Tin tức về sự xuất hiện của vị tổ sư cùng chân tướng Mệnh Đăng nhanh chóng truyền khắp tam giới.

Ba ngày sau, Thiên Cung mở đại điện lớn nhất từ trước đến nay.

Lần đầu tiên trong lịch sử, đại diện Nhân tộc, Quỷ tộc, Yêu tộc, Thiên Cung và Quỷ Thành cùng ngồi chung một bàn.

Trước đây, chỉ cần gặp mặt là sẽ tranh cãi.

Hôm nay, không ai còn tâm trí để nhắc đến ân oán cũ.

Bên ngoài đại điện, bầu trời liên tục xuất hiện những vết nứt mới.

Thiên Ngoại đang đến gần.

Người áo trắng đứng ở vị trí cao nhất, ánh mắt lướt qua mọi người.

“Ta chỉ hỏi một câu.”

“Các ngươi muốn tiếp tục chia rẽ.”

“Hay muốn thế giới này còn tồn tại?”

Không một ai lên tiếng.

Một lúc lâu sau, Yêu Hoàng là người đầu tiên bước ra.

Ông rút thanh trường đao bên hông, cắm xuống giữa đại điện.

“Yêu tộc nguyện tham chiến.”

Ngay sau đó, Quỷ Soái Quỷ Thành cũng tiến lên.

“Quỷ tộc nguyện tử chiến.”

Chưởng giáo Thiên Cung chắp tay.

“Thiên Cung nguyện mở toàn bộ bí cảnh và truyền thừa.”

Các tông môn lớn nhỏ đồng loạt đứng dậy.

“Huyền môn nguyện nghe điều động.”

Anh cả thay mặt thế tục bước lên.

“Chính phủ các nước đã hoàn tất sơ tán dân thường. Tất cả lực lượng còn lại sẽ phối hợp cùng huyền môn.”

Người áo trắng khẽ gật đầu.

“Từ hôm nay.”

“Không còn Nhân tộc.”

“Không còn Quỷ tộc.”

“Không còn Yêu tộc.”

“Chỉ còn…”

“Đồng minh.”

Ngay khoảnh khắc ấy, vô số phù văn từ Thiên Đạo Thụ bay lên trời, kết nối thành một trận đồ khổng lồ bao phủ toàn bộ thế giới.

Tôi nhìn từng gương mặt xung quanh.

Có người từng là kẻ địch.

Có người từng muốn giết nhau.

Thế nhưng hôm nay, tất cả đều mỉm cười với nhau.

Lần đầu tiên.

Tam giới thật sự đứng chung một chiến tuyến.

Chương 7

Thành phố cuối

Ba ngày sau.

Tiếng còi báo động vang lên trên khắp thế giới.

Một khe nứt khổng lồ xuất hiện phía trên một thành phố ven biển.

Khác với những lần trước.

Lần này, khe nứt không khép lại.

Từ bên trong, vô số Thiên Ngoại tràn xuống như thủy triều.

Người áo trắng chỉ nhìn một lần rồi trầm giọng.

“Đây sẽ là chiến trường đầu tiên.”

Toàn bộ lực lượng lập tức xuất phát.

Khi chúng tôi đến nơi, thành phố vẫn còn hàng triệu người chưa kịp rời đi.

Anh cả mặc bộ quân phục chỉ huy, liên tục ra lệnh qua bộ đàm.

“Khu Đông ưu tiên trẻ em.”

“Khu Tây mở thêm ba tuyến sơ tán.”

“Cầu số hai giữ thông.”

Mồ hôi đã thấm ướt lưng áo anh, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh đến lạ.

Anh nhìn thấy tôi liền cười.

“Noãn Noãn.”

“Đừng lo cho anh.”

“Việc của anh là bảo vệ mọi người.”

Ở phía bên kia thành phố, anh hai không còn mặc lễ phục hay đứng dưới ánh đèn sân khấu.

Anh khoác áo cứu hộ, bế một bé gái đang khóc chạy ra khỏi tòa nhà sắp sập.

Hàng trăm người nhận ra anh.

“Ảnh đế Tần!”

“Mau chạy theo anh ấy!”

Anh chỉ cười.

“Hôm nay tôi không phải minh tinh.”

“Tôi chỉ là anh trai của Noãn Noãn.”

Trong khi đó, anh ba đã leo lên nóc tòa nhà cao nhất.

Trước mặt anh là hàng nghìn lá cờ trận.

Hai tay anh kết ấn liên tục.

Vô số trận văn màu vàng lan khắp lòng đất.

“Khóa!”

Một tiếng quát vang lên.

Mấy chục con Thiên Ngoại vừa lao xuống đã bị trận pháp giam cứng giữa không trung.

Tôi nhìn ba người anh.

Mỗi người ở một nơi.

Nhưng đều đang dùng cách của mình để bảo vệ thế giới.

Tôi siết chặt Mệnh Đăng.

Lần này.

Đến lượt tôi.

Ngọn lửa vàng bùng lên.

Tôi lao thẳng về phía đàn Thiên Ngoại đông nghịt phía trước.

Chương 8

Kẻ Săn Đèn

Chiến sự kéo dài suốt một ngày một đêm.

Đến khi mặt trời lặn, một bóng người quen thuộc xuất hiện trên đống đổ nát.

Chiếc áo choàng đen đã rách nát.

Trên người đầy vết thương.

Là Kẻ Săn Đèn.

Ông bước từng bước chậm chạp đến trước mặt tôi.

Không còn ánh mắt lạnh lùng như ngày đầu gặp.

Cũng không còn sát khí.

Trong tay ông là một quyển sách cũ được buộc bằng sợi chỉ vàng.

“Cho con.”

Tôi nhìn quyển sách.

“Thiên Thư?”

Ông gật đầu.

“Quyển cuối cùng.”

Tôi không đưa tay nhận ngay.

“Vì sao?”

Ông bật cười khàn khàn.

“Ta từng nghĩ.”

“Chỉ cần lấy được Mệnh Đăng.”

“Thế giới sẽ được cứu.”

“Ta giết rất nhiều người.”

“Làm rất nhiều chuyện sai.”

Ông cúi đầu nhìn đôi tay đầy máu của mình.

“Đến cuối cùng.”

“Ta mới hiểu.”

“Điều thế giới cần.”

“Không phải một kẻ mạnh.”

“Mà là một người được mọi người tin tưởng.”

Ông ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt bình tĩnh lạ thường.

“Ta sai.”

“Từ đầu đến cuối.”

“Nhưng…”

“Ta không hối hận.”

Tôi sững người.

Ông đặt Thiên Thư vào tay tôi.

“Tất cả bí mật còn lại.”

“Đều ở trong này.”

“Nếu còn cơ hội…”

“Thay ta.”

“Nhìn thấy ngày mai.”

Nói xong, ông quay người rời đi.

Bóng lưng vốn luôn cô độc ấy giờ càng thêm hiu quạnh.

Tôi ôm chặt quyển Thiên Thư.

Trong lòng bỗng thấy nghẹn lại.

Có những người.

Cả đời đi sai đường.

Nhưng trước khi kết thúc.

Họ vẫn chọn bước về phía ánh sáng.

Chương 9

Chuông Chủ

Sau khi Kẻ Săn Đèn rời đi, tôi theo Thành chủ Quỷ Thành trở về trung tâm Quỷ Thành.

Nơi sâu nhất dưới lòng đất có một tòa cổ điện chỉ người đứng đầu Quỷ Thành mới được bước vào.

Giữa đại điện treo một chiếc chuông đồng khổng lồ.

Đó chính là Chuông Chủ.

Từ ngày tôi biết đến Quỷ Thành, chiếc chuông này chưa từng rung lên một lần.

Thành chủ chậm rãi bước tới, đưa tay vuốt lên mặt chuông đã phủ kín dấu vết năm tháng.

“Ta giữ nó hơn ba trăm năm.”

“Hôm nay…”

“Đã đến lúc trao lại.”

Tôi giật mình.

“Trao cho con?”

Ông mỉm cười.

“Con là Người Giữ Đèn cuối cùng.”

“Cũng là chủ nhân cuối cùng của Quỷ Thành.”

Tôi liên tục lắc đầu.

“Con còn nhỏ.”

“Con không làm được.”

Thành chủ bật cười, ánh mắt hiền từ như ông nội nhìn cháu gái.

“Không ai sinh ra đã biết.”

“Ta năm đó cũng vậy.”

Ông giơ bàn tay phải lên.

Một đạo ấn ký màu đen chậm rãi bay khỏi lòng bàn tay, dung nhập vào Chuông Chủ.

Chiếc chuông khẽ rung.

Tiếng chuông trầm thấp vang vọng khắp Quỷ Thành.

Ngay sau đó, một luồng sáng đen dịu dàng bay ra, chậm rãi đáp xuống trước mặt tôi.

“Nắm lấy.”

Tôi do dự một chút rồi đưa tay chạm vào.

Trong nháy mắt, vô số ký ức tràn vào đầu tôi.

Từng đời Thành chủ.

Từng trận chiến.

Từng lần tiếng chuông vang lên cứu lấy Quỷ Thành.

Cuối cùng, tất cả hóa thành một đạo phù văn nhỏ in lên mu bàn tay trái của tôi.

Chuông Chủ khẽ rung thêm một lần nữa.

Lần này, nó đáp lại tôi.

Thành chủ lùi về sau vài bước, khẽ cúi đầu.

“Từ hôm nay.”

“Quỷ Thành có chủ mới.”

Ngoài đại điện, hàng vạn quỷ tu đồng loạt quỳ xuống.

“Tham kiến tiểu Thành chủ!”

Tôi nhìn những gương mặt trước mắt, trong lòng vừa lo lắng vừa xúc động.

Từ một cô bé bốn tuổi rưỡi chỉ biết bám lấy Sư phụ.

Hôm nay.

Tôi đã phải gánh trên vai cả một tòa thành.

Chương 10

Thiên Cung hạ xuống

Ngay khi quyền điều khiển Chuông Chủ được chuyển giao, cả bầu trời bỗng rung chuyển dữ dội.

Một tiếng nổ lớn vang lên từ tầng mây.

Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.

Thiên Cung.

Đang hạ xuống.

Tòa cung điện khổng lồ lơ lửng suốt hàng vạn năm từ từ rời khỏi bầu trời, mang theo vô số cung điện, cầu ngọc và tiên đảo.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...