Vô số nền văn minh.
Vô số sinh linh.
Đều đang chống cự trong tuyệt vọng.
Tôi run giọng.
“Quỷ Thành…”
“Chỉ là một phần sao?”
Kẻ Săn Đèn khẽ gật đầu.
“Quỷ Thành.”
“Thiên Cung.”
“Mười hai phong ấn.”
“Chỉ là một ổ khóa.”
“Còn bên ngoài.”
“Là cả biển lớn.”
Ngay lúc ấy.
Một con mắt khổng lồ chậm rãi mở ra trong bóng tối.
Nó nhìn thẳng về phía tôi.
Ầm!
Cánh cổng lập tức tự động đóng sập.
Kẻ Săn Đèn phun ra một ngụm máu.
Toàn bộ mười hai viên tinh thạch đồng thời vỡ vụn.
Hắn cười chua chát.
“Nó…”
“Đã biết chúng ta nhìn thấy nó.”
Tôi cúi đầu.
Lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi.
Thì ra.
Thế giới của chúng tôi.
Chỉ là một hạt cát.
—
Chương 14
Thiên Ngoại Vương
Chúng tôi chưa kịp trở về Quỷ Thành.
Khe nứt trên bầu trời bỗng mở rộng thêm một lần nữa.
Một cánh tay màu đen từ trong bóng tối chậm rãi thò ra.
Sau đó là vai.
Đầu.
Thân thể.
Một sinh vật cao hơn ngọn núi xuất hiện giữa thiên địa.
Điều kỳ lạ là mỗi người nhìn thấy một dáng vẻ khác nhau.
Có người nhìn thấy thần.
Có người nhìn thấy quỷ.
Riêng tôi.
Chỉ nhìn thấy một bóng người toàn thân phủ đầy bóng tối.
Không có khuôn mặt.
Chỉ có đôi mắt trắng lạnh lẽo.
Thành chủ Quỷ Thành lập tức xuất hiện.
Sư phụ.
Các trưởng lão.
Anh cả.
Anh hai.
Anh ba.
Toàn bộ cường giả mạnh nhất đều có mặt.
Thành chủ trầm giọng.
“Cẩn thận.”
“Nó không phải bản thể.”
“Chỉ là một phân thân.”
Nghe vậy, tất cả đều lạnh người.
Một phân thân.
Đã mang theo áp lực khiến cả thiên địa rung chuyển.
Thiên Ngoại Vương chỉ khẽ giơ tay.
Ầm!
Hơn mười trận pháp cấp cao đồng loạt nổ tung.
Các trưởng lão đồng thời hộc máu.
Anh cả lao lên.
Một kiếm chém rách bầu trời.
Nhưng kiếm khí xuyên qua thân thể đối phương như chém vào hư vô.
Thiên Ngoại Vương nhìn xuống chúng tôi.
Giọng nói không mang chút cảm xúc.
“Yếu.”
Chỉ một chữ.
Đã khiến vô số người quỳ xuống.
Tôi cắn chặt răng.
Đây…
Là kẻ mạnh nhất chúng tôi từng đối mặt.
—
Chương 15
Thức tỉnh tầng sáu
Thiên Ngoại Vương chỉ bước một bước.
Quỷ Thành đã rung chuyển.
Mười hai phong ấn đồng thời phát ra tiếng cảnh báo.
Thành chủ và sư phụ cùng xông lên.
Vẫn bị đánh lui.
Từng người lần lượt ngã xuống.
Tôi nhìn anh cả bị hất văng.
Nhìn anh hai ôm người dân bỏ chạy.
Nhìn anh ba vừa sửa trận pháp vừa ho ra máu.
Trong lòng như có thứ gì đó vỡ vụn.
“Đủ rồi!”
Tôi hét lên.
Mệnh Đăng trước ngực bùng cháy.
Ngọn lửa vàng.
Lửa đỏ.
Lửa trắng.
Ba màu hòa vào nhau.
Sau đó.
Một màu xanh lam chưa từng xuất hiện chậm rãi bốc lên.
Thiên Cung rung chuyển.
Tiếng của chị đời thứ sáu vang lên trong đầu tôi.
“Tầng sáu.”
“Đã thức tỉnh.”
Một dòng ký ức khổng lồ tràn vào tâm trí.
Tôi biết được tên của năng lực mới.
Đốt vận mệnh.
Không còn đốt nhân quả.
Mà là thiêu cháy cả số mệnh của mục tiêu.
Tôi giơ bàn tay lên.
Ngọn lửa xanh bay về phía Thiên Ngoại Vương.
Lần đầu tiên.
Thân thể hắn lùi lại nửa bước.
Trên cánh tay đen kịt xuất hiện một vết cháy.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Thiên Ngoại Vương lần đầu nhìn thẳng vào tôi.
“Người giữ đèn…”
“Nếu tiếp tục dùng.”
“Ngươi sẽ chết.”
Cùng lúc ấy.
Một dòng chữ hiện lên trong Thiên Thư.
“Mỗi lần thi triển Đốt Vận Mệnh.”
“Tuổi thọ của Mệnh Đăng.”
“Sẽ giảm một phần.”
Tôi siết chặt nắm tay.
Nếu Mệnh Đăng cạn tuổi thọ.
Người Giữ Đèn cuối cùng…
Cũng sẽ biến mất.
Chương 16
Thất bại
Ngọn lửa Đốt Vận Mệnh khiến Thiên Ngoại Vương bị thương.
Nhưng cũng chỉ có vậy.
Vết cháy trên cánh tay hắn nhanh chóng khép lại.
Hắn nhìn tôi thêm một lần rồi khẽ giơ ngón tay.
Ầm!
Không gian trước mặt tôi vỡ vụn.
Nếu không có Kẻ Săn Đèn kéo lùi, tôi đã bị xóa khỏi thế gian.
“Đừng cứng đầu!”
Hắn quát lớn.
“Ngươi chưa phải đối thủ của hắn!”
Cùng lúc đó.
Thành chủ Quỷ Thành tung ra kiếm cuối cùng.
Sư phụ thiêu đốt tuổi thọ, cưỡng ép nâng tu vi.
Chaporia
Bình Luận (0)