Ranh Giới Của Tôi/Chương 18C. 18
20px

“Thực hiện hành vi định đoạt trái phép tài sản của người khác.”

“Bản chất của vụ việc này.”

“Hoàn toàn không phải tranh chấp gia đình.”

“Mà là hành vi phạm tội.”

“Về mặt chủ quan.”

“Bị đơn có ý thức chiếm đoạt rất rõ ràng.”

“Về mặt khách quan.”

“Hành vi chiếm đoạt đã được thực hiện.”

“Giá trị tài sản đặc biệt lớn.”

“Căn cứ Điều 270 Bộ luật Hình sự.”

“Đề nghị truy cứu trách nhiệm hình sự đối với bị đơn về tội chiếm đoạt trái phép.”

Vừa nghe dứt lời.

Sắc mặt bà mẹ chồng.

Lập tức trắng bệch.

Bà mẹ chồng lảo đảo hai bước.

Hai tay cuống quýt bám chặt mép bàn.

Mới miễn cưỡng không ngã xuống.

Trong mắt bà ta.

Đầy vẻ hoảng sợ.

Và không thể tin nổi.

Đôi môi cũng run lên không ngừng.

Trần Việt vẫn luôn cúi đầu.

Nghe luật sư Chu nói xong.

Cuối cùng anh cũng chậm rãi ngẩng lên.

Anh nhìn tôi.

Hai mắt đỏ hoe.

Nhưng không có lấy một giọt nước mắt.

Đôi môi khẽ mấp máy.

Hình như muốn nói điều gì đó.

Tôi chăm chú nhìn khẩu hình miệng anh.

Mất vài giây.

Mới nhận ra.

Anh đang nói.

“Xin lỗi.”

Tim tôi khẽ nhói lên.

Tôi lặng lẽ dời mắt.

Nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cây ngân hạnh trong sân tòa án.

Vẫn chậm rãi rụng lá.

Những chiếc lá vàng.

Bị gió cuốn lên.

Lượn vài vòng giữa không trung.

Rồi từ từ đáp xuống mặt đất.

Bên cạnh.

Bác lao công đã hút xong điếu thuốc.

Đang chống chổi.

Lặng người nhìn cây ngân hạnh.

Không biết đang nghĩ gì.

Trên gương mặt bác.

Phảng phất một nỗi buồn rất nhạt.

Ánh mắt cũng xa xăm.

Bất chợt.

Tôi nhớ đến một chuyện rất nhỏ.

Mùa thu năm ngoái.

Có lần tôi cùng Trần Việt đi dạo.

Đi ngang qua một cây ngân hạnh.

Khi ấy.

Nhìn tán lá vàng rực.

Tôi không nhịn được mà thốt lên.

“Lá ngân hạnh đẹp quá.”

Trần Việt cười.

“Đẹp thật.”

“Giống em vậy.”

Khi đó.

Chúng tôi từng hạnh phúc.

Từng ngọt ngào đến thế.

Nhưng ngay sau đó.

Anh lại bĩu môi.

“Đẹp thì đẹp.”

“Nhưng rụng xuống rồi lại phải quét.”

Lúc ấy.

Tôi bật cười.

Bây giờ nghĩ lại.

Chỉ một câu nói ấy.

Đã nói rõ tất cả.

Trong mắt chúng tôi.

Chưa từng là cùng một cái cây.

Điều anh nhìn thấy.

Là sự phiền phức khi phải quét lá.

Điều tôi nhìn thấy.

Lại là vẻ đẹp của mùa thu.

Cuộc hôn nhân này.

Ngay từ đầu.

Đã là một sai lầm.

Chỉ là.

Tôi vẫn luôn tự lừa dối bản thân.

Không chịu thừa nhận.

Thẩm phán Phương nghiêm giọng tuyên bố:

“Tạm ngừng phiên tòa.”

“Sẽ tuyên án vào ngày khác.”

Tôi chậm rãi bước ra khỏi tòa án.

Tô Minh đi bên trái tôi.

Luật sư Chu đi bên phải.

Ánh nắng ấm áp ngoài bậc thềm.

Chiếu lên những chiếc lá ngân hạnh.

Khiến chúng trong suốt như được dát vàng.

Tôi cúi đầu đi vài bước.

Rồi bất chợt dừng lại.

Theo bản năng ngẩng đầu.

Nhìn lên cây ngân hạnh.

Lá vàng dưới ánh mặt trời.

Rực rỡ đến chói mắt.

Tô Minh tò mò hỏi:

“Chị.”

“Chị nhìn gì thế?”

Tôi khẽ đáp:

“Nhìn lá cây.”

Em cũng ngẩng đầu nhìn theo.

Đôi mắt sáng lên.

“Đẹp thật.”

Ba người chúng tôi.

Đứng trước cổng tòa án.

Lặng lẽ ngước nhìn cây ngân hạnh.

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Hơn chục chiếc lá lại từ từ rơi xuống.

Trong đó.

Có một chiếc.

Vừa khéo đáp lên vai Tô Minh.

Em nhẹ nhàng nhặt lấy.

Đưa lên ngắm thật lâu.

Rồi cẩn thận kẹp vào mặt sau ốp điện thoại.

Luật sư Chu đứng bên cạnh.

Cũng ngẩng đầu nhìn cây một cái.

Có điều.

Rõ ràng anh không cảm nhận được vẻ đẹp ấy.

Chỉ khẽ đẩy gọng kính.

Rồi nói:

“Tôi về văn phòng sắp xếp lại hồ sơ.”

“Khi nào có lịch tuyên án.”

“Tôi sẽ báo cho hai chị em.”

Tôi mỉm cười.

“Cảm ơn anh.”

Anh xua tay.

Xách cặp công văn.

Bước đi vững vàng.

Sau khi kẹp chiếc lá vào ốp điện thoại.

Tô Minh khẽ vỗ lên mặt lưng điện thoại.

Rồi cười nói:

“Đi thôi.”

“Em mời chị ăn cơm.”

Tôi nhìn em.

Khó hiểu hỏi:

“Em lấy đâu ra tiền?”

“Tháng này.”

“Cửa hàng online kiếm được tám trăm tệ.”

“Đủ mời chị một bữa ngon rồi.”

Khóe môi tôi khẽ cong lên.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày.

Tôi thật sự cười.

Một nụ cười rất nhẹ.

Nhưng xuất phát từ tận đáy lòng.

7

Ngày tuyên án.

Là ngày 20 tháng 11.

Tính từ lúc vụ án được khởi tố.

Đã tròn ba mươi bảy ngày.

Bản án của tòa.

Dài tới mười bốn trang.

Nhưng nội dung cốt lõi.

Chỉ có vài điểm.

Hợp đồng mua bán căn hộ.

Bị tuyên vô hiệu.

Chín trăm ba mươi nghìn tệ tiền mua nhà.

Do người mua đã thanh toán.

Bà mẹ chồng phải hoàn trả toàn bộ.

Ngoài ra.

Bà còn phải bồi thường cho tôi.

Thiệt hại về tài sản.

Cùng khoản bồi thường tổn thất tinh thần.

Tổng cộng.

Sáu trăm bảy mươi nghìn tệ.

Về trách nhiệm hình sự.

Bà mẹ chồng phạm tội chiếm đoạt trái phép.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...