.
Cầm búa gõ mạnh xuống bàn.
“Giữ trật tự!”
Sau đó.
Ánh mắt bà lại dừng trên người bà mẹ chồng.
Giọng nghiêm nghị:
“Bị đơn.”
“Pháp luật không hề có quy định nào nói rằng.”
“Chỉ cần kết hôn.”
“Thì tài sản của người đó tự động trở thành tài sản của phía còn lại.”
Bà dừng một chút.
Rồi nói tiếp:
“Theo Điều 1063 của Bộ luật Dân sự.”
“Tài sản có trước hôn nhân của một bên.”
“Là tài sản riêng của người đó.”
“Căn hộ mà nguyên đơn Tô Nhiên mua bằng toàn bộ tiền trước hôn nhân.”
“Là tài sản riêng của cô ấy.”
“Chồng cô ấy.”
“Cũng như người thân của chồng.”
“Đều không có quyền định đoạt.”
“Bà hiểu chưa?”
Nghe xong.
Miệng bà mẹ chồng hơi hé mở.
Vẻ tủi thân trên gương mặt dần biến mất.
Thay vào đó.
Là một biểu cảm chưa từng xuất hiện.
Không phải phẫn nộ.
Cũng không phải sợ hãi.
Mà là sự mờ mịt.
Như thể.
Một niềm tin bà đã giữ suốt cả đời.
Đột nhiên có người nói với bà.
“Bà sai rồi.”
“Ngay từ đầu đã sai.”
Bà mẹ chồng mấp máy môi.
Giọng nói đầy hoảng hốt.
“Tôi…”
“Tôi không hiểu mấy chuyện này.”
“Tôi chỉ nghĩ…”
“Người một nhà.”
“Không nên phân biệt rạch ròi như vậy…”
Ánh mắt thẩm phán Phương vẫn kiên định.
Tiếp tục hỏi:
“Bị đơn.”
“Điều bà cần trả lời bây giờ là.”
“Trước khi bán căn hộ.”
“Bà có được sự đồng ý của nguyên đơn hay không?”
Bà mẹ chồng cúi đầu.
Im lặng rất lâu.
Hai ngón tay vô thức vò góc áo.
Thấy bà ta không trả lời.
Thẩm phán Phương nâng cao giọng.
Nhắc lại lần nữa:
“Bị đơn.”
“Xin trả lời.”
“Trước khi bán căn hộ.”
“Bà có được sự đồng ý của nguyên đơn hay không?”
Đôi môi bà mẹ chồng khẽ động.
Muốn nói.
Rồi lại nuốt xuống.
Rất lâu sau.
Bà mới khó khăn nói được một câu.
“Tôi… tưởng nó sẽ đồng ý.”
“Bà cho rằng cô ấy sẽ đồng ý.”
“Nên tự ý ký hợp đồng mua bán thay cô ấy?”
“Tôi…”
“Tôi không ký tên nó.”
“Tôi ký tên tôi.”
Giọng bà ta run run.
Ánh mắt không ngừng né tránh.
Luật sư Chu lập tức đứng dậy.
Nghiêm nghị nói:
“Kính thưa Hội đồng xét xử.”
“Chúng tôi có bản gốc hợp đồng mua bán nhà.”
“Tại mục chữ ký của bên bán.
”
“Người ký là ‘Tô Nhiên’.”
“Qua đối chiếu.”
“Nét chữ có độ trùng khớp rất cao với chữ viết của bị đơn.”
“Kính đề nghị Hội đồng xét xử kiểm tra.”
Cảnh sát tư pháp nhận lấy hợp đồng.
Đưa lên cho thẩm phán Phương.
Bà cúi đầu xem qua.
Rồi ra hiệu cho thư ký.
Chuyển hợp đồng xuống cho bà mẹ chồng.
Bà mẹ chồng nhận lấy.
Đôi mắt nhìn chằm chằm vào tờ hợp đồng.
Sắc mặt từng chút một tái đi.
Đôi môi cũng mím chặt.
“Cái này…”
“Là môi giới bảo tôi ký.”
“Họ nói ký tên ai cũng như nhau…”
Giọng bà ta đầy hoảng loạn.
Luật sư Chu nghiêm giọng hỏi:
“Bị đơn.”
“Đơn vị môi giới có tư cách hành nghề pháp luật không?”
“Lời họ nói.”
“Có thể thay thế quy định của pháp luật sao?”
Bà mẹ chồng há miệng.
Nhưng không trả lời được.
Trong mắt chỉ còn lại vẻ hoảng hốt và luống cuống.
Trần Việt ngồi cạnh bà.
Suốt từ đầu đến cuối.
Vẫn cúi đầu.
Hai bàn tay đan chặt vào nhau.
Móng tay bấu sâu vào mu bàn tay.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
Tiếp theo.
Phiên tòa bước sang phần xét hỏi nhân chứng.
Người mua nhà được mời lên bục làm chứng.
Bà ấy trông rất căng thẳng.
Liên tục vò góc áo.
Luật sư Chu bước tới.
Ôn hòa hỏi:
“Xin hỏi.”
“Bà quen bị đơn từ khi nào?”
Người mua ngập ngừng.
“Khoảng ba tháng trước.”
“Tôi quen bà ấy thông qua một người bạn cùng chơi mạt chược.”
Luật sư Chu tiếp tục hỏi:
“Khi mua căn nhà này.”
“Bà có biết chủ sở hữu thực sự là con dâu của bị đơn không?”
Người mua gật đầu.
“Tôi biết.”
“Nhưng bà ấy nói.”
“Con dâu đã đồng ý rồi.”
Luật sư Chu hỏi tiếp:
“Vậy giá bán căn nhà.”
“So với giá thị trường.”
“Thế nào?”
Người mua lắp bắp đáp:
“Rẻ hơn giá thị trường khá nhiều.”
“Bà ấy nói.”
“Đang cần bán gấp.”
“Nên bán rẻ một chút.”
Mỗi một câu trả lời.
Đều như một chiếc đinh sắc nhọn.
Đóng thật sâu vào vụ án.
Cuối cùng.
Luật sư Chu chậm rãi đứng dậy.
Ánh mắt kiên định.
Giọng nói vang dội khắp phòng xử.
“Kính thưa Hội đồng xét xử.”
“Điểm mấu chốt của vụ án này.”
“Không nằm ở việc.”
“Bị đơn có cho rằng nguyên đơn sẽ đồng ý hay không.”
“Mà nằm ở chỗ.”
“Bị đơn biết rất rõ căn hộ không thuộc quyền sở hữu của mình.”
“Nhưng vẫn cố ý.”
“Giả mạo chữ ký.”
“Tự ý thay khóa.”
“Dùng thủ đoạn cưỡng ép để đuổi người đang cư trú hợp pháp.”
“Qua đó.”
Chaporia
Bình Luận (0)