Từng luồng hắc khí không ngừng tràn xuống.

Người dân dưới chân núi hoảng loạn bỏ chạy.

Tiếng khóc.

Tiếng kêu cứu.

Tiếng xe cộ hỗn loạn vang khắp nơi.

Tôi chưa từng thấy cảnh tượng nào như vậy.

“Sư phụ!”

Ông đã đứng trước cửa từ bao giờ.

Ánh mắt nhìn chằm chằm khe nứt trên trời.

“Đại Kiếp…”

“Đã bắt đầu lan đến nhân gian.”

Anh cả lập tức ra lệnh cho người của Tần gia sơ tán dân thường.

Anh hai cùng các huyền sư trẻ đưa trẻ em và người già rời khỏi khu vực nguy hiểm.

Anh ba nhanh chóng dựng trận pháp phong tỏa.

Còn tôi…

Tôi ôm Mệnh Đăng chạy theo Sư phụ.

Ngay dưới khe nứt.

Một con quái vật khổng lồ bò ra.

Thân hình nó giống hổ, nhưng mọc sáu con mắt đỏ như máu.

Mỗi bước chân đều làm mặt đất nứt toác.

Người dân hoảng sợ la hét.

Có một bé trai vì ngã xuống mà không chạy kịp.

Con quái vật gầm lên rồi lao tới.

Tôi không kịp suy nghĩ.

Chỉ biết ôm Mệnh Đăng chạy thật nhanh.

“Không được!”

Tôi dang hai tay đứng trước mặt cậu bé.

Ngọn lửa trong Mệnh Đăng bùng sáng.

Một màn sáng màu vàng lập tức bao phủ hai chúng tôi.

Ầm!

Móng vuốt khổng lồ va vào màn sáng.

Tôi bị chấn động đến mức lùi lại mấy bước.

Hai tay tê dại.

Nhưng màn sáng vẫn không vỡ.

Con quái vật gầm lên giận dữ.

Đúng lúc ấy.

Một đạo kiếm quang từ phía sau chém xuống.

Sư phụ xuất kiếm.

Một nhát kiếm xé đôi hắc khí.

Anh cả dẫn người lao tới.

Anh hai cứu dân.

Anh ba điều khiển trận pháp khóa chặt khe nứt.

Lần đầu tiên.

Tất cả mọi người trong Tần gia thật sự cùng chiến đấu trên một chiến trường.

Tôi quay đầu nhìn những người phía sau.

Trong lòng bỗng hiện lên lời của Kẻ Săn Đèn.

Nếu phải chọn…

Tôi siết chặt Mệnh Đăng.

Không.

Tôi sẽ không chọn.

Tôi nhất định sẽ bảo vệ tất cả.

Dù phải trả giá thế nào.

Chương 12

Sau trận chiến dưới khe nứt không gian, cả Cổ Linh Trấn đều chìm trong bầu không khí nặng nề.

Dù yêu vật đã bị đánh lui, nhưng trên bầu trời vẫn còn một vết nứt đen như vết sẹo, không hề có dấu hiệu khép lại.

Tôi ngồi trên mái nhà, ôm Mệnh Đăng ngẩn người nhìn lên trời.

Trong đầu vẫn luôn là câu nói của Kẻ Săn Đèn.

Ta cũng từng nghĩ sẽ cứu được tất cả.

“Sư phụ.”

Tôi quay đầu nhìn ông.

“Con thật sự có thể cứu được mọi người không?”

Sư phụ ngồi xuống cạnh tôi.

Ông không trả lời ngay.

Một lúc lâu sau mới mỉm cười.

“Con có biết vì sao người tu hành vẫn không ngừng tu luyện dù biết mình sẽ chết không?”

Tôi lắc đầu.

“Bởi vì có những việc.”

“Dù biết rất khó.”

“Vẫn phải làm.”

Tôi cúi đầu nhìn Mệnh Đăng.

Đúng lúc ấy, ngọn lửa trong đèn đột nhiên rung mạnh.

Một luồng sáng vàng bắn thẳng lên bầu trời.

Thiên Thư tự mở ra.

Không có chữ.

Chỉ có vô số sợi tơ đủ màu đang nối giữa từng người trong trấn.

Tôi kinh ngạc mở to mắt.

Tôi nhìn thấy người mẹ đang ôm con trai.

Giữa hai người có một sợi tơ màu vàng rất sáng.

Một đôi vợ chồng già đang dìu nhau.

Giữa họ là sợi tơ màu xanh nhạt.

Ngay cả anh cả, anh hai, anh ba và Sư phụ cũng đều có những sợi tơ nối với tôi.

Mỗi màu sắc đều khác nhau.

Mỗi sợi đều mang theo một cảm giác khác nhau.

“Sư phụ!”

“Con nhìn thấy rồi!”

Ông lập tức quay sang.

“Con thấy gì?”

“Con thấy những sợi dây nối mọi người lại.”

Anh ba nghe vậy liền chạy tới.

Ánh mắt anh lập tức sáng lên.

“Là nhân quả.”

“Tầng năm của Mệnh Đăng.”

Tôi ngơ ngác.

“Tầng năm?”

Anh ba gật đầu.

“Trong ghi chép của Thiên Cung có nói, khi Người Giữ Đèn đạt đến tầng năm, họ sẽ nhìn thấy nhân quả giữa người với người.”

“Không còn chỉ nhìn thấy quỷ hay linh lực.”

“Mà nhìn thấy cả số mệnh.”

Tôi thử nhìn về phía Sư phụ.

Một sợi tơ màu vàng rực rỡ nối từ trái tim ông sang tôi.

Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc là…

Ở cuối sợi tơ ấy lại có một vết nứt nhỏ.

Tôi giật mình.

“Sư phụ!”

“Sợi dây của người bị nứt!”

Sư phụ hơi khựng lại.

“Có thể con đã nhìn thấy một phần tương lai.”

Tôi bỗng thấy hoảng.

“Không được.”

“Noãn Noãn sẽ sửa nó.”

Ông bật cười, xoa đầu tôi.

“Tương lai không phải thứ vừa nhìn thấy đã lập tức xảy ra.”

“Nhưng nếu con nhìn thấy.”

“Ít nhất con đã có cơ hội thay đổi.”

Đúng lúc ấy, từ phía chân núi vang lên tiếng cầu cứu.

Một nhóm người dân bị yêu vật bao vây.

Tôi lập tức chạy tới.

Con yêu vật giống một con sói khổng lồ, toàn thân phủ đầy hắc khí.

Nhưng khi nhìn bằng năng lực mới, tôi phát hiện trên người nó cũng có một sợi tơ.

Sợi tơ ấy không nối với người.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...