Nó chỉ đang bị ai đó giữ lại.

Tôi nắm chặt Mệnh Đăng, nhìn về phía bầu trời xám xịt.

“Kẻ Săn Đèn.”

“Noãn Noãn nhất định sẽ lấy lại tất cả ký ức mà ngươi đã cướp đi.”

Đúng lúc ấy, ở một nơi rất xa.

Một thiếu niên áo đen đứng trên đỉnh núi, trong tay cầm một chiếc đèn đồng.

Hắn khẽ mỉm cười.

“Đã bắt đầu thức tỉnh rồi sao…”

“Người Giữ Đèn đời thứ chín.”

Chương 6

Sau khi cắt đứt những sợi tơ trắng dưới gốc cây cổ thụ, người dân Cổ Linh Trấn bắt đầu nhớ lại một phần ký ức.

Nhưng không phải tất cả.

Có người nhớ được tên con mình, lại quên mất con sinh vào ngày nào. Có người nhận ra vợ chồng đã sống cùng nhau mấy chục năm, nhưng nhìn căn nhà trước mặt vẫn thấy xa lạ. Còn Trần Đạo trưởng, dù đã nhớ mình từng là người giữ từ đường, ông vẫn không nhớ nổi toàn bộ đạo thuật đã mất.

Anh ba nói, ký ức giống như một tấm vải.

Nếu chỉ bị che lại, kéo tấm màn ra là có thể thấy.

Nhưng nếu đã bị cắt rách, dù tìm về được, cũng cần thời gian vá lại từng mảnh.

Tôi ngồi trên bậc thềm từ đường, ôm Mệnh Đăng nhìn người dân trong trấn từng người một được đưa đến cho Sư phụ kiểm tra. Có bé gái vừa khóc vừa ôm mẹ, không chịu buông tay. Có ông cụ nắm tay bà cụ thật chặt, như sợ chỉ chớp mắt thôi, mình lại quên mất người bên cạnh.

Tôi nhỏ giọng hỏi: “Sư phụ, ký ức tìm về rồi, họ sẽ ổn chứ ạ?”

Sư phụ nhìn những người trước mặt, một lúc sau mới đáp: “Có thể.”

Tôi nghe ra trong câu nói ấy còn có điều chưa chắc chắn.

“Vì sao chỉ là có thể?”

Anh ba cầm mấy trang ghi chép đi tới, sắc mặt rất nghiêm trọng.

“Bởi vì có vài ký ức không giống thật.”

Tôi ngẩng đầu.

“Không giống thật là sao?”

Anh ba ngồi xổm xuống trước mặt tôi, đưa một tờ giấy ra.

“Vừa rồi có ba người đều nói mình nhìn thấy Kẻ Săn Đèn. Nhưng lời kể của họ không giống nhau. Một người nói hắn là ông lão, một người nói hắn là phụ nữ, còn một người nói hắn giống hệt Trần Đạo trưởng.”

Tôi ngơ ngác.

“Nhưng Noãn Noãn thấy hắn là thiếu niên áo đen mà.”

“Đúng.”

Anh ba gật đầu.

“Vậy nên vấn đề ở đây là, có ký ức đã bị sửa.”

Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.

“Ký ức cũng có thể bị sửa sao?”

Sư phụ khẽ nói: “Có thể. Ký ức là thứ con người tin nhất, nên cũng là thứ dễ dùng để lừa người nhất.”

Tôi cúi đầu nhìn Mệnh Đăng.

Ngọn lửa trong đèn rất yên tĩnh.

Nhưng tôi lại thấy lòng mình rối bời.

Nếu ký ức cũng biết nói dối, vậy thứ tôi nhìn thấy trong Thiên Cung có phải sự thật không?

Người Giữ Đèn đời thứ hai tôi gặp có thật không?

Kẻ Săn Đèn thật sự từng giống tôi sao?

Tôi càng nghĩ càng sợ.

Đúng lúc ấy, một tiếng hét vang lên từ phía từ đường.

Một đệ tử huyền môn chạy ra, mặt trắng bệch.

“Không ổn rồi!”

“Trần Đạo trưởng đột nhiên nói Sư phụ là người hại ông ấy!”

Tôi và anh ba lập tức chạy vào.

Trong từ đường, Trần Đạo trưởng đứng giữa pháp trận, hai mắt đỏ ngầu, tay run rẩy chỉ vào Sư phụ.

“Là ngươi!”

“Ta nhớ ra rồi!”

“Chính ngươi lấy đi ký ức của ta!”

Sư phụ đứng yên tại chỗ, ánh mắt bình tĩnh.

Tôi vội vàng chạy tới.

“Không phải! Sư phụ không làm chuyện đó!”

Nhưng Trần Đạo trưởng lại nhìn tôi bằng ánh mắt sợ hãi.

“Cả con bé đó nữa!”

“Ngọn đèn trong tay nó chính là thứ hút ký ức!”

Tất cả mọi người xung quanh lập tức nhìn về phía tôi.

Tôi ôm chặt Mệnh Đăng, trong lòng vừa tủi thân vừa hoang mang.

Rõ ràng tôi muốn cứu họ mà.

Vì sao họ lại sợ tôi?

Anh ba bước lên chắn trước mặt tôi, giọng lạnh đi.

“Đây là ký ức giả.”

Sư phụ nâng tay, đầu ngón tay điểm vào giữa trán Trần Đạo trưởng.

Một luồng sáng vàng nhạt lan ra.

Trần Đạo trưởng lập tức ôm đầu kêu đau.

Ngay sau đó, trên trán ông hiện ra một sợi tơ đen cực nhỏ.

Sợi tơ ấy đang quấn quanh một mảnh ký ức.

Anh ba lập tức lấy ra một chiếc hộp thủy tinh.

Sư phụ kéo sợi tơ đen ra.

Nó vừa rời khỏi trán Trần Đạo trưởng đã biến thành một con sâu nhỏ màu đen, đập mạnh vào thành hộp, phát ra tiếng ken két.

Tôi sợ đến mức lùi lại nửa bước.

“Sư phụ, đó là gì vậy?”

“Ký Trùng.”

Sư phụ nói.

“Một loại tà thuật dùng để cấy ký ức giả.”

Trần Đạo trưởng ngã xuống, thở dốc rất lâu mới tỉnh táo lại. Ông nhìn Sư phụ, lại nhìn tôi, trong mắt đầy hổ thẹn.

“Ta vừa rồi…”

Sư phụ lắc đầu.

“Không phải lỗi của ông.”

Nhưng tôi vẫn không thấy nhẹ nhõm.

Bởi vì nếu Kẻ Săn Đèn có thể cấy ký ức giả cho Trần Đạo trưởng, vậy hắn cũng có thể cấy ký ức giả cho rất nhiều người khác.

Thậm chí một ngày nào đó, hắn có thể khiến cả huyền môn tin rằng tôi mới là tai họa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...