Tần Mục chắn ngay trước mặt.

Nhưng ta kéo tay áo ông.

“Tần đại nhân.”

“Đừng đánh.”

“Hắn sẽ đau.”

Tần Mục cau mày.

“Hắn?”

Ta nhìn người đàn ông.

“Không phải hắn.”

“Mà là người thật bên trong.”

Nếu bây giờ đánh gãy tay chân.

Đến khi cứu được ý thức trở về.

Người chịu đau vẫn là chủ nhân của thân thể.

Ta không thích cách đó.

Người đàn ông dừng lại cách ta khoảng ba bước.

Khuôn mặt già nua phía trên đầu hắn lại cười.

“Tiểu Quốc Sư.”

“Ngươi đoán xem.”

“Trong làng này.”

“Còn bao nhiêu người thật sự tỉnh?”

Ta không trả lời.

Chỉ lấy từ túi nhỏ bên hông ra một đồng tiền đồng.

Đó vẫn là đồng tiền sư phụ để lại.

Ta đặt đồng tiền lên lòng bàn tay.

Khẽ búng.

Đồng tiền xoay tròn giữa không trung.

Keng.

Keng.

Keng.

Ba vòng.

Rồi rơi đúng trước mũi chân người đàn ông.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Ánh mắt vốn đờ đẫn của hắn bỗng run lên.

Khóe mắt chậm rãi chảy xuống một giọt nước mắt.

Người phụ nữ đứng phía sau òa khóc.

“Phu quân!”

“Chàng nghe thấy thiếp đúng không?”

Ngón tay người đàn ông khẽ động.

Chỉ rất nhẹ.

Nhưng ta nhìn thấy.

Ta lập tức cười.

“Ta đoán đúng rồi.”

“Kẻ bị nhốt vẫn còn tỉnh.”

Làn khói đen trên đầu hắn dường như cũng bất ngờ.

“Ngươi…”

“Làm sao biết?”

Ta nhón chân.

Lấy lá bùa dán lên giữa trán người đàn ông.

Một tiếng “phốc” rất khẽ vang lên.

Làn khói lập tức bị ép lùi về sau nửa thước.

Người đàn ông cũng giống như vừa lấy lại được chút quyền khống chế thân thể.

Hắn khó nhọc nâng cánh tay.

Đầu ngón tay run rẩy viết xuống mặt đất hai chữ.

Cứu… người…

Viết xong.

Bàn tay lại cứng đờ.

Làn khói đen lập tức bao phủ lấy hắn lần nữa.

Ta nhìn hai chữ trên đất.

Trong lòng khẽ động.

Hắn không bảo cứu mình.

Mà bảo…

Cứu người.

Có nghĩa là.

Trong làng còn chuyện quan trọng hơn.

Khuôn mặt già nua thấy vậy thì bật cười.

“Không hổ là người được chọn.”

“Đáng tiếc.”

“Ngươi đến muộn.”

“Đêm nay…”

“Làng này sẽ không còn một người sống.”

Vừa dứt lời.

Làn khói đen đột nhiên tản ra.

Không phải biến mất.

Mà chia thành hơn hai trăm tia nhỏ.

Bay thẳng về bốn phương tám hướng.

Ta biến sắc.

“Không được!”

“Tần đại nhân!”

“Mau đóng tất cả quan tài!”

“Không cho người trong làng ra ngoài!”

Tần Mục lập tức quát lớn.

“Cấm quân nghe lệnh!”

“Phong tỏa toàn thôn!”

Nhưng vẫn chậm một bước.

Từ khắp nơi trong ngôi làng.

Tiếng nắp quan tài bật mở đồng loạt vang lên.

“Cộc!”

“Cộc!”

“Cộc!”

Hai trăm ba mươi bảy cỗ quan tài…

Đồng thời mở nắp.

Chương 3: Hai Trăm Ba Mươi Bảy Cỗ Quan Tài

Tiếng nắp quan tài bật mở vang khắp ngôi làng.

“Cộc!”

“Cộc!”

“Cộc!”

Âm thanh nối tiếp nhau trong màn mưa phùn, nghe như có vô số bàn tay đang gõ vào tim người.

Huyện lệnh sợ đến mức ngồi bệt dưới đất, môi run bần bật.

“Xong rồi…”

“Xong thật rồi…”

Tần Mục lập tức rút kiếm, lạnh giọng quát: “Cấm quân chia làm bốn đội, canh giữ bốn cửa thôn. Không để bất kỳ người nào rời khỏi phạm vi phong tỏa. Nhớ kỹ, không được hạ sát thủ.”

“Tuân lệnh!”

Cấm quân lập tức tản ra.

Ta chạy ra khỏi từ đường.

Vừa bước qua cửa đã thấy từng bóng người từ các căn nhà, linh đường và mộ mới đào chậm rãi đi ra.

Nam có.

Nữ có.

Già có.

Trẻ cũng có.

Tất cả đều mặc áo liệm trắng hoặc quần áo tang còn chưa thay.

Khuôn mặt tái nhợt.

Đôi mắt đen kịt.

Không nói.

Không kêu.

Chỉ từng bước từng bước đi về cùng một hướng.

Ta ngẩng đầu nhìn.

Hướng đó là…

Bắc Mang Sơn.

Lưu Đức Hải thở gấp chạy đến bên cạnh ta.

“Tiểu Tang Tang, bọn họ muốn lên núi?”

Ta gật đầu.

“Không phải họ muốn.”

“Là thứ trong cơ thể họ muốn.”

Hoàng đế nhìn những dân làng đang lặng lẽ di chuyển, sắc mặt lạnh đến cực điểm.

“Chặn lại.”

Tần Mục lập tức dẫn người tiến lên.

Mấy Cấm quân dùng khiên tạo thành hàng rào.

Nhưng những người “chết trở về” vẫn không dừng.

Họ cứ thế đâm thẳng vào khiên.

Một lão nhân bị đẩy ngã.

Cánh tay lập tức trầy xước rỉ máu.

Một đứa bé khoảng bảy tuổi bị chen ở giữa, mặt không chút biểu cảm, nhưng nước mắt lại chảy ra từ khóe mắt.

Ta nhìn thấy mà tim thắt lại.

Người thật bên trong vẫn biết đau.

Vẫn biết sợ.

Chỉ là không điều khiển được thân thể.

Ta lập tức hét lên: “Đừng dùng khiên cứng! Dùng dây vải! Trói tay chân họ lại, đừng làm bị thương!”

Tần Mục phản ứng cực nhanh.

“Đổi dây!”

Cấm quân lập tức thu khiên, đổi sang dây thừng mềm và vải trắng lấy từ các linh đường.

Nhưng số người quá nhiều.

Hai trăm ba mươi bảy người cùng lúc đi về một hướng, chỉ dựa vào vài chục Cấm quân căn bản không đủ.

Ta cắn môi.

Nếu cứ kéo dài, chắc chắn sẽ có người bị thương.

Đúng lúc ấy, từ phía cuối làng bỗng vang lên tiếng khóc.

“Cha! Cha đừng đi!”

Một bé gái chừng sáu tuổi lao ra khỏi nhà, ôm chặt lấy chân một người đàn ông mặc áo liệm.

Đó chính là người nằm trong quan tài đầu tiên.

Thân thể hắn khựng lại.

Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn.

Nhưng ta thấy rõ.

Hắn dừng.

Bé gái khóc đến nghẹn thở.

“Cha, con sợ. Cha đừng đi nữa. Cha đã hứa tối nay kể chuyện cho con mà.”

Ngón tay người đàn ông run rẩy.

Đôi mắt đen kịt bỗng chảy xuống một giọt nước mắt.

Ta lập tức hiểu.

Tình thân có thể đánh thức ý thức bị nhốt.

Ta quay đầu hô lớn: “Gọi người thân của họ tới! Ai còn người nhà thì ra gọi tên họ! Nói chuyện họ nhớ nhất, càng nhiều càng tốt!”

Huyện lệnh run rẩy hỏi: “Thật… thật sự được sao?”

Ta nghiêm túc gật đầu.

“Được.”

Ông lập tức bò dậy, vừa chạy vừa hét: “Mau! Tất cả người còn sống trong thôn, ra gọi người nhà! Không muốn họ lên núi thì mau gọi!”

Không lâu sau.

Từ những căn nhà đóng chặt.

Từng người sống sót run rẩy đi ra.

Có phụ nhân ôm con nhỏ.

Có lão mẫu chống gậy.

Có thiếu niên mặt trắng bệch.

Ban đầu họ sợ.

Nhưng khi thấy bé gái kia ôm chân cha, người đàn ông thật sự dừng lại, tất cả như được tiếp thêm dũng khí.

Một bà lão lao đến trước mặt con trai, vừa khóc vừa mắng: “Đồ bất hiếu, mẹ còn chưa chết đâu, ai cho con đi trước mẹ? Con mà dám lên núi, mẹ đánh gãy chân con!”

Một phụ nhân túm lấy tay chồng, khóc đến khàn giọng: “Chàng còn nợ ta một đôi khuyên tai bạc, nói năm nay bán lúa xong sẽ mua. Chàng chưa mua thì không được đi!”

Một đứa trẻ ôm lấy mẹ mình, nghẹn ngào nói: “Mẹ, con đói. Mẹ tỉnh lại nấu cháo cho con được không?”

Từng tiếng gọi vang khắp ngôi làng.

Những người vốn đang đi về phía Bắc Mang Sơn dần chậm lại.

Có người dừng chân.

Có người rơi nước mắt.

Có người ngón tay run rẩy, như đang cố giành lại quyền kiểm soát thân thể.

Ta nhìn cảnh đó, trong lòng vừa nhẹ đi một chút thì bỗng cảm thấy sau gáy lạnh buốt.

Không đúng.

Làn khói đen kia sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Quả nhiên.

Trên bầu trời làng.

Một khuôn mặt già nua khổng lồ chậm rãi hiện ra trong màn mưa.

Hắn nhìn xuống những người đang bị người thân gọi lại, nụ cười vặn vẹo.

“Thứ vô dụng.”

“Đã vào quan tài rồi, còn lưu luyến nhân gian làm gì?”

Hắn há miệng.

Một tiếng hú sắc nhọn vang lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...