Tỉnh dậy sau khi ngất đi, Dương Tịch cảm thấy một luồng khoái cảm nào đó không thể nói, không thể tả. Nó xông thẳng vào tận óc cô, khuếch đại mọi thứ, điên cuồng, căm phẫn, tuyệt vọng, vui vẻ.
Nhưng duy nhất có một loại còn vượt xa hơn những thứ này, nó giống như không thuộc về thế giới này, nói chính xác hơn là đến từ một thứ cao hơn, vượt xa tầm hiểu biết.
-Phải giết! Giết hết những kẻ cho là kẻ địch. Giết những ai dám coi thường.
Giọng nói từ nhiều hướng vang lên cùng lúc, những giọng nói mang theo cực độ ác ý, xúi giục.
Trong mơ hồ, Dương Tịch thấy thoáng qua một tiểu hài tử mặc bộ quần áo không thuộc về hiện đại này, nó chạy rất nhanh khó có thể thấy được khuôn mặt.
-Chả phải con quái vật kia xém nữa giết ngươi sao? Vậy thì giết lại đi. Giết để tránh hậu họa về sau!
Lời nói thì thầm bên tai khiến cho ý chí nhân tính còn xót lại trong người Dương Tịch bắt đầu tan rã, thay vào đó là một thứ khác chiếm giữ
"A, ha ha ha!"
Hai mắt đảo qua lại khắp phòng như tìm kiếm vật gì đó, lướt qua một góc bàn, Dương Tịch thấy một con dao, là dao y tế, nhỏ gọn, rất sắc. So với dao phẫu thuật thì vẫn còn kém, nhưng độ bén thì khỏi phải bàn.
Rời khỏi giường, Dương Tịch chụp lấy con dao, nụ cười nhếch lên nơi khóe môi. Cô quay đầu nhìn về phía cánh cửa đã đóng chặt, từng bước mà đi đến.
Rầm!
Một cú đạp mạnh, cánh cửa bung ra bởi sức mạnh phi lý ấy, Dương Tịch bước chân phải lên phía trước, đạp mạnh xuống mảnh gỗ vỡ dưới chân.
Hai bên trái phải là hành lang vô tận chìm trong bóng tối, Dương Tịch chọn đại một hướng, rồi từng bước mà đi, không gấp gáp, không vội vã, chỉ đi như bình thường.
Từ cuối hành lang, Dương Tịch thấy một cái lỗ lớn trên tường, thông ra sân trường bên ngoài, nó to như thể bị một thứ gì đó nghiền nát xuyên qua.
Cô bước đến, cúi nhìn xuống, sân trường hiện ra trong tầm mắt, vô số zombie đang lê lết. Nhưng thứ khiến Dương Tịch chú ý nhất, chính là con quái vật ở xa xa kia, nó đang bắt vài con zombie mà ăn ngấu nghiến.
“Tìm thấy rồi!”
Bước một chân ra phía trước, cả người theo quán tính mà rơi xuống phía dưới. Dương Tịch đáp xuống đất nhẹ như không, dù đó là độ cao của tầng sáu.
Động tĩnh phát ra thu hút lũ zombie xung quanh, chúng gầm gừ, rồi đồng loạt lao đến. Chỉ liếc sơ qua, Dương Tịch ước chừng khoảng ba chục con. Đầu hơi ngẩng lên, cả người run rẩy rồi bất giác cười... một nụ cười đầy kỳ quái, méo mó.
Cơ hồ, Dương Tịch muốn giết sạch mọi vật thể đang di chuyển quanh đây, bất kể là gì, chỉ cần nhúc nhích, cô liền xé nát, đâm, chém thẳng.
Mỗi bước đi là một thủy triều máu tươi nóng hổi ở phía sau, từng cái xác chất đống, tụ lại thành núi. Càng chém, Dương Tịch càng cảm thấy vui vẻ, một loại khoái cảm khiến người ta mê muội.
Một đường giết thẳng tới phía con quái vật kia, cho đến khi quanh sân, zombie gần như chết sạch, Dương Tịch mới dừng lại động tác trên tay.
Con quái vật kia cũng dừng lại việc ăn, nó quay đầu lại, nhìn về phía thứ sinh vật mặc áo đỏ, tóc đỏ, bị nhuộm bởi máu. Linh cảm bất an khiến nó hiểu rằng thứ trước mắt không dễ đối phó.
Nhìn kỹ hơn, nó mới chợt nhớ ra, người này… lại rất giống với con mồi mà nó từng đùa giỡn trước kia, trước kia giết Cố Vô Trần thì hắn sống lại rồi quay lại đánh nó sắp chết.
Hiện tại thì lại có một tiểu cô nương, lúc trước tưởng đã đi bán muối nhưng hiện giờ đang đứng trước mặt nó, mà đồ sát cả đống zombie.
“Xoạc!”
Không còn gì, Dương Tịch biến mất ngay tại chỗ, để lại một tàn ảnh từ chỗ đứng hồi nãy. Một luồng gió cắt qua từ bên trái, con quái vật cảm nhận tử vong cận kề, lách người tránh sang bên nhưng không kịp.
Tay trái nó bị cắt đứt, rơi xuống đất.
“Rắc!”
Chân Dương Tịch đạp thẳng xuống, mà nghiền nát.
“Khoan! Từ từ!”
Không cho nó cơ hội mở miệng, Dương Tịch phóng thẳng người đâm tới. Nó thấy thế biết mọi lời đã vô dụng, cố vùng tránh, lùi ra sau.
Lưỡi dao lướt ngang qua mắt, để lại một vệt sáng bạc dính máu. Nhảy lùi cả chục mét, nó mới kịp vào thế thủ.
Dương Tịch nhìn thấy bộ dáng chật vật ấy khuôn mặt vẫn không biến sắc, vẫn nụ cười đó. Vẫn vẻ mặt tàn nhẫn đó. Chỉ cười. Và cười.
Ánh mắt lướt qua một thân cây gần bên, Dương Tịch bước đến. Một tay nâng lên mà đập thẳng về thân cây cứng cáp kia.
"Ầm!"
Thân cây cứng cáp bị đập nát, đổ rạp xuống. Cánh tay cô đầy máu thịt nát bấy, nhưng Dương Tịch không cảm thấy đau. Giống như toàn bộ nỗi đau không hề có vậy.
“Lạch cạch.”
Cô nhặt con dao, cạo gọt sơ vài đường, rất nhanh, một cọc gỗ đầu nhọn như mũi tên hiện ra. Nắm chặt rồi nâng lên, xong rồi hạ xuống, Dương Tịch đang thử lực.
Con quái vật nhìn mà nghi hoặc, trong đầu nó hàng loạt dấu hỏi, nhưng ít nhất lúc này, nó còn có chút thời gian để thở. Nhưng chưa kịp nghĩ thêm, thì một vật thể hình cột bay thẳng tới, xuyên thủng qua bụng nó!
Miệng há ra, chưa kịp thốt lời thì Dương Tịch đã ở ngay trước mặt. Hai chân dẫm lên vai nó, tay trái nắm chặt đầu, tay phải cầm dao giơ lên cao mà đâm liên tiếp.
"Ặc"
Từng miếng thịt, từng khúc xương lộ ra, máu đỏ thẫm bắn lên mặt Dương Tịch. Dưới ánh trăng mờ, khuôn mặt cậu hiện ra rất điên cuồng và sát phạt.
Nhát đâm cuối dừng lại, cắm thẳng vào trán con quái. Dương Tịch đứng dậy.
Hai mắt cậu nhìn xuống. Nó nằm im bất động, đầu mặt loang lổ, không còn hình dung gì cụ thể.
Cậu đứng nhìn vài phút, cúi người nhặt con dao lên rồi nhét vào túi. Bước chân lảo đảo.
"Chưa đủ! Cần thêm nữa."
-Đúng! Vẫn chưa đủ. Còn có bốn người trong trường này, giết đi. Giết hết bọn chúng đi.
Giọng nói trong đầu Dương Tịch lại vang lên, mà xúi giục. Không chỉ một giọng mà có tận mười giọng nói, chúng từ khắp hướng thì thầm vào tai cậu, có giọng trẻ con ước chừng sáu tuổi, có giọng ông lão, có cả giọng chính cậu. Tất cả đều có cùng một câu.
-Giết cái tên Cố Vô Trần kia trước đi!!!
“Hừ hừ! Ha ha”
Tiếng cười vọng lại khắp nơi, truyền qua dãy hành lang, lan tới từng ngóc ngách của ngôi trường. Lũ zombie bị kích động bởi thứ âm thanh ấy, chúng gầm gừ, la hét, chen chúc nhau tìm về phía phát ra tiếng cười.
Trong một phòng học tối, Cố Vô Trần ngồi trên bục giảng, tay cầm cây gậy sắt, vừa lau chùi, vừa thở dài. Máu trên đó đã khô, dính cứng lại, hắn chùi mãi đến phát ngấy, rồi ném giẻ qua một bên.
Bỗng, một tràng cười quỷ dị vang lên, vọng lại khắp không gian thứ âm thanh mang theo căm phẫn, thích thú, và một chút gì đó điên cuồng.
“Tiếng gì vậy?”
Cố Vô Trần cau mày, bước ra cửa, thò đầu nhìn quanh. Hành lang tối thui, đen đặc như mực. Nhưng tiếng cười kia vẫn vang, vọng lại không ngừng mà thậm chí càng lúc càng to hơn.
Không phải to hơn, mà là gần hơn, càng lúc càng gần, càng tiến đến phía Cố Vô Trần.
“Không đúng! Có gì đó không đúng.”
Dứt lời thì.
Trước mắt Cố Vô Trần lóe lên một ánh sáng lạnh. Một con dao! Nó xẹt ngang mặt hắn, rồi biến mất vào bóng tối cuối hành lang. Tiếng kim loại rơi xuống sàn vang lên.
“Cái... gì vậy!?”
Cố Vô Trần siết chặt gậy sắt, toàn thân hắn căng cứng, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Thể lực đã cạn kiệt sau trận chiến trước kia, mà giờ cảnh tượng trước mắt khiến hắn mệt mỏi đến tận tủy xương. Hắn lùi lại, mắt không rời khỏi cửa lớp, gậy sắt giơ lên, cả người hạ thấp xuống, vào tư thế chiến đấu.
Cộc... cộc.
Tiếng giày dẫm lên nền gạch vang lên rất đều và chậm rãi, nhưng mỗi bước lại khiến tim hắn nện mạnh.
Âm thanh ngày càng gần, gần đến mức hắn có thể nghe thấy được con tim bé nhỏ của hắn đang đập loạn nhịp. Một bàn tay bấu lấy mép cửa. Cánh cửa bật ra, để lộ một gương mặt dính máu, méo mó, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Cố Vô Trần.
“Cái đ...”
ẦM!
Cố Vô Trần bay ngược ra cửa sổ, rơi thẳng xuống sân trường. Cú va đập khiến hắn nghẹn thở, toàn thân đau đớn như gãy vụn, ngẩng đầu lên thì Cố Vô Trần thấy hai cái chân xuất hiện trên bầu trời rơi thẳng xuống.
Hắn chỉ kịp nghĩ.
-Nếu cú đạp đó rơi xuống, mình nát xác.
Không kịp nghĩ tiếp, hắn lăn sang một bên. Ngay chỗ hắn vừa nằm, nền gạch nổ tung.
Khói bụi tan đi để lộ một bóng người đẫm máu bước ra hắn không ai khác chính là Dương Tịch. Miệng Dương Tịch nở nụ cười méo mó, ánh mắt điên loạn. Mỗi bước tiến là một nhịp đập nghẹt thở.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Cậu biến mất.
Ngay giây sau Dương Tịch xuất hiện trước mặt Cố Vô Trần. Cảm giác tử vong ùa tới, Cố Vô Trần giơ gậy đỡ theo phản xạ, âm thanh chói tai vang lên, cây gậy gãy đôi.
Cơn đau buốt xuyên tay, tê rần như đập mạnh vào góc bàn. Hắn chưa kịp phản ứng thì một cú va chạm nặng nề đập thẳng vào hông, cả thân thể như bị trâu húc, Cố Vô Trần há miệng, bọt trắng trào ra, mắt trợn ngược.
Dương Tịch bóp cổ Cố Vô Trần, giơ lên cao, chuẩn bị kết liễu thì bất chợt. Một giọng nói từ xa vang lên, khiến Dương Tịch hơi khựng lại, bàn tay siết cổ cũng lỏng đi đôi chút.
Đôi mắt đỏ ngầu lia sang hướng phát ra tiếng nói.
“Bạch Linh! Cậu đang làm gì thế!?”
Dương Tịch chỉ liếc một cái, rồi phớt lờ đi.
Ngay sau đó, một bóng người từ phía sau lao tới, to lớn như gấu, nhảy phắt lên mà đè mạnh Dương Tịch xuống đất! Cố Vô Trần theo đà bị buông ra, ngã lăn sang một bên.
“Ặc!”
Dương Tịch bị đè chặt, gần như không thể nhúc nhích. Dù thể chất đã tăng cường, nhưng bị một người nặng tới một trăm bảy mươi ba ký đè lên thì… đừng nói phản kháng, thở cũng khó.
“Hạo Cường! Giữ chặt cậu ấy! Đừng để cô ta thoát ra!”
Dương Tịch nằm dưới, vùng vẫy điên cuồng, cọ xát qua lại người Hạo Cường.
Hạo Cường cảm thấy cả người nóng bừng, cái cảm giác quen thuộc mỗi buổi sáng lại trỗi dậy không đúng lúc, nó hơi ngoi lên mà chào hỏi.
Theo bản năng, hắn hơi nâng người lên một chút, và chính khoảnh khắc đó, Dương Tịch thừa cơ. Một bàn tay đầy móng nhọn cắm thẳng vào eo hắn!
“Ối! Ối ối! Bạch Linh, cậu… nhẹ tay chút!”
Hạo Cường vừa đứng dậy, rời khỏi người Dương Tịch.
Ngay lập tức, một cú đá thẳng như búa tạ tung ra, đập mạnh vào ngực hắn, hất văng ra xa. Dương Tịch nhếch môi cười, quay đầu nhìn về phía Dạ Phong. Trong khoảnh khắc đó, cả người cô biến mất.
Gió lạnh quét qua sau lưng. Dạ Phong giật mình quay đầu lại, trống không. Tim đập loạn, hắn xoay người nhìn về phía trước, vẫn chẳng có ai.
“Không lẽ…”
Bịch!
Cú đấm từ phía sau giáng thẳng vào lưng, khiến Dạ Phong ọc máu, cảm giác như xương sống nứt toác, ngũ tạng đảo lộn, đau đến mức cả người run bần bật.
Chaporia
Bình Luận (0)