... Bắt giặc phải bắt vua trước!
Tôi đăm đăm nhìn vầng hắc nhật đang treo lơ lửng trên bầu trời xa xăm, vẻ mặt đầy suy tư.
Ừm, cách mặt đất chừng trăm mét, cũng không phải là độ cao ngoài tầm với.
Lũ quái vật nhép có hình thù kỳ dị kia, tuy sức mạnh cá thể vô cùng yếu ớt, nhưng số lượng lại quá đông đảo, lúc này đã tràn ngập khắp cả thôn làng. Nếu không có một đội quân với quân số tương đương thì hoàn toàn không thể xử lý xuể. Cứ tiếp tục giết chóc một cách mù quáng thế này, đám quái vật sẽ nhanh chóng tàn sát sạch dân làng trước khi tôi kịp diệt hết chúng.
Hơn nữa, ai biết được gã trên trời kia có triệu hồi thêm một đợt nữa hay không, chuyện này thực sự chẳng đi đến đâu cả.
... Không thể lo nhiều như vậy được nữa, tôi chỉ có một mình, phải kéo cổ gã trên trời kia xuống trước rồi tính tiếp.
Trong lòng đã quyết, tôi kích phát Nhũ Băng dưới chân, khiến nó không ngừng vươn dài về phía vầng hắc nhật, cúi người né qua hai lưỡi đao sắc bén, rồi đạp lên Nhũ Băng lao đi vun vút.
Trong trạng thái dốc toàn lực, khoảng cách trăm mét chỉ tốn một cái chớp mắt.
Năm mươi mét... ba mươi mét... hai mươi mét... mười mét!
Từ người tôi bốc lên những luồng khói đen ngùn ngụt, quấn quanh chiếc lưỡi hái lớn đang phủ đầy băng sương. Sự cộng hưởng của băng sương và Vực Sâu đảm bảo rằng sức mạnh bộc phát của vũ khí có thể đạt đến đỉnh điểm.
“Hù...”
Thở hắt ra một hơi dài, tôi đột ngột bật nhảy về phía vầng hắc nhật, giơ cao lưỡi hái vung mạnh xuống.
“Soạt...”
Vầng hắc nhật bị tôi dễ dàng xé toạc một lỗ hổng khổng lồ, khói đen đáng sợ từ bên trong điên cuồng tuôn trào, trong nháy mắt đã nuốt chửng cơ thể tôi.
Nếu là con người, e là cú này đã bị ăn mòn không còn một mẩu xương.
Tiếc thay, chiêu này đối với tôi là vô dụng!
Nói đúng hơn, được khói đen bao bọc khiến tôi có cảm giác yên lòng như được về nhà, vô cùng dễ chịu.
“Keng keng...”
Trong tay lại lóe lên ánh sáng lạnh.
Ủa, có chút kỳ lạ...
... Không ổn! Không có cảm giác chém trúng thực thể!!
Trong lòng tôi dấy lên dự cảm chẳng lành, vô thức đưa lưỡi hái lên chắn ngang trước ngực.
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Trảm Sát.”
Một giọng nói thì thầm vang lên bên tai.
Giây tiếp theo, vô số xúc tu màu đỏ máu vươn ra từ lỗ hổng của vầng hắc nhật.
“Méo cái éc... ”
“Rầm!”
Câu chửi thề vừa bật ra được nửa đã bị đánh nghẹn lại, cơ thể tôi bắt đầu rơi tự do.
Tốc độ rơi rất nhanh, càng lúc càng nhanh. Cảm giác mất trọng lượng mãnh liệt thậm chí khiến tôi có chút muốn tè ra quần, cú này còn kích thích hơn cả nhảy bungee nhiều.
Đây là độ cao cả trăm mét đấy!!
Xong rồi xong rồi chết mất chết mất chết mất...
Tôi sợ hãi nhắm tịt hai mắt, cuộn tròn người lại, hai tay ôm đầu, giữa không trung dốc hết sức điều động khói đen bao bọc cơ thể thật chặt, chờ đợi cú va chạm ập đến.
“Ầm...!!”
Tôi tựa như một ngôi sao băng màu đen kéo theo vệt lửa dài, đâm sầm vào một ngôi nhà đã sụp một nửa. Khoảnh khắc chạm đất liền lún sâu xuống, hoàn toàn không có chút nảy lên nào như trong tưởng tượng.
Lực va chạm khổng lồ khiến ý thức của tôi trống rỗng trong chốc lát, tai không ngừng ong ong, hồn vía như thể đã lìa khỏi xác, chẳng còn cảm nhận được gì cả.
Ngỡ như đã qua cả thế kỷ, lại dường như chỉ mới hai giây. Tri giác dần hồi phục, tiếp theo liền nghe thấy một tràng tiếng đổ nát ầm ầm.
Ngôi nhà chỉ còn lại nửa bức tường bất ngờ sụp xuống, đá vụn gỗ nát lộn xộn đổ ập tới chôn vùi tôi.
“... Ư ư... oa a...!! Khụ, khụ khụ... ”
Khói bụi làm tôi ho sặc sụa, eo đau như muốn xé ra làm đôi. Vật nặng đè lên người khiến tôi ngạt thở, trong lòng trào lên cảm giác muốn khóc.
Đau quá, khó chịu quá, muốn được bà Claire ôm.
“Vút vút vút...”
Bỗng có tiếng xé gió truyền đến.
Tôi giật thót, không màng đến cơn đau trên người, lập tức kích hoạt sức mạnh băng sương một lần nữa.
Bây giờ không phải là lúc để yếu đuối.
“Cốp...”
Nhũ Băng từ dưới đất trồi lên phá vỡ đống gạch đá, lực đạo khổng lồ đẩy tôi sang một bên, tôi thuận thế lăn lộn mấy vòng.
“Ầm ầm ầm...!!”
Còn chưa lăn được bao xa, ba lưỡi đao đen khổng lồ đã bổ xuống, cuồng phong do vụ nổ gây ra lại một lần nữa hất văng thân hình nhỏ bé của tôi.
“Á...”
Cơ thể vẽ một đường cong tuyệt đẹp trên không trung. Tôi hoảng hốt, tay nhỏ quơ loạn xạ, cố gắng điều chỉnh tư thế tiếp đất.
Nhưng vô ích.
“Cốp.”
Một tiếng động trầm đục, là đầu chạm đất trước.
“Huhu!!”
Khoảnh khắc chạm đất, tôi lồm cồm bò dậy. Ôm cái đầu nhỏ xoa mạnh, nước mắt lưng tròng, phát ra tiếng nức nở khe khẽ.
Cú này đau điếng người, cảm giác trên trán sưng lên một cục u tướng.
Hai mắt tôi đỏ ngầu, hung tợn trừng mắt nhìn lên trời.
Dựa vào đâu chứ!
Đều là từ Vực Sâu ra cả.
Nhưng tại sao! Ngươi lại biết bay!!!
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Trảm Sát.”
“Vút vút vút...”
Lưỡi đao đen khổng lồ lại một lần nữa ập đến.
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Trảm Sát Trảm Sát Trảm Sát, phiền quá đi!!!”
Hừ… chỉ biết mỗi chiêu này thôi sao?!
Dưới chân lại một lần nữa bùng lên cột băng, đưa tôi lên độ cao mười mấy mét.
Vẫn chưa đủ.
Mũi chân tôi khẽ điểm nhẹ.
“Rắc!”
Lần này, cột băng ngưng tụ từ giữa không trung, cơ thể tôi lại một lần nữa bay vọt lên thêm mười mấy mét.
“Vút... vút...”
Lưỡi đao không ngừng bay về phía tôi từ vầng hắc nhật, tôi vừa cố sức né tránh, vừa tạo ra những cột băng liên tục đẩy mình lên cao.
Eo truyền đến cơn đau nhói tim, tôi cắn chặt răng chịu đựng.
Mắt thấy khoảng cách với vầng hắc nhật chỉ còn chưa đến hai mươi mét.
Tôi nín thở, phóng ra khói đen nồng đậm bao bọc toàn thân một lần nữa.
Vẫn chưa được, mật độ chưa đủ. Nén lại... nén lại... nén lại nữa...
“Ầm.”
Khói đen quấn quanh người bị tôi cô đặc thành một quả cầu lửa đen tỏa ánh sáng trắng, mang theo thế lửa cháy lan đồng cỏ, như một mũi tên rời cung lại một lần nữa đâm thẳng về phía vầng hắc nhật.
“Bốp.”
Không có tiếng động lớn như trong tưởng tượng, tôi dễ dàng đột phá vào trong.
Vào được rồi! Tôi mừng rỡ, tay trái vươn về phía trước, tóm lấy gã đang trốn bên trong.
“A a...!!”
“Ầm ầm...!!”
Ngọn lửa đen trên người đột nhiên nổ tung, ánh sáng trắng ngập trời bừng lên.
Vầng hắc nhật đứng trước luồng sức mạnh bùng nổ này không có chút sức chống cự, bị thổi tan trong nháy mắt.
Cuối cùng tôi cũng lôi được gã đó ra khỏi quả cầu đen, cùng nó rơi xuống.
Giữa không trung, tôi ôm chặt một cánh tay của con quái vật, giơ lưỡi hái trong tay phải lên vung mạnh xuống.
“Keng...”
Lực phản chấn khổng lồ làm cả cánh tay tôi tê dại.
“Gào...!!”
Con quái vật giận dữ gầm lên một tiếng, mọc ra vô số xúc tu quấn chặt lấy tôi siết mạnh.
“A a a...!!!”
Khí băng sương lập tức đóng một lớp băng mỏng trên bề mặt xúc tu, lực siết đang quấn lấy tôi tức thì giảm đi.
Tôi lại rảnh tay phải, dùng hết sức bình sinh, lưỡi hái lớn trong tay liên tục nện vào con quái vật.
“Keng...” “Keng...” “Keng...” “Rắc...”
Cuối cùng cũng chém vào được, nhưng lưỡi hái cũng theo đó mà gãy, lưỡi đao găm ngập vào ngực con quái vật.
Tôi vứt cán đao đã hỏng đi, nắm tay lại đấm túi bụi vào khuôn mặt xấu xí tựa như loài chó của nó.
Một đấm, rồi lại một đấm.
Tôi nhớ lại tiếng cười sang sảng của chú Doyle.
“Bốp, bốp, bốp... ”
Cái tên khốn kiếp này!!!
Sau đó cả hai cùng nhau đâm sầm xuống mặt đất ngoài làng.
“Ầm...!!”
Lúc chạm đất, tôi cố tình đè con quái vật xuống dưới làm đệm thịt, khiến mặt đất nứt toác từng tấc.
Còn tôi thì lại một lần nữa lăn ra xa mười mấy mét.
“Khụ khụ…”
Ho ra một ngụm máu tươi.
Nửa người đều là vết trầy xước, nội tạng như bị xê dịch vị trí.
Tôi nằm rạp trên đất, cơ thể không ngừng run rẩy.
Hai lần rơi từ trên cao liên tiếp khiến tôi bị trọng thương, lúc này đã đau đến mức không thể cử động.
Gã đó thì sao, chết chưa!?
“Gào gừ!!!”
Con quái vật dường như không bị tổn hại gì lớn, nhanh chóng đứng dậy lơ lửng giữa không trung. Lúc này tôi mới nhìn rõ toàn bộ diện mạo của nó.
Nửa thân trên bị khói đen nồng đậm bao bọc, phần lộ ra là bộ giáp đen quen thuộc. Trên cái đầu tựa chó sói mọc hai chiếc sừng lớn. Nửa thân dưới toàn là xúc tu màu đỏ máu, không ngừng vặn vẹo ngọ nguậy, khiến người ta tê cả da đầu.
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Đồng tộc của ta, ngươi đang làm gì vậy? Tại sao lại cản đường ta ở đây?”
Con quái vật không lập tức tấn công, mà thử giao tiếp với tôi.
Cũng tốt, vậy thì tôi sẽ cố gắng kéo dài thời gian, chờ cơ thể hồi phục khả năng hành động.
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Khụ khụ... tại sao lại giết người?”
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Bọn ta, tuân theo ý chí của thần, sửa chữa trật tự của thế giới.”
?????
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Ngươi... đang nói cái gì vậy?”
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Bọn ta, chỉ tuân theo ý chí của thần.”
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」... Ý chí của thần? Mẹ nó chứ, ngươi giết đều là những người lương thiện đấy!!”
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Ngươi đang cứu những sinh vật hạ đẳng này sao… bị những tình cảm ngu xuẩn ràng buộc.”
Nói không hợp nhau nửa câu cũng là nhiều, con quái vật từ bỏ ý định giao tiếp, giơ cao cánh tay khô héo bên phải lên.
Xong rồi. Lẽ ra mình nên nói hùa theo nó, tại sao lại phải bướng bỉnh làm gì cơ chứ!
Tôi gắng sức chống tay, liều mạng muốn đứng lên.
Chưa xong đâu, chưa xong đâu!
Nếu tôi chết ở đây, thì Elya, Barry, cả bà ở thị trấn bên cạnh, tất cả những người sống ở vùng này, đều sẽ toi đời.
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Trảm Sát.”
Như đang tuyên án tử hình.
Giây tiếp theo, phía xa đột nhiên bừng lên một luồng ánh sáng trắng chói lòa, một cột sáng thô to trong nháy mắt đã nuốt chửng cơ thể con quái vật.
“Gầm...!!!”
Tiếng gầm của dã thú rung trời động đất, tôi quay đầu nhìn lại, có chút mừng rỡ reo lên.
“Đại Bạch!”
Chaporia
Bình Luận (0)