“Tuyến phía đông lùi ba trăm mét.”
“Đội thứ bảy tiếp viện.”
“Thiên Cung mở kết giới.”
Mỗi một mệnh lệnh của anh đều cứu được vô số người.
Nhưng đúng lúc ấy, một con Thiên Ngoại cấp Vương bất ngờ xé rách kết giới, lao thẳng về phía đài chỉ huy.
“Anh cả!”
Tôi hét lên rồi chạy tới.
Quá muộn.
Thanh thương đen xuyên qua ngực anh.
Phụt!
Máu bắn lên đầy mặt đất.
Thế nhưng anh cả vẫn không ngã.
Anh dùng một tay giữ lấy mũi thương, tay còn lại vẫn cầm bộ đàm.
“Tiếp tục sơ tán.”
“Không được dừng.”
Người phía sau đều đỏ hoe mắt.
“Chỉ huy!”
“Mau rút lui!”
Anh lắc đầu.
“Nếu tôi lùi.”
“Ai chỉ huy?”
Anh nghiến răng rút mạnh cây thương ra khỏi ngực, máu chảy không ngừng.
Tôi lao đến đỡ lấy anh.
“Anh cả!”
Anh nhìn tôi, lần đầu tiên đôi mắt luôn bình tĩnh ấy đỏ lên.
“Noãn Noãn.”
“Xin lỗi.”
“Anh…”
“Hình như sắp không giữ nổi nữa.”
Nước mắt anh rơi xuống.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi quen anh.
Anh khóc.
Tôi ôm chặt lấy anh.
“Không được nói vậy.”
“Anh nhất định sẽ sống.”
Tôi đặt Mệnh Đăng lên vết thương.
Ngọn lửa vàng nhanh chóng chữa trị cơ thể anh.
Anh cả khẽ cười.
“May mà…”
“Anh còn có em.”
Rồi anh lại đứng dậy.
Một lần nữa cầm lấy lá cờ chỉ huy.
Cho đến khi trận chiến kết thúc.
Anh chưa từng rời vị trí của mình nửa bước.
Chương 13
Anh hai
Phía nam chiến trường.
Một trường mẫu giáo vẫn còn hơn hai trăm đứa trẻ chưa kịp sơ tán.
Con đường duy nhất đã bị Thiên Ngoại bao vây.
Anh hai dẫn theo đội cứu hộ lao thẳng vào.
“Đi theo anh.”
“Không được quay đầu.”
Bọn trẻ khóc nức nở nhưng vẫn nắm chặt tay nhau chạy về phía trước.
Ngay lúc mọi người sắp ra khỏi khu vực nguy hiểm, một con Thiên Ngoại khổng lồ từ trên trời rơi xuống.
Ầm!
Cây cầu duy nhất bị đập nát.
Mấy chục đứa trẻ đứng sững tại chỗ.
Không còn đường lui.
Con quái vật há miệng lao xuống.
Không ai kịp phản ứng.
Anh hai xoay người, dùng toàn bộ linh lực còn lại tạo thành một kết giới mỏng rồi dang hai tay che trước mặt bọn trẻ.
Ầm!
Cú va chạm khiến cả người anh bay ngược ra sau.
Máu tươi nhuộm đỏ chiếc áo.
Một bé gái òa khóc.
“Chú ơi…”
Anh hai gượng cười.
“Anh không sao.”
“Mọi người…”
“Mau chạy.”
Đội cứu hộ cắn răng bế từng đứa trẻ rời đi.
Đến khi người cuối cùng cũng an toàn, kết giới mới hoàn toàn vỡ nát.
Tôi cùng Sư phụ chạy tới.
Anh hai nằm giữa đống gạch đá, hô hấp yếu dần.
Tôi ôm lấy anh.
“Anh hai.”
Anh mở mắt, nở nụ cười quen thuộc.
“Không uổng.”
“Hôm nay…”
“Anh không phải ảnh đế.”
“Anh là anh hùng của tụi nhỏ.”
Đúng lúc ấy, hơn hai trăm đứa trẻ đồng loạt quay lại.
Các em cúi đầu thật sâu.
“Cảm ơn anh.”
Anh hai nhìn cảnh ấy, mỉm cười mãn nguyện rồi ngất đi trong vòng tay tôi.
Chương 14
Anh ba
Trong khi tiền tuyến chém giết dữ dội, bầu trời phía trên đại trận cũng trở thành một chiến trường khác.
Thiên Ngoại không ngừng dựng lên những trận pháp kỳ lạ để phá hủy Vạn Đạo Trấn Thiên Trận.
Hàng trăm đại sư trận pháp đều bó tay.
Chỉ có anh ba vẫn bình tĩnh nhìn từng đường trận.
Anh nhắm mắt.
Trong đầu hiện lên toàn bộ truyền thừa của Thiên Cung.
Một lát sau, anh mở mắt.
“Ra là vậy.”
Anh cầm bút trận, nhanh chóng vẽ từng phù văn giữa không trung.
Một.
Hai.
Mười.
Một trăm.
Hàng nghìn đạo trận văn chồng lên nhau tạo thành một đồ án khổng lồ.
Các trưởng lão trợn tròn mắt.
“Đây là…”
“Trận pháp nghịch giải.”
Anh ba bình tĩnh đáp.
“Không cần phá.”
“Chỉ cần sửa.”
Anh đưa tay điểm nhẹ.
Toàn bộ trận pháp Thiên Ngoại đột nhiên đổi hướng.
Những tia sáng vốn nhắm vào chúng tôi lại quay ngược trở về.
Ầm!
Hàng trăm cứ điểm Thiên Ngoại đồng loạt nổ tung.
Chaporia
Bình Luận (0)