Tôi cúi đầu nhìn Mệnh Đăng.
Ngọn lửa khẽ lay động.
Trong lòng tôi bỗng vang lên giọng nói của Người Giữ Đèn đời thứ hai.
Giữ tâm.
Không phải giữ sức mạnh.
Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi ngẩng đầu.
Dù ký ức có thể bị sửa.
Dù có người muốn lừa tôi, muốn làm mọi người nghi ngờ tôi.
Tôi cũng phải nhớ rõ một điều.
Tôi cầm Mệnh Đăng không phải để được người khác tin tưởng.
Mà là để bảo vệ những người vẫn còn cần ánh sáng.
Chương 7
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Cổ Linh Trấn cuối cùng cũng yên tĩnh hơn ban đầu, nhưng sự yên tĩnh ấy không còn khiến người ta thấy lạnh lẽo nữa. Trong rất nhiều căn nhà, tiếng khóc và tiếng gọi tên người thân vang lên suốt nửa đêm. Có người tìm lại được ký ức, có người chỉ tìm lại một nửa, nhưng ít nhất họ đã bắt đầu nhớ mình từng yêu thương ai.
Tôi ngồi bên cửa sổ, ôm Mệnh Đăng trong lòng.
Tiểu Bạch Hổ nằm cạnh chân tôi, cái đuôi thỉnh thoảng quét qua mu bàn tay tôi như đang an ủi.
Tôi nhỏ giọng nói: “Tiểu Bạch, nếu một ngày Noãn Noãn quên mất ngươi thì sao?”
Tiểu Bạch Hổ lập tức ngẩng đầu, bất mãn hừ một tiếng.
Tôi vội xoa đầu nó.
“Noãn Noãn chỉ nói nếu thôi mà.”
Nó vẫn không vui, dùng trán húc nhẹ vào tay tôi.
Tôi bật cười.
“Được rồi, Noãn Noãn sẽ không quên.”
Vừa dứt lời, Mệnh Đăng trong tay bỗng sáng lên.
Ánh sáng vàng nhạt lan ra, bao lấy cả căn phòng.
Trước mắt tôi hoa lên.
Khi mở mắt lần nữa, tôi đã đứng trong một khu rừng kỳ lạ.
Khu rừng này không có mặt trời, cũng không có mặt trăng.
Trên mỗi cành cây đều treo một chiếc đèn.
Có chiếc sáng rực như sao.
Có chiếc chỉ còn ánh lửa yếu ớt.
Có chiếc đã phủ đầy bụi.
Tôi ôm Mệnh Đăng, chậm rãi đi vào sâu trong rừng.
Mỗi khi tôi bước qua một chiếc đèn, bên tai lại vang lên những âm thanh rất nhỏ.
Có tiếng cười của trẻ con.
Có tiếng kiếm va vào nhau.
Có tiếng ai đó khóc gọi tên một người.
Có cả tiếng một người rất trẻ nói: “Ta không hối hận.”
Tôi biết.
Đây là ký ức của những Người Giữ Đèn.
Tôi đi thêm một đoạn, phía trước bỗng xuất hiện chín thân cây lớn.
Trên tám thân cây đầu tiên đều treo một chiếc đèn.
Chiếc thứ nhất sáng màu trắng bạc.
Chiếc thứ hai là màu xanh nhạt.
Chiếc thứ ba đỏ như lửa.
Từng chiếc, từng chiếc, đều mang khí tức khác nhau.
Nhưng khi tôi nhìn đến chiếc thứ tám, bước chân bỗng khựng lại.
Chiếc đèn đó đã tắt.
Không phải ánh sáng yếu đi.
Mà là tắt hoàn toàn.
Thân đèn phủ một lớp tro đen.
Dưới đèn có khắc một hàng chữ rất nhỏ.
“Người Giữ Đèn đời thứ tám.”
Tim tôi bỗng đau nhói.
Tôi vô thức đưa tay chạm vào chiếc đèn.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay chạm tới lớp tro lạnh, trước mắt tôi bỗng hiện lên một hình ảnh.
Một bé trai đứng trong mưa lớn.
Cậu ôm một ngọn đèn bị nứt, cả người toàn là máu.
Trước mặt cậu là một cánh cửa đá khổng lồ.
Sau lưng cậu là vô số người đang khóc.
Có người quỳ xuống cầu xin cậu cứu họ.
Có người mắng cậu vì sao không chết nhanh hơn.
Có người muốn cướp lấy Mệnh Đăng trong tay cậu.
Cậu bé đứng đó, mắt đỏ hoe, nhưng không khóc.
Một người mặc áo trắng đứng trước mặt cậu, giọng rất lạnh.
“Người Giữ Đèn sinh ra là để chết vì thiên hạ.”
“Đây là số mệnh của ngươi.”
Cậu bé siết chặt ngọn đèn.
“Vậy nếu ta không muốn chết thì sao?”
Người áo trắng im lặng.
Cậu bé bỗng bật cười.
Nụ cười ấy vừa đau đớn vừa tuyệt vọng.
“Các ngươi không cần ta sống.”
“Các ngươi chỉ cần đèn của ta sáng.”
Mưa càng lúc càng lớn.
Ngọn đèn trong tay cậu bỗng tắt phụt.
Cùng lúc đó, bóng tối sau cánh cửa đá lan ra.
Tôi hoảng hốt muốn chạy tới.
Nhưng hình ảnh bỗng tan biến.
Tôi lại đứng trước chiếc đèn thứ tám đã tắt.
Trong rừng, một giọng nói rất nhẹ vang lên sau lưng tôi.
“Muội nhìn thấy rồi sao?”
Tôi quay phắt lại.
Người Giữ Đèn đời thứ hai đứng dưới tán cây, ánh mắt buồn bã.
Tôi run giọng hỏi:
“Đó là Kẻ Săn Đèn sao?”
Cậu im lặng một lúc rồi gật đầu.
“Trước khi trở thành Kẻ Săn Đèn, hắn từng là Người Giữ Đèn đời thứ tám.”
Tôi nhìn chiếc đèn đã tắt, cổ họng nghẹn lại.
“Vì sao hắn lại biến thành như vậy?”
Người Giữ Đèn đời thứ hai nhìn về nơi sâu nhất của khu rừng.
“Bởi vì hắn từng muốn cứu tất cả mọi người.”
“Nhưng cuối cùng, không ai muốn cứu hắn.”
Gió thổi qua khu rừng đèn.
Tất cả ngọn đèn cùng lúc lay động.
Chỉ có chiếc đèn thứ tám vẫn tối đen.
Tôi ôm chặt Mệnh Đăng của mình, lần đầu tiên không biết phải ghét Kẻ Săn Đèn như thế nào.
Chương 8
Tôi tỉnh lại khi trời vừa hửng sáng.
Chaporia
Bình Luận (0)