Mà nối thẳng lên khe nứt trên bầu trời.

Tôi bỗng hiểu ra.

“Anh ba!”

“Yêu vật đều bị khe nứt điều khiển!”

Anh ba biến sắc.

“Nếu cắt được sợi nhân quả đó…”

Tôi ôm Mệnh Đăng lao lên.

Ngọn lửa vàng hóa thành một lưỡi dao ánh sáng.

Tôi nhẹ nhàng chạm vào sợi tơ đen.

Tách.

Sợi tơ vừa đứt.

Con yêu vật lập tức khựng lại.

Đôi mắt đỏ dần trở nên trong suốt.

Nó nhìn chúng tôi rất lâu.

Sau đó khẽ cúi đầu.

Rồi hóa thành vô số điểm sáng tan biến trong gió.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Lần đầu tiên.

Tôi không cần đánh bại yêu vật.

Chỉ cần cắt đứt nhân quả đã khống chế nó.

Có lẽ…

Đây mới là sức mạnh thật sự của Người Giữ Đèn.

Chương 13

Chúng tôi vừa trở về từ chân núi thì một vị khách bất ngờ xuất hiện.

Ông mặc áo vải màu trắng, tóc bạc như tuyết, trên lưng đeo một hòm sách cũ kỹ.

Nhìn thấy ông, ngay cả Sư phụ cũng đứng dậy hành lễ.

“Thủ Thư.”

Tôi chớp mắt.

Thì ra ông chính là người đã gặp tôi trong Thiên Cung.

Ông mỉm cười hiền hậu.

“Noãn Noãn.”

“Lâu rồi không gặp.”

Tôi lễ phép cúi đầu.

“Ông đến tìm Noãn Noãn sao?”

Ông gật đầu.

“Ta đến vì lịch sử.”

Anh ba mời ông vào từ đường.

Ngay khi ngồi xuống, Thủ Thư lấy từ trong hòm sách ra một cuộn da đã ngả vàng.

Ông mở cuộn da.

Bên trên vốn phải có rất nhiều chữ.

Nhưng giờ chỉ còn từng khoảng trắng kéo dài.

Tôi ngạc nhiên.

“Sách bị hỏng ạ?”

Thủ Thư lắc đầu.

“Không.”

“Đây là lịch sử đã bị xóa.”

Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh.

Anh ba cau mày.

“Xóa… lịch sử?”

Thủ Thư khẽ thở dài.

“Rất nhiều người nghĩ ký ức và lịch sử là hai thứ khác nhau.”

“Thật ra chúng là một.”

“Nếu ký ức của tất cả mọi người đều biến mất.”

“Thì lịch sử cũng sẽ biến mất.”

Tôi ôm Mệnh Đăng.

“Vậy Kẻ Săn Đèn lấy ký ức là để…”

Thủ Thư nhìn thẳng vào tôi.

“Để xóa đi sự tồn tại của Người Giữ Đèn.”

“Để không còn ai nhớ tới mười hai phong ấn.”

“Đến khi đó…”

“Đại Kiếp sẽ hoàn toàn thức tỉnh.”

Tôi cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Thủ Thư tiếp tục mở cuộn da.

Lần này, ở góc cuối cùng chỉ còn sót lại một hàng chữ rất mờ.

“Mười hai phong ấn.”

“Một khi lịch sử bị xóa quá nửa.

“Không còn ai có thể phong ấn Đại Kiếp lần nữa.”

Ông cuộn cuốn sách lại, ánh mắt nhìn về phương xa.

“Noãn Noãn.”

“Từ hôm nay.”

“Con không chỉ bảo vệ con người.”

“Mà còn phải bảo vệ cả lịch sử.”

Tôi cúi đầu nhìn Mệnh Đăng.

Ngọn lửa vàng phản chiếu trong mắt tôi.

Tôi khẽ gật đầu.

“Con sẽ làm được.”

Nhưng đúng lúc ấy.

Ngọn lửa trong Mệnh Đăng bỗng rung lên dữ dội.

Thiên Thư tự mở.

Trên trang giấy trắng chỉ hiện ra đúng một câu.

“Người giữ lịch sử…”

“Đã bị tìm thấy.”

Cùng lúc đó, ở một ngọn núi cách đó hàng trăm dặm.

Kẻ Săn Đèn khép cuốn sách đen trong tay lại.

Khóe môi hắn khẽ cong lên.

“Đến lượt ngươi rồi.”

Ánh mắt hắn nhìn về phương hướng của Thủ Thư, bình tĩnh nhưng lạnh lẽo như màn đêm.

Chương 14

Đêm hôm đó, lời cảnh báo của Thiên Thư khiến tất cả mọi người đều không ngủ.

Thủ Thư vẫn ngồi trong từ đường, trước mặt ông là từng quyển cổ tịch được bày ngay ngắn. Mỗi quyển sách đều tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, giống như đang cố chống lại một sức mạnh vô hình nào đó.

Tôi ôm Mệnh Đăng ngồi bên cạnh.

“Ông ơi.”

Thủ Thư mỉm cười.

“Sao vậy, Noãn Noãn?”

“Người thật sự sẽ gặp nguy hiểm sao?”

Ông khép cuốn sách trên tay lại, ánh mắt hiền từ.

“Từ lúc trở thành Thủ Thư, ta đã biết sẽ có ngày này.”

Tôi cúi đầu.

“Con không muốn ai phải chết nữa.”

Ông đưa tay xoa đầu tôi.

“Đó là điều khiến con khác với những Người Giữ Đèn trước đây.”

Đúng lúc ấy.

Ầm!

Một tiếng nổ vang lên từ phía ngoài trấn.

Cả mặt đất rung chuyển dữ dội.

Anh cả lập tức xông vào.

“Có ba khe nứt không gian xuất hiện cùng lúc!”

Anh ba cũng chạy theo sau, trên tay cầm la bàn.

“Không chỉ có yêu vật.”

“Có người đang cố phá trận pháp bảo vệ Cổ Linh Trấn.”

Sư phụ rút kiếm.

“Tần gia nghe lệnh.”

Không ai cần nói thêm.

Anh cả dẫn theo những người của Tần gia lao về phía khe nứt phía đông.

Anh hai dẫn các huyền sư trẻ sơ tán dân thường.

Anh ba chạy đến trung tâm trận pháp, nhanh chóng thay đổi từng lá trận kỳ.

Còn tôi…

Tôi cùng Sư phụ bảo vệ Thủ Thư.

Chúng tôi vừa bước ra khỏi từ đường thì một luồng hắc khí từ trên trời giáng xuống.

Hơn mười con yêu vật đồng thời xuất hiện.

Con nào cũng lớn hơn những con trước rất nhiều.

Tiểu Bạch Hổ gầm lên, lao thẳng vào một con yêu lang.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...