Tôi tên Thẩm Linh Xu, mở một tiệm hương nến ở cuối hẻm Vĩnh An.
Người bình thường đến tiệm tôi để mua nhang đèn.
Người không bình thường đến tiệm tôi để mua đường sống.
Đêm đó, một cô gái trẻ chạy vào tiệm, toàn thân ướt sũng, trong tay ôm chặt một chiếc váy ngủ trắng đã ố vàng.
Cô ấy nói mình thuê phải một căn nhà có ma.
Mỗi đêm, trong căn hộ đều có tiếng bước chân.
Phòng tắm không người lại tự chảy nước.
Tủ quần áo đóng kín sẽ tự mở ra.
Còn trong gương, sau lưng cô ấy lúc nào cũng có một người phụ nữ tóc dài đứng nhìn.
Tôi nhìn cô ấy rất lâu.
Không phải vì tôi không tin.
Mà vì dưới ánh nến trong tiệm, tôi nhìn thấy phía sau cô ấy có hai cái bóng.
Một cái là của cô ấy.
Cái còn lại đang chậm rãi nhấc tay, che lên cổ cô ấy.
Tôi hỏi:
“Căn hộ đó số mấy?”
Cô ấy run rẩy đáp:
“1704.”
Tôi im lặng.
Ba năm trước, căn hộ 1704 từng có một người phụ nữ mất tích.
Camera ghi lại rằng cô ấy chưa từng bước ra khỏi cửa.
Cảnh sát lục soát cả căn nhà, không tìm thấy người, cũng không tìm thấy xác.
Mọi người đều nói cô ấy đã biến mất.
Nhưng tôi biết.
Trên đời này không có ai vô duyên vô cớ biến mất.
Chỉ có người bị giấu ở nơi kẻ sống không dám nhìn.
Đêm đó, tôi theo cô gái kia trở về căn hộ 1704.
Trước khi vào cửa, tôi nghe thấy bên trong truyền ra một giọng phụ nữ rất khẽ:
“Cuối cùng cũng có người dẫn cô ta về rồi.”
—
Chương 1: Người Có Hai Cái Bóng
Tôi tên Thẩm Linh Xu, mở một tiệm hương nến ở cuối hẻm Vĩnh An.
Người bình thường đến tiệm tôi để mua nhang đèn.
Người không bình thường đến tiệm tôi để mua đường sống.
Đêm đó, trời mưa rất lớn.
Mưa rơi từ chạng vạng đến tận nửa đêm vẫn chưa dứt. Con hẻm Vĩnh An vốn đã hẹp, lúc này càng giống như bị nhúng sâu trong một chậu nước lạnh. Hai bên tường cũ loang lổ, nước mưa men theo vết nứt chảy xuống, kéo thành từng đường đen ngoằn ngoèo như tóc người.
Tiệm của tôi nằm ở cuối hẻm.
Bảng hiệu bằng gỗ đã cũ, phía trên khắc bốn chữ:
Tiệm Hương Nến.
Không có tên tôi.
Cũng không cần tên tôi.
Người thật sự cần tìm đến, tự khắc sẽ biết đường mà đến.
Tôi vừa đếm xong tiền hương hôm nay thì chuông gió treo ngoài cửa vang lên.
Leng keng.
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng vào lúc mười hai giờ ba mươi bảy phút đêm, trong một cơn mưa thế này, tiếng chuông ấy nghe không giống có khách ghé mua đồ.
Mà giống có thứ gì đó men theo hơi người sống, từng bước bò đến trước cửa tiệm tôi.
Tôi ngẩng đầu.
Cửa kính bị màn mưa phủ mờ.
Ngoài cửa có một bóng người đứng im.
Dáng rất gầy.
Tóc dài xõa xuống, áo khoác dính sát vào người. Cô ta đứng dưới mái hiên, nhưng nước vẫn không ngừng nhỏ xuống từ đuôi tóc, tích tách rơi trên nền gạch.
Tôi nhìn đồng hồ trên tường.
Đúng mười hai giờ ba mươi tám phút.
Sau giờ này, người bước vào tiệm tôi thường không còn gặp chuyện bình thường nữa.
Tôi đặt xấp tiền giấy vào ngăn kéo, bình tĩnh nói:
“Vào đi.”
Cửa bị đẩy ra.
Gió lạnh cuốn theo mùi mưa ẩm ập vào trong tiệm, làm ngọn nến trắng đặt trên quầy chao nghiêng. Ánh lửa run lên một chút, rồi nhanh chóng đứng thẳng trở lại.
Một cô gái trẻ bước vào.
Cô mặc áo khoác màu be đã ướt sũng, khuôn mặt trắng bệch, môi tím tái, hai tay ôm chặt một chiếc túi vải màu đen trước ngực.
Cô nhìn tôi, cổ họng như bị thứ gì đó bóp nghẹn.
“Thẩm đại sư…”
Tôi không đáp ngay.
Ánh mắt tôi rơi xuống dưới chân cô.
Trong tiệm thắp rất nhiều nến, ánh sáng tuy không mạnh nhưng đủ để kéo bóng người trên nền gạch.
Bóng của cô gái trẻ đổ nghiêng về phía cửa.
Nhưng dưới chân cô không chỉ có một cái bóng.
Một cái nằm sát bên người cô, run rẩy theo ánh nến.
Cái còn lại bám sau lưng cô, dài hơn, đen hơn, gần như dính vào gót chân cô.
Nó không giống bóng người.
Mà giống một người đang cúi đầu, lặng lẽ đứng sau lưng cô, dùng hai tay vòng qua cổ cô.
Tôi thu tầm mắt lại.
“Ngồi đi.”
Cô gái giống như cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa, hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống trước quầy.
Tôi kéo ghế ra cho cô.
Cô ngồi xuống, nhưng hai tay vẫn ôm chiếc túi đen rất chặt. Cả người cô run bần bật, nước mưa từ tóc và áo nhỏ xuống nền gạch, loang ra một vũng nhỏ dưới chân.
Tôi rót cho cô một chén nước ấm.
“Uống trước.”
Cô cầm chén nước, nhưng ngón tay run quá dữ, nước trong chén sánh ra ngoài, đổ lên mu bàn tay cô.
Cô lại như không cảm thấy nóng.
Tôi nhìn bàn tay ấy.
Trên cổ tay trái của cô có một vết bầm màu xanh đen.
Hình dạng giống như dấu tay.
Năm ngón tay rất rõ.
Nhưng kích thước dấu tay ấy không giống tay người sống.
Quá dài.
Quá mảnh.
Giống như từng có một bàn tay lạnh buốt từ phía sau nắm chặt lấy cổ tay cô, không cho cô rời đi.
Tôi hỏi:
“Tên cô?”
Cô nuốt khan.
“Lâm Miên.”
“Bao nhiêu tuổi?”
“Hai mươi sáu.”
“Làm gì?”
“Thiết kế tự do.”
“Gặp chuyện gì?”
Vừa nghe câu này, mắt Lâm Miên lập tức đỏ lên.
Cô mở miệng, nhưng phải mất một lúc lâu mới có thể nói thành câu.
“Tôi thuê phải một căn nhà có ma.”
Tôi không nói tin, cũng không nói không tin.
Người tìm đến tiệm hương nến của tôi, mười người thì có chín người đều mở đầu bằng câu này.
Nhưng rất nhiều lúc, trong nhà có ma chưa chắc là chuyện đáng sợ nhất.
Đáng sợ là người sống không biết mình đã đưa thứ gì về nhà.
Tôi hỏi:
“Nhà ở đâu?”
“Chung cư Minh Nguyệt, tòa B, căn 1704.”
Ngọn nến trắng trên quầy phụt một tiếng.
Ánh lửa vốn thẳng đứng bỗng thấp xuống.
Tôi nhìn cô.
“1704?”
Lâm Miên thấy sắc mặt tôi thay đổi, lập tức hoảng hơn.
“Đại sư, cô biết căn hộ đó sao?”
Tôi đặt chén trà xuống.
“Nghe qua.”
Ba năm trước, căn hộ 1704 ở chung cư Minh Nguyệt từng xảy ra một vụ mất tích.
Người mất tích là một phụ nữ hai mươi tám tuổi, tên Tống Nhã.
Cô ta sống một mình.
Đêm xảy ra chuyện, camera hành lang không ghi được cảnh cô ta ra ngoài.
Thang máy không có ghi chép.
Cầu thang bộ cũng không có dấu vết.
Điện thoại, ví tiền, giấy tờ tùy thân đều đặt trong nhà.
Bữa tối còn ăn dở trên bàn.
Nước trong phòng tắm vẫn mở.
Nhưng người thì biến mất.
Cảnh sát tìm rất lâu, lục soát cả căn hộ, hỏi hết hàng xóm, cuối cùng vẫn không tìm được Tống Nhã.
Sau đó, căn hộ 1704 bị bỏ trống.
Người ngoài nói căn nhà ấy không sạch sẽ.
Người trong chung cư thì im lặng không nhắc đến nữa.
Không ngờ ba năm sau, lại có người thuê vào.
Tôi nhìn Lâm Miên.
“Ai giới thiệu căn đó cho cô?”
“Môi giới.” Cô lập tức đáp, “Tôi tìm nhà trên mạng. Giá căn đó rẻ hơn những căn cùng khu gần một nửa. Môi giới nói chủ nhà định cư nước ngoài, muốn cho thuê nhanh nên mới giảm giá.”
“Cô không thấy lạ?”
“Có.” Lâm Miên cúi đầu, giọng nghẹn lại, “Nhưng lúc đó tôi vừa nghỉ việc, trong tài khoản không còn nhiều tiền. Tôi nghĩ mình chỉ cần một chỗ ở tạm. Nhà sạch, vị trí tốt, tiền thuê lại rẻ, tôi thật sự không nỡ bỏ qua.”
Chaporia
Bình Luận (0)