Không ai bỏ chạy.

Bởi tất cả đều biết.

Đây không phải tai họa.

Mà là hy vọng.

Thiên Đạo Thụ ở trung tâm Thiên Cung không ngừng sinh trưởng.

Rễ cây xuyên qua mây trắng, xuyên qua tầng không, cắm thẳng xuống đại địa.

Khi những chiếc rễ đầu tiên chạm đất, linh khí khắp thế gian bỗng tăng lên gấp mấy lần.

Những vùng đất đã bị Thiên Ngoại phá hủy bắt đầu hồi sinh.

Người áo trắng đứng dưới gốc Thiên Đạo Thụ, hai tay kết ấn.

“Khởi trận.”

Ầm!

Toàn bộ rễ cây đồng thời phát sáng.

Ánh sáng lan theo lòng đất, kết nối với mười hai phong ấn, Quỷ Thành, Thiên Cung và tất cả đại trận của huyền môn.

Từ trên cao nhìn xuống.

Cả thế giới giống như được bao phủ bởi một mạng lưới ánh sáng khổng lồ.

Anh ba nhìn trận đồ, hai mắt sáng rực.

“Đây…”

“Đây là trận pháp hoàn chỉnh.”

Ngay cả các đại tông sư trận pháp cũng sững sờ.

Họ nghiên cứu cả đời.

Cuối cùng mới biết.

Những trận pháp mình học chỉ là một góc rất nhỏ của đại trận này.

Người áo trắng nhìn mọi người.

“Đây là Vạn Đạo Trấn Thiên Trận.”

“Là trận pháp lớn nhất từng tồn tại.”

“Muốn vận hành.”

“Cần toàn bộ sinh linh trong thiên hạ.”

Không ai do dự.

Từng tu sĩ.

Từng yêu thú.

Từng quỷ tu.

Đều đồng loạt truyền linh lực vào trận pháp.

Tôi cũng giơ Mệnh Đăng lên cao.

Ngọn lửa vàng hòa vào đại trận.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác như mình đang nghe thấy nhịp tim của cả thế giới.

Chương 11

Đại chiến

Tiếng cảnh báo vang lên khắp thiên địa.

Một khe nứt khổng lồ xé toạc bầu trời phía bắc.

Lần này.

Không còn vài chục.

Không còn vài trăm.

Mà là vô số bóng đen chen kín cả bầu trời.

Chúng nhiều đến mức che khuất ánh mặt trời.

Một cảm giác áp bức chưa từng có bao trùm toàn bộ nhân gian.

Người áo trắng khẽ nhắm mắt.

“Đến rồi.”

Từ trong khe nứt, một tiếng gầm vang vọng.

Ngay sau đó, từng đội quân Thiên Ngoại chỉnh tề bước ra.

Bọn chúng mặc giáp đen, cầm trường thương, di chuyển như một cỗ máy khổng lồ.

Phía sau.

Là những quái vật cao hàng chục mét.

Rồi những chiến hạm màu đen chậm rãi vượt qua khe nứt.

Chỉ trong vài phút.

Bầu trời đã bị phủ kín.

Anh cả siết chặt nắm tay.

“Ít nhất…”

“Hàng triệu.”

Các trưởng lão huyền môn đều hít sâu một hơi.

Đây mới là quân đội thật sự của Thiên Ngoại.

Những kẻ chúng tôi từng gặp trước đây.

Chỉ là đội tiên phong.

Đột nhiên.

Đội quân Thiên Ngoại đồng loạt tách sang hai bên.

Một chiếc vương tọa màu đen từ từ bay ra.

Ngồi trên đó là một nam tử mặc chiến giáp đỏ sẫm.

Mái tóc bạc dài chạm lưng.

Đôi mắt vàng lạnh lẽo như đang nhìn những con kiến.

Hắn chỉ ngồi yên.

Nhưng cả không gian xung quanh đều liên tục vỡ vụn.

Người áo trắng chậm rãi tiến lên một bước.

Sư phụ cũng đứng cạnh ông.

Hai người nhìn vị nam tử kia.

Sắc mặt đều trở nên nghiêm trọng.

Người trên vương tọa khẽ mỉm cười.

“Lâu rồi không gặp.”

Người áo trắng đáp bằng giọng bình tĩnh.

“Đúng.”

“Lần này.”

“Ta sẽ không để ngươi rời khỏi thế giới này nữa.”

Nam tử bật cười.

Tiếng cười vang vọng khắp bầu trời.

“Vậy thì…”

“Bắt đầu đi.”

Khoảnh khắc hắn phất tay.

Hàng triệu Thiên Ngoại đồng loạt lao xuống.

Cùng lúc đó, tiếng chuông Quỷ Thành vang lên chấn động đất trời.

Tôi giơ cao Mệnh Đăng.

“Toàn quân.”

“Nghênh chiến!”

Ánh sáng vàng và biển đen va chạm vào nhau.

Trận đại chiến lớn nhất trong lịch sử tam giới…

Chính thức bắt đầu.

Chương 12

Anh cả

Chiến trường đã hoàn toàn biến thành biển máu.

Tiếng nổ, tiếng gào thét và tiếng chuông Quỷ Thành hòa vào nhau, vang vọng khắp thiên địa.

Anh cả vẫn đứng trên đài chỉ huy giữa trung tâm đại trận.

Quần áo anh đã nhuốm đầy máu, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo đến đáng sợ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...