Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại/Chapter 20: Thoả mãn thể xác, cự tuyệt từ tâmChapter 20: Thoả mãn thể xác, cự tuyệt từ tâm
20px

Bà Claire kể lại cho hai chị em nghe về cuộc gặp gỡ giữa bà và tôi vào buổi sáng hôm ấy.

“...Chuyện là như vậy đấy, từ nay Tiểu Syl sẽ là một thành viên trong gia đình chúng ta. Hai đứa đều lớn hơn con bé, có chuyện gì thì phải nhường nhịn, chăm sóc nó... Barry, con có nghe không đấy? Không được bắt nạt nó đâu!”

“...Con không thèm!” Barry lén nhìn tôi một cái, rồi nói lớn tiếng như thể đang che giấu điều gì đó.

“Tiểu Syl, em là con nhà quý tộc à?”

Elya tròn xoe mắt, cô gái mười tám tuổi chốn sơn thôn với tâm tư đơn thuần vô ngần. Cô chưa được học hành nhiều, lòng không vướng bận khúc mắc, là kiểu người nghĩ sao nói vậy.

“Tôi... không phải.”

“Chị không tin đâu, em nói cho chị biết đi mà!”

“Elya! Im miệng mà ăn cơm đi.”

“Sao vậy bà, hỏi một chút cũng không được... Sao lại nhiều khoai lang thế này! Bà chẳng phải đã nói tối nay sẽ lấy thịt nai ra ăn sao, sao không thấy đâu hết! Có phải bà đã lén cho Barry ăn hết rồi không! Bà thiên vị, bà có biết con đã nghĩ đến nó mấy ngày rồi không.”

“Thịt nai cho Tiểu Syl ăn rồi. Mai mốt chú Doyle của các cháu đi săn về, bà lại sang xin một ít.”

“Xin... lỗi, tôi... đói... quá.”

“À... không phải đâu Tiểu Syl! Chị chỉ sợ Barry ăn vụng thôi, nếu là em ăn thì không sao cả, dù sao thì... em dễ thương quá mà, hihi.” Elya chớp chớp mắt, chẳng thèm để ý đến Barry đang lầm bầm gì đó bên cạnh, tự mình nói với tôi, “Tiểu Syl, ngày mai cùng chị vào rừng hái thảo dược được không?”

“...Hái thuốc?”

“Ừm, hái thuốc. Trong rừng có nhiều thứ hay ho lắm! Chị dẫn em đi...”

“Elya, hôm nay sao con hoạt bát thế? Ngày mai Tiểu Syl không đi đâu cả, cứ nghỉ ngơi cho khỏe hai ngày đã. Barry, ngày mai con đi cùng chị.”

“...Vâng.” Barry trả lời lí nhí.

“Barry... hôm nay con sao vậy, trông có vẻ buồn bã.” Bà Claire có chút nghi hoặc sờ trán Barry, “Con không khỏe ở đâu à?”

“Không có... con chỉ thấy Elya quá trẻ con, không muốn nói chuyện với chị ấy thôi.”

“Barry! Em dám nói chị trẻ con!”

“Chị không trẻ con sao! Hét toáng lên, đâu có ra dáng một người chị.”

“Em... xem chị có xé nát miệng em ra không!”

“Hai đứa bay! Cẩn thận làm rơi đĩa đấy, ăn một bữa cơm mà cũng không ra thể thống gì!”

“Khúc khích.”

“Thấy chưa, Tiểu Syl đang cười hai đứa kìa.”

......

Buổi tối, tôi ngủ cùng bà Claire.

Bà kể với tôi rất nhiều chuyện, rằng bà vốn có một người con trai – chính là cha của Elya và Barry – từng là Kỵ Sĩ Giáo Hội thuộc Kỵ Sĩ Đoàn Thứ Bảy của Giáo Hội Thần Thánh. Con trai luôn là niềm tự hào của bà, đã cưới cô gái xinh đẹp nhất làng, nhưng vài năm trước đã hy sinh trong một chiến dịch truy quét thổ phỉ quy mô lớn do Giáo hội tổ chức. Còn mẹ của hai chị em, đã mất sớm vì xuất huyết nhiều khi sinh Barry. Vậy nên, trong nhà chỉ còn bà Claire và hai chị em nương tựa lẫn nhau mà sống.

Lúc con trai mất, Barry và Elya vẫn còn là những đứa trẻ mũi dãi lòng thòng. Một mình bà vất vả nuôi chúng khôn lớn, chịu không ít khổ cực. May mà con trai hy sinh vì nhiệm vụ, Giáo hội đã gửi một khoản tiền trợ cấp hậu hĩnh. Dân làng cũng nhiệt tình giúp đỡ, chung tay lúc cần. Cuộc sống cuối cùng cũng dần ổn định. Bây giờ Tiểu Barry đã mười sáu tuổi, coi như nửa người lớn, nhiều việc trong nhà đều dựa vào cậu.

Bà nói, bà đã già, sức khỏe không còn tốt nữa. Đợi đến ngày nhìn thấy Barry kết hôn, bà cảm thấy có thể nhắm mắt xuôi tay...

Những lời tâm sự thủ thỉ của bà, truyền đến tai tôi như dòng suối ấm áp, mang theo cảm giác yên bình đã lâu chưa tìm thấy. Tôi dần chìm vào giấc ngủ sâu.

......

Nhà bà Claire có một đứa bé xinh đẹp như nữ thần.

Tin tức ấy nhanh chóng lan truyền khắp làng.

Thời đại này, các hoạt động giải trí vốn dĩ đã khan hiếm. Chuyện như thế đối với ngôi làng là một tin tức thú vị vô ngần. Với dân làng, dung mạo của tôi quả thực quá nổi bật, đi đến đâu cũng bị nhận ra.

“A, đây là cô bé đến ở nhà Claire... chậc chậc chậc, xinh đẹp thật đấy.”

Họ cứ thế chỉ trỏ vào tôi.

Thế là trong khoảng thời gian ấy, khách đến thăm nhà bà đặc biệt đông. Có người đến để tận mắt chiêm ngưỡng dung mạo tôi, có kẻ hỏi han lai lịch, hai ngày trước còn có người dẫn con trai đến gặp.

Đó là một cậu bé đen gầy, mặt ngô nghê cứ nhìn tôi cười ngây ngô, cười đến mức tôi thấy rợn tóc gáy.

Cuối cùng bà cũng phiền, vừa đẩy vừa kéo mới đuổi được họ ra ngoài.

Điều khiến tôi phiền muộn nhất là, gần đây mỗi khi ra ngoài một mình, luôn có một đám trẻ con – đứa lớn nhất trông khoảng mười tám mười chín tuổi, đứa nhỏ nhất thậm chí còn ở truồng. Chúng chẳng làm gì cả, chỉ cần thấy tôi là vây quanh sau lưng, cứ như xem khỉ trong sở thú.

Có mấy lần tôi bị nhìn đến tức giận, nhặt đá ven đường ném vào đám chúng, chúng liền cười ha hả rồi giải tán. Đợi tôi vừa quay người đi, lại lập tức vây quanh.

Sau này thật sự bị làm cho phiền lòng, có lần nhân lúc nói chuyện phiếm, tôi đã than thở với Elya.

Elya nghe xong cố nén cười, cô ấy bảo đứa bé trai lớn nhất tên Ryan, là vua trẻ con trong làng, cả ngày lêu lổng, dẫn một đám trẻ chạy đông chạy tây. Làm vậy chắc là muốn thu hút sự chú ý của tôi, tôi càng xấu hổ tức giận thì chúng càng vui. Trước đây cô ấy cũng từng bị trêu chọc, thực ra không có ý xấu gì.

Thật là... ấu trĩ đến phát bực. Lớn đến từng này rồi còn dùng chiêu ấy để thu hút con gái, trình độ tán tỉnh còn kém thằng nhóc nhà hàng xóm của tôi – mới học mẫu giáo đã biết dùng đồ ăn vặt lừa một cô bé lớp bên hôn nó.

Thế là sau này lại thấy đám trẻ con đó, mặc kệ chúng làm gì nói gì bên cạnh, tôi đều phớt lờ.

...

Những ngày tháng nhàn nhã dường như có thể kéo dài mãi mãi.

Hôm ấy tôi dậy thật sớm, chuẩn bị ra ngoài vào rừng hái chút thảo dược.

Mỗi tháng trong làng đều có đoàn thương nhân đến thu mua thảo dược hoặc rau củ – đây cũng là một trong số ít nguồn kinh tế của làng.

Hệ thống tiền tệ của thế giới này chẳng có gì đặc biệt, tỷ lệ đồng, bạc, vàng là 10000:100:1 theo mô-típ cũ rích. Nhưng người trong làng đa phần chỉ dùng đồng hoặc muối để giao dịch. Cho đến nay, tôi ngay cả đồng bạc cũng chưa thấy, càng đừng nói đến vàng.

Tôi khoác chiếc giỏ tre nhỏ cùng Elya ra ngoài, đi về phía khu rừng.

Con đường dẫn vào rừng chính là lối nhỏ lầy lội lúc tôi đến làng. Trong rừng tài nguyên phong phú, dân làng đều đến đó săn bắn hoặc hái thảo dược, nhưng thường chỉ hoạt động ở rìa ngoài, rất ít người dám đi sâu vào trong.

“Tiểu Syl, chị nói cho em biết, trong khu rừng này có Long Thần đấy.”

“Long Thần?”

“Đúng vậy, một con Bạch Long khổng lồ, rất thần kỳ phải không? Thế giới này vậy mà thật sự có rồng tồn tại!”

...Đây là lời tôi nên nói mới đúng chứ? Chẳng lẽ rồng ở thế giới ma pháp này cũng là tồn tại cấp độ truyền thuyết sao?

“Elya, chị từng thấy chưa?”

“Chưa... chị nghe Alan nói, cha cậu ấy là thợ săn giỏi nhất làng, dám một mình đi vào nơi rất sâu trong rừng. Cậu ấy bảo cha từng nhìn thấy.”

Alan trong miệng Elya là người yêu của cô, một chàng trai khỏe mạnh lớn hơn cô hai tuổi, hai người sắp kết hôn.

“Long Thần, trông thế nào?”

“Ừm... không rõ lắm, hình như cha cậu ấy cũng chỉ nhìn từ xa một cái. Nghe nói trên đầu mọc đầy sừng lớn, toàn thân lông trắng, sẽ hóa thành vệt sáng bay lên trời...” Elya nói xong, chính cô cũng nghi hoặc, “Tiểu Syl, rồng không phải có vảy sao?”

“Tôi, không biết, những thứ này.”

“Ừm... con rồng có lông trắng trông thế nào nhỉ, không tưởng tượng nổi. Nhưng chắc chắn siêu mạnh mẽ, siêu oai vệ!”

Ừm, tuy tôi không biết Long Thần trong tưởng tượng của chị trông thế nào, nhưng có lẽ hơi khác thực tế.

Con rồng đó không chỉ có lông trắng mà còn bị hôi miệng nữa.

...Cũng không biết Đại Bạch bây giờ đang làm gì, có chút nhớ nó rồi.

“Năm ngoái, có một chú ở phía tây làng bị lạc trong rừng, kết quả ngủ một giấc tỉnh dậy, phát hiện đã trở lại bìa rừng. Thần kỳ không! Chắc chắn là Long Thần đang phù hộ chúng ta.”

“......”

Ừm, chị hiểu có lẽ cũng không sai.

“Còn có một chuyện rất kỳ lạ. Trước khi em đến làng, có một thời gian có rất nhiều tu sĩ và kỵ sĩ của Giáo hội đến. Họ nói ở phía bên kia khu rừng xuất hiện quái vật đáng sợ, đưa bọn chị đến thị trấn bên cạnh lánh nạn. Lúc em đến làng, bọn chị cũng vừa mới về được hai ngày thôi.” Elya nói, mắt lóe lên ánh sáng kích động, “Các Kỵ Sĩ Giáo Hội người nào người nấy cao lớn oai vệ, đẹp trai lắm! Cha chị chính là Kỵ Sĩ Giáo Hội!”

Chị khen người ta chỉ biết nói cao lớn oai vệ thôi sao?

“Bà đã nói với em rồi đúng không? Cha chị bị cường đạo giết chết... nhưng các tu sĩ nói, trước khi chết cha một mình đã giết mười mấy tên xấu xa!”

“Chị không, buồn?”

“Tại sao phải buồn? Cha chị là Kỵ Sĩ Giáo Hội, là anh hùng hy sinh để bảo vệ người dân!” Lời nói của cô gái toát lên vẻ tự hào, “Nhưng mà... thỉnh thoảng vẫn mơ thấy cha xoa đầu chị, hihi.”

“......”

Anh hùng... bảo vệ người dân sao?

Một người rất đáng nể.

...

Đi đến bìa rừng, tôi và Elya liền tách ra – như vậy có thể hái được nhiều hơn. Mấy ngày nữa thương nhân đến, có thể bán được thêm một ít đồng.

“Nhất định đừng đi xa nhé.” Elya trước khi đi không quên dặn dò, tôi gật đầu với cô ấy.

Thực ra Elya trước đây đã đưa tôi đến đây rất nhiều lần, đường đi đã sớm thuộc nằm lòng, không thể lạc được.

Nhưng mỗi lần cô ấy vẫn có chút không yên tâm mà nhắc nhở.

Chúng tôi cần hái một loại rễ cây gọi là nấm cam – dược liệu trị thương rất hiệu quả.

Việc tìm đồ đối với tôi, với giác quan nhạy bén, chẳng phải chuyện khó. Một giờ thôi, tôi đã hái đầy giỏ tre.

Mục đích chính mỗi lần đến đây, thực ra là để giải quyết một chuyện khác.

Cơn đói của tôi.

Đây là điều tôi vô tình phát hiện cách đây không lâu, khi đang luyện tập Sức Mạnh Vực Sâu trong rừng – chính là khói đen. Nguyên nhân tại sao trước đây tôi luôn cảm thấy ăn không no: Không phải vì ăn không đủ, mà là Sức Mạnh Vực Sâu trong cơ thể đang cấp bách cần hấp thụ năng lượng.

Nó cần nuốt chửng sinh vật sống, mới giữ được sức sống, không bị “chết”.

Thế là cứ cách mấy ngày, đợi cơn đói kỳ lạ ấy ập đến, tôi đều vào rừng.

Soạt soạt soạt...

Cách đó không xa, một con vật trông hơi giống thỏ, nhưng có bốn tai, xuất hiện trong tầm mắt. Tôi nheo mắt lại, một quả cầu khói đen to bằng nắm đấm ‘vút’ một tiếng bay ra, ánh sáng màu xanh trắng bị hút vào cơ thể tôi.

Toàn thân truyền đến cảm giác tê rần, tôi bất giác khép chặt hai chân, cơn đói dần vơi đi đôi chút.

Đúng vậy, chính là như thế này – hấp thụ năng lượng cho Sức Mạnh Vực Sâu.

Tôi chưa từng thử xem nếu đói đến cực hạn thì sẽ thế nào, cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc thử. Chắc chắn sẽ xảy ra chuyện rất không hay.

Vậy nên xin lỗi nhé, thỏ con.

Cảm giác như thể đang nuốt chửng linh hồn đối phương này luôn khiến tôi khó chịu. Mỗi khi đến lúc này, tôi sẽ nhận ra từ tận đáy lòng rằng mình là một con quái vật.

Thoả mãn thể xác, cự tuyệt từ tâm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...