Ông nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.
“Ta không thắng.”
“Ta chỉ kéo dài thời gian.”
“Đại Kiếp là quy luật.”
“Nó sẽ quay lại.”
Tôi ngẩn người.
“Vậy tại sao ngài vẫn để lại Mệnh Đăng?”
Ông chậm rãi đứng dậy.
“Vì ta tin.”
“Sẽ có một ngày.”
“Một đứa trẻ xuất hiện.”
“Không chọn con đường của ta.”
“Cũng không chọn con đường của những người sau.”
“Mà tìm ra đáp án mới.”
Ông mỉm cười, đưa tay đặt lên đầu tôi.
“Ta đã đợi con.”
Ngay lúc ấy, vô số ký ức của tám đời Người Giữ Đèn tràn vào đầu tôi.
Niềm vui.
Đau khổ.
Hy sinh.
Cô độc.
Tất cả hòa làm một.
Khóe mắt tôi bất giác ướt nhòe.
Hóa ra…
Không một ai trong số họ thất bại.
Họ chỉ đang nối tiếp nhau giữ ngọn đèn.
Đợi đến đời thứ chín.
Đợi đến tôi.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi vẫn đứng giữa đại trận.
Nhưng trong lòng đã không còn mơ hồ nữa.
Cuối cùng…
Tôi đã hiểu ý nghĩa thật sự của Mệnh Đăng.
Chương 7
Thành chủ
Khi tôi còn chưa kịp hoàn hồn, cánh cổng Quỷ Thành chậm rãi mở ra.
Tiếng chuông cổ xưa vang vọng khắp đất trời.
Từng con phố quen thuộc hiện ra trước mắt.
Chỉ khác một điều.
Quỷ Thành hôm nay yên tĩnh lạ thường.
Tôi bước từng bước vào trong.
Hai bên đường.
Vô số linh hồn lặng lẽ cúi đầu chào tôi.
Không ai nói gì.
Nhưng ánh mắt họ đều tràn đầy biết ơn.
Ở cuối con đường.
Chiếc ngai đá vẫn còn đó.
Trên ngai.
Thành chủ đang ngồi.
Không còn dáng vẻ uy nghiêm ngày trước.
Thân thể ông gần như trong suốt.
Từng điểm sáng không ngừng tan biến vào hư không.
Ông nhìn tôi, khẽ cười.
“Đến rồi à.”
Tôi chạy đến trước mặt ông.
“Thành chủ.”
Ông đưa tay.
Bàn tay ấy đã không còn chạm được vào tôi.
Ông cười bất lực.
“Xem ra…”
“Thời gian của ta hết thật rồi.”
Tôi cắn môi.
“Không.”
“Ngài sẽ không sao.”
Ông lắc đầu.
“Ba trăm năm.”
“Ta giữ Quỷ Thành đủ lâu rồi.”
Ánh mắt ông chậm rãi nhìn khắp tòa thành.
“Nơi này từng là nhà tù.”
“Cũng từng là chiến trường.”
“Nhưng sau hôm nay.”
“Nó sẽ là nhà.”
Ông nhìn thẳng vào tôi.
“Noãn Noãn.”
“Ta giao Quỷ Thành cho con.”
Tôi lắc đầu liên tục.
“Con còn nhỏ.”
“Con không làm được.”
Ông bật cười.
“Ngày ta trở thành Thành chủ.”
“Ta còn nhỏ hơn con.”
Ông khẽ chỉ lên bầu trời.
“Thành chủ.”
“Không phải người mạnh nhất.”
“Mà là người…”
“Dù sợ.”
“Vẫn dám đứng ở phía trước.”
Một chiếc ấn cổ màu đen từ từ bay lên khỏi ngai đá.
Lơ lửng trước mặt tôi.
Khi tôi đưa tay chạm vào.
Toàn bộ Quỷ Thành đồng loạt rung chuyển.
Tiếng chuông ngân vang.
Hàng triệu linh hồn đồng thời cúi đầu.
Thành chủ mỉm cười mãn nguyện.
“Ba trăm năm.”
“Cuối cùng…”
“Ta cũng có thể nghỉ ngơi rồi.”
Nói xong.
Thân thể ông hóa thành vô số hạt sáng.
Tan vào gió.
Tôi quỳ lặng trước chiếc ngai đá.
Nước mắt không ngừng rơi.
Lần đầu tiên.
Quỷ Thành không còn Thành chủ.
Nhưng cũng từ giây phút ấy.
Tôi trở thành người giữ tòa thành này.
Chương 8
Kẻ Săn Đèn
Ngay khi rời khỏi Quỷ Thành, một khe nứt khổng lồ đột nhiên xé toạc bầu trời.
Khí tức Đại Kiếp từ bên trong điên cuồng tràn ra.
Đại trận vừa được nối lại bắt đầu xuất hiện vô số vết nứt.
Anh ba biến sắc.
“Nếu khe nứt mở rộng.”
“Mọi thứ sẽ kết thúc.”
Tất cả mọi người lao tới.
Nhưng chưa kịp đến gần.
Một bóng người đã đứng chắn trước khe nứt.
Là Kẻ Săn Đèn.
Hắn quay lưng về phía chúng tôi.
Chiếc áo đen rách nát theo gió tung bay.
Tôi vội gọi lớn.
“Đừng!”
Hắn khẽ nghiêng đầu.
Lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy hắn cười.
Một nụ cười rất nhẹ.
“Noãn Noãn.”
“Đừng đi con đường của ta.”
Tôi nghẹn giọng.
“Vậy ngươi trở về đi.”
“Cùng chúng ta.”
Hắn lắc đầu.
“Không còn kịp.”
“Kẻ mang quá nhiều tội.”
“Luôn phải là người trả giá.”
Nói xong.
Hắn giơ bàn tay lên.
Từng đoạn ký ức bắt đầu bay ra khỏi cơ thể.
Ký ức tuổi thơ.
Ký ức gia đình.
Ký ức đồng đội.
Ký ức về chính bản thân.
Tất cả hóa thành từng sợi ánh sáng, chậm rãi vá kín khe nứt trên bầu trời.
Mái tóc hắn dần bạc trắng.
Ánh mắt cũng trở nên trống rỗng.
Tôi chạy về phía hắn.
“Đừng!”
Hắn nhìn tôi lần cuối.
Ánh mắt ấy không còn lạnh lùng.
Chỉ còn sự thanh thản.
“Cảm ơn.”
“Vì đã chứng minh…”
“Ta sai.”
Lời vừa dứt.
Khe nứt hoàn toàn khép lại.
Thân thể hắn cũng hóa thành vô số đốm sáng.
Lặng lẽ tan biến giữa bầu trời đen.
Tôi đứng rất lâu.
Bàn tay vẫn giữ tư thế muốn kéo hắn lại.
Nhưng cuối cùng.
Tôi chỉ nắm được một tia sáng rất nhỏ.
Nó khẽ bay lên.
Hòa vào ngọn Mệnh Đăng trên cổ tay tôi.
Giống như…
Hắn chưa từng thật sự rời đi.
Chương 9
Tám đời
Sau khi Kẻ Săn Đèn tan biến, cả chiến trường chìm vào tĩnh lặng.
Tôi cúi đầu nhìn Mệnh Đăng trên cổ tay.
Ngọn lửa vốn đã yếu bỗng bừng sáng trở lại.
Nhưng lần này, ánh sáng không chỉ có một màu vàng.
Mà còn xen lẫn tám luồng sáng khác nhau.
Đúng lúc ấy, phía sau lưng tôi vang lên một giọng nói quen thuộc.
“Đừng khóc.”
Tôi giật mình quay đầu.
Một thiếu niên mặc áo xanh đang mỉm cười nhìn tôi.
Rồi thêm một người nữa.
Một cô gái mặc váy trắng.
Một ông lão chống gậy.
Một kiếm khách cụt một cánh tay.
Một hòa thượng trẻ tuổi.
Một thiếu phụ ôm chiếc đèn đồng.
Một nam tử áo đen.
Cuối cùng…
Người Giữ Đèn đời thứ nhất cũng chậm rãi bước tới.
Chín đời Người Giữ Đèn.
Lần đầu tiên cùng đứng trong một khung cảnh.
Tôi lặng người.
“Tiền bối…”
Đời thứ nhất mỉm cười.
“Hôm nay.”
“Con không còn chiến đấu một mình.”
Tôi nhìn từng người.
Có người từng sống cách tôi mấy nghìn năm.
Có người chỉ cách vài trăm năm.
Có người tôi chưa từng gặp.
Nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng lại thấy vô cùng thân thuộc.
Đời thứ ba cười lớn.
“Đừng căng thẳng.”
“Ta tin con.”
Đời thứ năm đưa cho tôi một chiếc đèn lồng giấy.
“Ngọn đèn này.”
“Chúng ta vẫn luôn giữ.”
“Giờ đến lượt con.”
Đời thứ tám, người từng được gọi là thiên tài mạnh nhất, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
“Đi đi.”
“Chúng ta sẽ ở sau lưng.”
Không ai cầm vũ khí.
Không ai truyền linh lực.
Họ chỉ lặng lẽ đứng đó.
Nhưng tôi cảm thấy mình có thêm sức mạnh hơn bất cứ lúc nào.
Đúng lúc ấy, Đại Kiếp lại giáng xuống một đợt áp lực khủng khiếp.
Toàn bộ tu sĩ đều quỳ xuống.
Chỉ có tôi vẫn đứng vững.
Không phải vì tôi mạnh hơn.
Mà bởi phía sau tôi…
Có tám đời Người Giữ Đèn đang cùng đứng.
Tôi khẽ cười.
“Cảm ơn.”
Lần đầu tiên.
Tôi không còn thấy cô độc.
Chương 10
Tầng thứ chín
Ngọn Mệnh Đăng trong tay tôi chợt bay lên không trung.
Từng tầng ánh sáng chậm rãi mở ra.
Tầng thứ nhất.
Tầng thứ hai.
Tầng thứ ba…
Cho đến tầng thứ tám.
Mỗi tầng đều mang theo ký ức của một đời Người Giữ Đèn.
Đại Kiếp vẫn không ngừng ép xuống.
Nhưng ánh sáng cũng ngày càng rực rỡ.
Đời thứ nhất nhìn tôi.
“Noãn Noãn.”
“Tầng cuối cùng.”
“Chỉ con mới mở được.”
Tôi khẽ gật đầu.
Không còn sợ hãi.
Không còn do dự.
Tôi đặt tay lên ngọn đèn.
Nhẹ nhàng nói:
“Con không muốn thắng một mình.”
“Con muốn mọi người cùng trở về.”
Ngay khoảnh khắc ấy.
Tầng thứ chín chậm rãi mở ra.
Ầm!
Một cột sáng khổng lồ xuyên thủng màn đêm.
Chaporia
Bình Luận (0)