“Đại sư, có người!”
Tôi kéo tay cô lại.
“Đừng lên tiếng.”
Tiếng bước chân vang lên trong phòng khách.
Rất chậm.
Từng bước một.
Không giống tiếng chân trần của phụ nữ trong lời Lâm Miên kể.
Mà là tiếng giày da.
Cộp.
Cộp.
Cộp.
Có một người đàn ông đang đi trong căn hộ.
Lâm Miên mở to mắt nhìn tôi.
Tôi đặt ngón tay lên môi.
Bên ngoài, tiếng bước chân dừng trước cửa phòng tắm.
Cách chúng tôi chỉ một cánh cửa.
Ngay sau đó, một giọng đàn ông vang lên.
“Cô Lâm?”
Là giọng môi giới trong điện thoại.
Lâm Miên sợ đến mức cả người mềm nhũn.
“Sao anh ta vào được…”
Tôi nhìn về phía cửa phòng tắm.
Từ khe cửa phía dưới, một đôi giày da màu đen xuất hiện.
Đứng im ở bên ngoài.
Người đàn ông kia cười khẽ.
“Cô Lâm, tôi biết cô ở trong đó.”
“Cô không nên dẫn người lạ về nhà.”
Tôi cúi đầu nhìn đôi giày kia.
Giày da mới tinh.
Không dính nước mưa.
Từ hẻm Vĩnh An đến đây, trời vẫn mưa lớn.
Một người bình thường đi từ ngoài vào không thể sạch sẽ như vậy.
Trừ khi hắn vốn đã ở trong tòa nhà.
Hoặc hắn không phải vừa đến.
Lâm Miên run giọng hỏi nhỏ:
“Đại sư, bây giờ phải làm sao?”
Tôi đáp rất nhẹ:
“Chờ.”
“Chờ gì?”
Tôi nhìn gương.
Dòng chữ đỏ trên mặt gương dần biến mất.
Thay vào đó, trong gương bắt đầu hiện ra một khung cảnh khác.
Vẫn là phòng tắm này.
Nhưng không phải hiện tại.
Trong gương, có một người phụ nữ mặc váy ngủ trắng đứng trước bồn rửa mặt.
Tôi nhận ra chiếc váy đó.
Chính là chiếc váy Lâm Miên mang tới tiệm.
Người phụ nữ trong gương cúi đầu rửa tay.
Mái tóc dài che gần hết khuôn mặt.
Sau lưng cô, cửa phòng tắm bị đẩy ra.
Một người đàn ông bước vào.
Hắn mặc áo khoác màu đen, đi giày da, trên tay cầm một chiếc khăn trắng.
Người phụ nữ trong gương giật mình quay đầu.
Nhưng chưa kịp hét lên, người đàn ông đã lao tới từ phía sau, dùng khăn bịt chặt miệng cô.
Lâm Miên nhìn cảnh tượng trong gương, nước mắt không ngừng rơi xuống.
“Đó là Tống Nhã sao?”
Tôi gật đầu.
Hình ảnh trong gương rung lên.
Tống Nhã vùng vẫy kịch liệt.
Móng tay cô cào lên mặt bồn rửa, để lại vài vết xước dài.
Người đàn ông phía sau dùng sức rất mạnh, ép cô xuống nền gạch lạnh.
Vòi sen không biết từ lúc nào bị mở ra.
Nước chảy ào ào.
Tiếng nước che mất tiếng vùng vẫy.
Mặt gương phủ hơi nước.
Hình ảnh trở nên mờ đi.
Ngay lúc ấy, người đàn ông đứng ngoài cửa phòng tắm bỗng cười.
“Đại sư, xem đủ chưa?”
Tôi chậm rãi quay đầu.
Đôi giày da ngoài cửa vẫn đứng đó.
Giọng hắn rất bình tĩnh.
“Có những chuyện biết quá nhiều sẽ không tốt.”
Tôi hỏi:
“Ba năm trước, người vào căn 1704 đêm đó là anh?”
Hắn không đáp.
Tôi nói tiếp:
“Anh không phải môi giới bình thường.”
Bên ngoài im lặng vài giây.
Sau đó, hắn cười nhẹ.
“Thẩm đại sư quả nhiên có chút bản lĩnh.”
Tôi nhìn gương.
Trong gương, sau khi Tống Nhã ngã xuống, người đàn ông kéo cô ra khỏi phòng tắm.
Hắn không kéo ra cửa.
Mà kéo về phía phòng ngủ.
Hình ảnh dừng lại ở đó.
Gương lại trở về màu đen.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng tắm đột nhiên bị đẩy mạnh từ bên ngoài.
Rầm.
Lâm Miên hét lên.
Tôi giơ chuông đồng lên lắc một tiếng.
Leng keng.
Cửa phòng tắm lập tức dừng lại.
Nhưng giây tiếp theo, trên mặt kính phòng tắm xuất hiện vô số dấu tay đen.
Từ bên ngoài ép vào.
Dày đặc.
Như thể cả căn hộ đều đang cố đẩy cửa ra.
Tôi lấy bùa vàng dán lên cửa.
Lửa xanh lóe lên.
Những dấu tay trên kính lập tức bị đốt cháy, hóa thành từng làn khói đen.
Ngoài cửa, giọng người đàn ông lạnh hẳn xuống.
“Thẩm Linh Xu, cô thật sự muốn đối đầu với chúng tôi?”
Tôi nheo mắt.
“Chúng tôi?”
Hắn im lặng.
Tôi cười rất nhẹ.
“Xem ra căn 1704 không chỉ có một người giấu xác.”
Vừa dứt lời, toàn bộ căn hộ bỗng rung lên.
Tủ quần áo trong phòng ngủ phát ra tiếng va đập dữ dội.
Rầm.
Rầm.
Rầm.
Giống như có người bị nhốt bên trong, đang liều mạng gõ cửa.
Lâm Miên run rẩy nhìn tôi.
“Đại sư…”
Tôi nhìn về phía phòng ngủ.
“Cô ấy ở đó.”
“Cái gì?”
“Tống Nhã.”
Tôi đẩy cửa phòng tắm ra.
Bên ngoài không có ai.
Người đàn ông kia đã biến mất.
Nhưng trên nền nhà ướt nước, có một hàng dấu giày da kéo dài từ phòng tắm đến phòng ngủ.
Tôi nói:
“Đi.”
Lâm Miên mặt cắt không còn giọt máu.
“Vào phòng ngủ sao?”
Tôi đáp:
“Không vào đó, cô sẽ vĩnh viễn không rời được căn nhà này.”
Chúng tôi đi theo dấu giày đến trước cửa phòng ngủ.
Cửa phòng ngủ đóng kín.
Bên trong tiếng gõ vẫn vang lên.
Rầm.
Rầm.
Rầm.
Mỗi tiếng đều nặng nề, tuyệt vọng.
Như người ở bên trong đã gõ suốt ba năm.
Tôi đặt tay lên tay nắm cửa.
Lạnh như băng.
Tôi vừa định mở, Lâm Miên bỗng túm lấy tay áo tôi.
“Đại sư…”
Chaporia
Bình Luận (0)