Tất cả người “chết trở về” đồng loạt ôm đầu.
Những người thân bên cạnh cũng bị chấn đến ngã xuống đất.
Lưu Đức Hải vội che tai ta.
“Tiểu Tang Tang!”
Ta lấy ra đồng tiền của sư phụ.
Nhưng lần này, đồng tiền chỉ khẽ rung lên, ánh sáng rất yếu.
Ta hiểu.
Đối phương ở quá xa.
Đây chỉ là thần thức.
Muốn phá hắn, phải tìm bản thể.
Khuôn mặt già nua cười lạnh: “Tiểu nha đầu, đừng phí sức. Trừ khi ngươi tìm được ta, bằng không đêm nay, ta vẫn sẽ mang họ đi.”
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Ngươi muốn mang họ lên Bắc Mang Sơn làm gì?”
Hắn cười.
“Câu hỏi này…”
“Đến núi rồi ngươi sẽ biết.”
Ta nghiêng đầu.
“Vậy là bản thể của ngươi ở trên núi?”
Nụ cười trên mặt hắn bỗng khựng lại.
Ta lập tức cười tít mắt.
“Đa tạ nha.”
Hắn nhận ra mình lỡ lời, ánh mắt lập tức âm trầm.
“Thông minh quá sẽ chết sớm.”
Ta nhún vai.
“Ta kiếp trước đã chết sớm rồi.”
Hắn: “…”
Tần Mục nghe vậy suýt nữa không giữ được vẻ nghiêm túc.
Hoàng đế cũng khẽ liếc ta một cái, vừa tức vừa buồn cười.
Nhưng ta không cười lâu.
Bởi ngay lúc đó.
Bắc Mang Sơn bỗng vang lên một tiếng chuông trầm đục.
“Đông…”
Tiếng chuông vừa vang.
Tất cả dân làng lại đồng loạt ngẩng đầu.
Dù người thân có ôm chặt thế nào, họ vẫn bắt đầu bước về phía trước.
Lần này mạnh hơn trước rất nhiều.
Dây thừng bị kéo căng.
Cấm quân bị đẩy lùi.
Ta nhìn về phía ngọn núi phủ trong sương mù, trong lòng đột nhiên trầm xuống.
Trên đó có trận.
Hơn nữa là đại trận đã được chuẩn bị từ lâu.
Ta quay đầu nhìn Hoàng đế.
“Bệ hạ, người ở lại trong làng. Con phải lên núi.”
Hoàng đế lập tức nhíu mày.
“Không được.”
Ta nghiêm túc nói: “Nếu không lên, trước khi trời sáng, hai trăm ba mươi bảy người này sẽ thật sự chết.”
Lưu Đức Hải vội nói: “Vậy lão nô đi cùng con.”
Tần Mục cũng bước lên.
“Ta cũng đi.”
Ta gật đầu.
“Được.”
Hoàng đế nhìn ta thật lâu.
Cuối cùng tháo một miếng ngọc bội bên hông đưa cho ta.
“Giữ lấy. Nếu gặp nguy hiểm, bóp nát nó, người của trẫm sẽ lập tức lên núi.”
Ta nhận lấy ngọc bội.
Cười cong mắt.
“Bệ hạ yên tâm, con còn chưa ăn cơm tối, sẽ không để mình xảy ra chuyện đâu.”
Nói xong, ta vác lá cờ xem bói lên vai.
Tần Mục dẫn mười Cấm quân tinh nhuệ đi theo.
Lưu Đức Hải ôm theo túi bánh quế.
Chúng ta vừa bước ra khỏi cổng làng.
Tiếng chuông trên Bắc Mang Sơn lại vang lên lần nữa.
“Đông…”
Trong màn sương mù dày đặc.
Một con đường đá cũ kỹ chậm rãi hiện ra.
Cuối con đường.
Có người đang đứng chờ.
Người đó mặc áo bào trắng.
Tay cầm đèn lồng.
Gương mặt giấu trong bóng tối.
Nhưng giọng nói lại dịu dàng đến kỳ lạ.
“Tiểu sư muội.”
“Cuối cùng muội cũng tới.”
Chương 4: Đại Sư Huynh
“Tiểu sư muội.”
“Cuối cùng muội cũng tới.”
Giọng nói ấy vừa vang lên.
Ta đã đứng khựng lại.
Lưu Đức Hải nhìn ta đầy khó hiểu.
“Tiểu Tang Tang?”
Ta không đáp.
Đôi mắt chỉ chăm chăm nhìn người mặc áo bào trắng ở cuối con đường đá.
Không thể nào.
Sư phụ chỉ có một đồ đệ.
Chính là ta.
Làm gì có đại sư huynh?
Người kia thấy ta không nhúc nhích thì khẽ cười.
“Không nhận ra ta sao?”
“Tám năm trước, lúc muội còn nhỏ, chúng ta từng gặp.”
Ta cau mày.
Kiếp trước ta sống trên núi từ bé.
Ngoài sư phụ, ta chưa từng gặp bất kỳ đồng môn nào.
Người này đang nói dối.
Ta lập tức lắc đầu.
“Ngươi nhận nhầm người rồi.”
Người áo trắng thở dài.
“Xem ra sư phụ thật sự chưa từng nhắc đến ta.”
Vừa dứt lời, hắn giơ chiếc đèn lồng trong tay lên.
Ánh nến chiếu sáng gương mặt.
Đó là một nam nhân khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.
Dung mạo rất tuấn tú.
Khóe môi luôn mang theo ý cười.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, rất khó khiến người khác sinh lòng đề phòng.
Nhưng ánh mắt hắn…
Lại quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức giống mặt hồ không gợn sóng.
Ta nhìn hắn.
Hắn cũng nhìn ta.
Một lúc sau, ta đột nhiên hỏi:
“Ngươi biết Thiên Cơ Bàn có mấy tầng?”
Nụ cười trên môi hắn hơi khựng.
“Chín tầng.”
Ta lắc đầu.
“Sai rồi.”
“Sư phụ nói với ta.”
“Thiên Cơ Bàn không có tầng.”
Người áo trắng im lặng.
Rồi bật cười.
“Quả nhiên.”
“Muội còn khó lừa hơn ta nghĩ.”
Ta chống nạnh.
“Ngươi không phải người Thiên Cơ Môn.”
“Vậy còn nhận bừa sư muội.”
“Không biết xấu hổ.”
Tần Mục đứng cạnh ta, bàn tay đã đặt lên chuôi kiếm.
“Ngươi là ai?”
Người áo trắng không trả lời.
Chỉ nhẹ nhàng xoay chiếc đèn lồng.
Ngọn lửa bên trong lập tức chuyển sang màu xanh.
Ngay sau đó.
Tiếng chuông trên đỉnh Bắc Mang Sơn lại vang lên.
“Đông…”
“Đông…”
“Đông…”
Tiếng chuông lần này gần hơn rất nhiều.
Mặt đất dưới chân cũng bắt đầu rung nhẹ.
Lưu Đức Hải quay đầu nhìn xuống chân núi.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Tiểu Tang Tang!”
“Dân làng!”
Ta lập tức quay lại.
Hai trăm ba mươi bảy người dưới chân núi không còn đi bộ nữa.
Mà đồng loạt bắt đầu chạy.
Không phải chạy tán loạn.
Mà chạy thẳng về phía Bắc Mang Sơn.
Cấm quân giữ dây thừng đều bị kéo ngã.
Có người còn bị kéo lê hơn mười bước.
Hoàng đế ở dưới làng liên tục hạ lệnh.
Nhưng vô ích.
Lực lượng của hai trăm ba mươi bảy người cộng lại quá lớn.
Ta siết chặt đồng tiền của sư phụ.
“Không thể để họ lên núi.”
Người áo trắng khẽ cười.
“Muộn rồi.”
“Trận pháp đã mở.”
“Trước khi mặt trăng lên đỉnh đầu.”
“Tất cả bọn họ đều sẽ đến nơi cần đến.”
Ta hỏi:
“Nơi nào?”
Hắn chỉ mỉm cười.
“Muội tự xem.”
Nói xong.
Hắn lui về sau một bước.
Thân thể lập tức tan vào màn sương.
Biến mất.
Tần Mục định đuổi theo.
Ta vội giữ ông lại.
“Đừng.”
“Hắn cố ý dẫn chúng ta.”
“Phía trước chắc chắn có trận.”
Tần Mục nhìn màn sương.
Khẽ gật đầu.
Ông đã chứng kiến quá nhiều trận pháp của Thiên Nhãn.
Mỗi lần nóng vội.
Đều phải trả giá.
…
Ta ngồi xổm xuống.
Đưa tay chạm lên mặt đường đá.
Quả nhiên.
Dưới lớp rêu xanh.
Có từng đường phù văn cực nhỏ.
Chúng kéo dài mãi về phía đỉnh núi.
Ta lấy cành cây cạo sạch lớp đất.
Một ký hiệu quen thuộc dần hiện ra.
Con mắt đỏ.
Nhưng khác với trước.
Quanh con mắt còn có tám đường tròn đồng tâm.
Ta khẽ “Ồ” một tiếng.
Lưu Đức Hải tò mò.
“Có gì vậy?”
“Đây là trận dẫn hồn.”
“Nếu người sống bước lên.”
“Sinh khí sẽ bị hút.”
“Nếu người bị khống chế bước lên.”
“Hồn sẽ càng ngày càng yếu.”
Tần Mục hỏi:
“Có phá được không?”
Ta nhìn con đường quanh co.
Rồi lắc đầu.
“Không.”
“Ít nhất…”
“Không thể phá từ đây.”
Đúng lúc ấy.
Một tiếng hét thất thanh từ dưới chân núi vọng lên.
“Cứu mạng!”
Ta lập tức quay đầu.
Một thiếu phụ đang ôm chặt chồng mình.
Nhưng người đàn ông kia bỗng dùng sức hất mạnh.
Thiếu phụ ngã lăn xuống đất.
Đứa bé gái hôm trước khóc gọi cha cũng bị hất văng.
Người đàn ông tiếp tục chạy lên núi.
Đôi mắt hoàn toàn biến thành màu đen.
Ta thấy vậy, trong lòng chợt trầm xuống.
Ý thức của họ…
Đang bị nuốt chửng.
Nếu còn kéo dài.
Đến lúc cứu được thân thể.
Hồn phách cũng sẽ không còn.
Ta không thể chờ nữa.
Ta lấy trong túi áo ra một xấp giấy vàng.
Chaporia
Bình Luận (0)