Tôi ghét những việc hắn làm.

Nhưng tôi không thể giả vờ như mình không hiểu nỗi đau của hắn.

Sư phụ ngồi xuống bên cạnh tôi từ lúc nào.

Ông không hỏi tôi vì sao chưa ngủ, cũng không bảo tôi đừng nghĩ nữa. Ông chỉ đặt một chiếc áo choàng lên vai tôi, rồi cùng tôi nhìn về phía bầu trời vẫn còn vết nứt đen nhàn nhạt.

Rất lâu sau, tôi mới nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, Người Giữ Đèn nhất định phải chết sao?”

Bàn tay đang chỉnh áo cho tôi của Sư phụ khựng lại.

Tôi ngẩng đầu nhìn ông.

“Đời thứ tám phản bội vì không muốn chết, đúng không ạ?”

Sư phụ im lặng rất lâu.

Cuối cùng ông nói: “Không chỉ vì không muốn chết.”

Tôi chớp mắt.

“Vậy vì sao?”

“Vì hắn không muốn tin rằng cứu người nhất định phải đổi bằng mạng của một đứa trẻ.”

Cổ họng tôi nghẹn lại.

Sư phụ nhìn tôi, ánh mắt rất sâu.

“Thành chủ Quỷ Thành chọn tiếp tục con đường cũ. Ông ta tin rằng nếu tất cả Người Giữ Đèn trước đây đều hi sinh, vậy đời thứ chín cũng phải chuẩn bị sẵn kết cục đó.”

Tôi siết chặt Mệnh Đăng.

“Còn Kẻ Săn Đèn thì sao?”

“Hắn chọn phá hủy tất cả.”

Gió đêm thổi qua mái hiên.

Giọng Sư phụ trầm xuống.

“Hắn tin rằng chỉ cần xóa sạch ký ức về Người Giữ Đèn, xóa sạch lịch sử về Mệnh Đăng, phá vỡ tất cả phong ấn, thì quy luật hiến tế sẽ không còn tồn tại nữa.”

Tôi ngẩn người.

“Nhưng nếu làm vậy, Đại Kiếp sẽ thức tỉnh mà.”

“Đúng.”

“Rất nhiều người sẽ chết.”

“Đúng.”

Tôi cúi đầu.

“Vậy hắn sai rồi.”

“Ừ.”

Sư phụ xoa đầu tôi.

“Hắn sai. Nhưng con phải hiểu, có những người không phải sinh ra đã sai. Họ chỉ đi qua quá nhiều đau khổ, đến cuối cùng không còn nhìn thấy đường quay lại nữa.”

Tôi nhìn ngọn lửa trong Mệnh Đăng.

Trong lòng bỗng hiện lên hai con đường.

Một con đường là Thành chủ Quỷ Thành.

Cứu thiên hạ bằng cách hi sinh Người Giữ Đèn.

Một con đường là Kẻ Săn Đèn.

Phá hủy thiên hạ để chặt đứt số mệnh của Người Giữ Đèn.

Tôi không thích con đường nào cả.

Tôi không muốn chết.

Cũng không muốn ai chết vì tôi.

Tôi càng không muốn vì cứu chính mình mà khiến người khác mất đi gia đình, ký ức và tương lai.

Tôi ngẩng đầu nhìn Sư phụ.

“Sư phụ.”

“Ừ?”

“Con sẽ tìm con đường thứ ba.”

Sư phụ nhìn tôi thật lâu.

Trong mắt ông có đau lòng, có lo lắng, nhưng nhiều hơn cả là một niềm tin rất dịu dàng.

Ông hỏi: “Dù con đường đó chưa từng có ai đi qua?”

Tôi gật đầu.

“Dạ.”

“Dù không ai biết nó có tồn tại hay không?”

Tôi ôm Mệnh Đăng chặt hơn.

“Dạ.”

“Vì nếu không có, Noãn Noãn sẽ tự đi ra một con đường.”

Sư phụ bật cười rất khẽ.

Ông đưa tay kéo tôi vào lòng.

“Noãn Noãn của ta đúng là tiểu tổ tông rất bướng.”

Tôi vùi mặt vào áo ông, nhỏ giọng nói: “Nhưng Sư phụ không được bỏ Noãn Noãn lại.”

Ông đáp rất nhanh.

“Không bỏ.”

“Anh cả, anh hai, anh ba cũng không được.”

“Không ai được bỏ con lại.”

Tôi nhắm mắt.

Lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, trái tim đang căng chặt của tôi hơi thả lỏng một chút.

Nhưng sự yên bình ấy không kéo dài lâu.

Gần sáng, Thiên Thư đột nhiên tự mở ra.

Không có gió.

Nhưng từng trang sách lật liên tục.

Ánh sáng vàng nhạt biến thành màu trắng lạnh.

Tôi lập tức ngồi bật dậy.

“Sư phụ!”

Sư phụ cũng đứng lên.

Trong Thiên Thư, một hàng chữ hiện ra rất chậm.

“Một ngọn đèn cổ…”

“Đã tắt.”

Mệnh Đăng trong tay tôi bỗng rung mạnh.

Trước mắt tôi lại hiện lên khu rừng đèn.

Nhưng lần này, không chỉ chiếc đèn thứ tám tối đen.

Ở nơi rất xa trong khu rừng, một chiếc đèn cổ vốn chỉ còn ánh sáng yếu ớt cũng chậm rãi tắt phụt.

Khoảnh khắc ánh lửa biến mất, toàn bộ khu rừng rung chuyển dữ dội.

Tôi nghe thấy tiếng chuông tang vang lên từ nơi rất xa.

Một tiếng.

Hai tiếng.

Ba tiếng.

Người Giữ Đèn đời thứ hai xuất hiện bên cạnh chiếc đèn vừa tắt, sắc mặt trắng bệch.

Tôi hoảng hốt hỏi: “Ca ca, đó là đèn của ai?”

Cậu nhìn chiếc đèn đã tắt, giọng rất khẽ.

“Không phải đèn của một đời Người Giữ Đèn.”

“Đó là đèn phong ấn.”

Tôi chưa kịp hỏi tiếp, trước mắt đã tối sầm.

Khi tôi tỉnh lại, mình vẫn đang ngồi trước từ đường.

Thiên Thư nằm mở trên đất.

Trên trang giấy trắng, hàng chữ cuối cùng hiện lên như vết máu khô.

“Đại Kiếp đã tiến thêm một bước.”

Sư phụ nhìn dòng chữ ấy, sắc mặt vô cùng khó coi.

Anh ba từ xa chạy tới, trên tay cầm la bàn đang nứt vỡ.

“Không ổn rồi.”

“Có một phong ấn cổ biến mất khỏi bản đồ.”

Tôi đứng dậy quá nhanh nên suýt ngã.

Sư phụ đỡ lấy tôi.

Tôi nhìn bầu trời phía xa.

Vết nứt đen vốn đã mờ đi bỗng mở rộng thêm một chút.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...