Người từng đối đầu sống chết.

Lại trở thành đồng đội đầu tiên trong cuộc chiến với Thiên Ngoại.

Chương 7

Mười hai phong ấn

Chiều hôm ấy, Thiên Cung lần nữa mở cửa.

Lần này không chỉ có tôi.

Thành chủ, sư phụ và Kẻ Săn Đèn cũng được phép tiến vào.

Ngay khi bốn người bước vào đại điện, toàn bộ chín ngọn Mệnh Đăng đồng thời sáng lên.

Mặt đất rung nhẹ.

Giữa không trung xuất hiện một tấm bản đồ khổng lồ.

Đó không phải bản đồ của một quốc gia.

Mà là cả thế giới.

Mười hai điểm sáng màu vàng phân bố khắp nơi.

Có điểm sáng rực rỡ.

Có điểm chỉ còn leo lét.

Thiên Thư chậm rãi lật sang một trang mới.

Một hàng chữ cổ hiện lên.

“Mười hai phong ấn.”

“Khóa mười hai khe hở.”

“Một phong ấn diệt.”

“Một phần Thiên Ngoại nhập thế.”

Thành chủ nhìn thật lâu rồi khẽ thở dài.

“Đã muộn rồi.”

Tôi giật mình.

“Tại sao ạ?”

Ông chỉ vào bản đồ.

Bốn điểm sáng.

Đã hoàn toàn biến mất.

Chúng chỉ còn là những vòng tròn xám lạnh lẽo.

“Trước khi chúng ta biết sự tồn tại của chúng.”

“Bốn phong ấn đã bị phá.”

Tôi hít vào một hơi lạnh.

Thì ra từ rất lâu trước.

Đại Kiếp đã âm thầm bắt đầu.

Thiên Thư tiếp tục hiện chữ.

“Tám phong ấn còn hoạt động.”

“Khi giảm xuống sáu.”

“Phong ấn cuối.”

“Sẽ mở.”

“Đại Kiếp hoàn toàn giáng lâm.”

Không khí trong đại điện trở nên nặng nề.

Chỉ cần thêm hai phong ấn bị phá.

Thế giới này sẽ không còn đường lui.

Đúng lúc ấy.

Hai điểm sáng phía bắc chợt nhấp nháy dữ dội.

Tôi nhìn thấy những vết nứt nhỏ đang lan trên biểu tượng phong ấn.

Kẻ Săn Đèn khẽ nói:

“Không còn nhiều thời gian.”

Thành chủ lập tức quay người.

“Tập hợp toàn bộ huyền môn.”

“Xuất phát.”

Chương 8

Người giữ phong ấn

Đoàn người chia thành nhiều đội.

Tôi đi theo Thành chủ đến phong ấn gần nhất.

Nơi đó nằm giữa một khu rừng cổ chưa từng được ghi trên bản đồ.

Không có trận pháp.

Không có cung điện.

Chỉ có một căn nhà gỗ cũ kỹ.

Trước cửa.

Một ông lão đang chậm rãi quét lá.

Nhìn thấy chúng tôi, ông chỉ cười hiền.

“Các ngươi đến rồi.”

Thành chủ cúi đầu hành lễ.

“Tiền bối.”

Tôi mở to mắt.

Thành chủ lại hành lễ với người khác.

Ông lão đặt cây chổi xuống.

“Ta biết sớm muộn gì cũng có ngày này.”

Ông quay sang nhìn tôi.

Ánh mắt vô cùng dịu dàng.

“Cháu là Noãn Noãn.”

Tôi gật đầu.

Ông cười.

“Đứa trẻ cuối cùng.”

“Bọn ta chờ cháu rất lâu.”

Tôi còn chưa kịp hỏi thì mặt đất dưới chân bỗng sáng lên.

Một trận pháp khổng lồ hiện ra.

Chính giữa là cột sáng màu vàng xuyên thẳng lên trời.

Đó chính là phong ấn.

Ông lão bước tới, đặt tay lên cột sáng.

Tôi kinh ngạc phát hiện.

Sinh mệnh lực của ông đang từng chút một truyền vào phong ấn.

Thành chủ khẽ nói:

“Mỗi phong ấn.”

“Đều có người canh giữ.”

“Có người sống vài trăm năm.”

“Có người sống cả nghìn năm.”

“Họ dùng tuổi thọ của mình.”

“Để duy trì phong ấn.”

Tôi nhìn mái tóc bạc trắng của ông lão.

Trong lòng chợt nghẹn lại.

Ông cười rất nhẹ.

“Đừng buồn.”

“Đây là lựa chọn của ta.”

Đúng lúc ấy.

Ở phía xa.

Một bé gái khoảng năm tuổi ôm con búp bê chạy tới.

“Cụ ơi.”

“Cháu hái hoa về rồi.”

Tôi còn đang mỉm cười thì Thành chủ bỗng nói khẽ:

“Con bé.”

“Cũng là một Người Giữ Phong Ấn.”

Tôi sững sờ.

“Nó biết không?”

Thành chủ lắc đầu.

“Không.”

“Có rất nhiều người giữ phong ấn.”

“Đến khi chết.”

“Cũng không biết mình đang bảo vệ cả thế giới.”

Tôi nhìn cô bé đang cười vui vẻ.

Lần đầu tiên.

Tôi hiểu.

Có những người hùng.

Cả đời không ai biết tên.

Chương 9

Phong ấn đầu tiên sụp đổ

Chúng tôi chỉ kịp ở lại khu rừng một đêm thì tin dữ truyền đến.

Phong ấn Bắc Sơn.

Bị tấn công.

Toàn bộ huyền môn lập tức dịch chuyển.

Tôi vừa đặt chân đến nơi đã ngửi thấy một mùi tanh lạnh chưa từng có.

Không phải máu.

Mà giống như cả không gian đang mục rữa.

Ngọn núi cao vạn mét trước mắt đã biến mất một nửa.

Cột sáng màu vàng của phong ấn liên tục chớp tắt.

Mười mấy vị trưởng lão đang liều mạng truyền linh lực vào trận pháp.

Kẻ Săn Đèn rút đao.

“Đến rồi.”

Trong khe nứt trên trời, từng luồng bóng đen rơi xuống.

Chúng không có hình dạng cố định.

Mỗi người nhìn thấy một kiểu khác nhau.

Có người nhìn thấy quỷ.

Có người nhìn thấy thần.

Có người nhìn thấy chính bản thân mình.

Tôi cắn môi, Mệnh Đăng bùng sáng.

“Đốt nhân quả!”

Ngọn lửa đỏ quét ngang bầu trời.

Một con Thiên Ngoại bị ngọn lửa chạm vào, thân thể lập tức méo mó rồi tan rã.

Đây là lần đầu tiên chúng bị thương.

“Được rồi!”

Anh cả hét lớn.

“Tiếp tục!”

Toàn bộ huyền môn đồng loạt phản công.

Trong chốc lát, ánh kiếm, phù chú và trận pháp phủ kín bầu trời.

Tôi còn tưởng…

Lần này chúng tôi sẽ thắng.

Nhưng đúng lúc ấy.

Một tiếng nứt vang lên.

Rắc!

Cột sáng màu vàng giữa ngọn núi xuất hiện vô số vết nứt.

Ông lão giữ phong ấn quỳ sụp xuống.

Mái tóc chỉ trong nháy mắt đã bạc trắng.

“Không…”

Thành chủ lao tới.

Nhưng đã quá muộn.

Ầm!

Cột sáng vỡ vụn.

Một luồng bóng tối khổng lồ phun trào từ lòng đất.

Trong vài hơi thở, toàn bộ núi non, rừng cây và thành trấn xung quanh đều bị nhuộm thành màu đen.

Nước sông hóa thành mực.

Đất đai biến thành biển đen không đáy.

Những người chưa kịp chạy đều bị nuốt chửng.

Không tiếng kêu.

Không dấu vết.

Tôi đứng chết lặng.

Lần đầu tiên kể từ khi xuống núi.

Chúng tôi…

Thất bại.

Chương 10

Tần gia

Sau trận Bắc Sơn, cả huyền môn rơi vào trạng thái khẩn cấp.

Nếu tiếp tục tập trung một chỗ.

Chúng tôi sẽ không cứu nổi những phong ấn còn lại.

Trong đại điện Quỷ Thành, Thành chủ trải bản đồ thế giới ra trước mặt mọi người.

Ông nhìn từng người.

“Chia quân.”

Anh cả bước lên trước.

“Con dẫn các tông môn.”

“Nơi nào xuất hiện Thiên Ngoại, con sẽ tới.”

Thành chủ gật đầu.

Anh hai xoa đầu tôi rồi cười.

“Anh không giỏi đánh nhau bằng anh cả.”

“Anh đi bảo vệ người dân.”

“Ít nhất phải đưa được họ rời khỏi vùng nguy hiểm.”

Anh ba đẩy gọng kính.

“Thiên Cung còn rất nhiều trận pháp cổ.”

“Con sẽ nghiên cứu.”

“Nếu sửa được…”

“Có lẽ sẽ kéo dài thời gian.”

Tôi nhìn mọi người.

Trong lòng bỗng thấy trống trải.

Đây là lần đầu tiên.

Gia đình tôi phải chia nhau ra.

Không còn ai có thể ở cạnh tất cả mọi người nữa.

Đúng lúc ấy.

Kẻ Săn Đèn đi đến trước mặt tôi.

“Đi thôi.”

Tôi ngơ ngác.

“Đi đâu?”

“Tìm phong ấn.”

“Tìm Người Giữ Đèn.”

“Và…”

Hắn nhìn lên khe nứt trên trời.

“Đi trước Thiên Ngoại.”

Tôi quay sang nhìn sư phụ.

Ông chỉ khẽ gật đầu.

“Con đã lớn rồi.”

“Có những con đường.”

“Phải tự mình đi.”

Tôi hít sâu một hơi.

Nắm chặt Mệnh Đăng trước ngực.

“Được.”

“Con đi.”

Lần đầu tiên.

Tôi rời gia đình.

Không phải để xuống núi.

Mà để cứu cả thế giới.

Chương 11

Người Giữ Đèn thứ năm

Tôi và Kẻ Săn Đèn đi suốt ba ngày.

Điểm đến lần này là một ngôi làng nhỏ nằm sát biển.

Theo chỉ dẫn của Mệnh Đăng.

Người Giữ Đèn đời thứ năm đang ở đây.

Tôi cứ nghĩ mình sẽ gặp một tiền bối tóc bạc giống những đời trước.

Không ngờ.

Người mở cửa cho chúng tôi lại là một cậu bé khoảng mười tuổi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...