Toàn bộ Thiên Cung chấn động.
Quỷ Thành rung chuyển.
Mười hai phong ấn đồng loạt phát sáng.
Ánh sáng từ Mệnh Đăng lan khắp nhân gian.
Những nơi từng chìm trong bóng tối bắt đầu xuất hiện từng vệt sáng vàng.
Dân thường ngẩng đầu.
Yêu tộc ngẩng đầu.
Quỷ tộc cũng ngẩng đầu.
Ai cũng nhìn thấy ngọn đèn ấy.
Đời thứ nhất mỉm cười.
“Đây…”
“Mới là Mệnh Đăng hoàn chỉnh.”
Nhưng đúng lúc ấy.
Tôi bỗng nhận ra.
Ánh sáng vẫn chưa đủ.
Nó có thể xua tan bóng tối.
Nhưng không thể kết thúc Đại Kiếp.
Trong lòng tôi dần xuất hiện một suy nghĩ khác.
Có lẽ…
Đáp án thật sự.
Không nằm ở Mệnh Đăng.
Chương 11
Đại Kiếp
Khi tầng thứ chín hoàn toàn thức tỉnh, đôi mắt khổng lồ trên bầu trời chậm rãi khép lại.
Ngay sau đó.
Một bóng người màu đen từ trong màn đêm bước xuống.
Không cao lớn.
Không dữ tợn.
Cũng không mang theo sát khí.
Đó chỉ là một người mặc trường bào đen, gương mặt mơ hồ như bị sương mù che phủ.
Mỗi bước chân của nó đều khiến thiên địa rung lên.
Toàn bộ chiến trường lặng ngắt.
Không ai dám cử động.
Nó nhìn tôi.
Giọng nói vang lên trong đầu tất cả mọi người.
“Ngươi…”
“Là Người Giữ Đèn đời thứ chín.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Đúng.”
Nó khẽ gật đầu.
“Ngươi muốn giết ta?”
Tôi siết chặt tay.
“Ta muốn bảo vệ thế giới.”
Nó im lặng rất lâu.
Rồi chậm rãi lắc đầu.
“Ta chưa từng ghét loài người.”
Câu nói ấy khiến tất cả mọi người đều sửng sốt.
Nó ngẩng đầu nhìn màn đêm.
“Ngày có ánh sáng.”
“Sẽ có bóng tối.”
“Ngày có sinh.”
“Sẽ có diệt.”
“Ngày có bắt đầu.”
“Sẽ có kết thúc.”
“Ta…”
“Chỉ là một phần của quy luật.”
Anh cả bước lên trước.
“Nếu vậy.
”
“Tại sao phải hủy diệt mọi thứ?”
Đại Kiếp bình thản đáp:
“Ta không hủy diệt.”
“Ta chỉ thanh tẩy.”
“Khi một thế giới đi đến tận cùng.”
“Ta sẽ xuất hiện.”
“Giống như mùa đông đến sau mùa thu.”
“Giống như màn đêm đến sau ban ngày.”
Không ai có thể phản bác.
Bởi lời nó nói…
Là quy luật của thiên địa.
Tôi nhìn thật lâu vào bóng người trước mặt.
Trong ánh mắt ấy.
Không có thù hận.
Không có vui buồn.
Chỉ có sự bình tĩnh vô tận.
Đột nhiên tôi hiểu.
Kẻ địch lớn nhất của chúng tôi từ đầu đến cuối…
Chưa từng là một con quái vật.
Mà là chính quy luật của thế giới này.
Chương 12
Con đường thứ ba
Cả thiên địa chìm vào im lặng.
Không ai lên tiếng sau khi nghe Đại Kiếp nói về quy luật.
Thành chủ từng chọn hi sinh.
Kẻ Săn Đèn từng chọn phản bội cả thế gian để đổi lấy một tia hy vọng.
Người Giữ Đèn đời thứ nhất chọn kéo dài thời gian, chờ người kế tiếp.
Tám đời trước đều đã dùng hết mọi cách.
Nhưng Đại Kiếp vẫn trở lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn bóng người áo đen.
“Ông nói đúng.”
Đại Kiếp nhìn tôi.
“Quy luật không sai.”
“Tự nhiên cũng không sai.”
“Nhưng…”
Tôi siết chặt bàn tay.
“Con người cũng không sai.”
Đại Kiếp không đáp.
Tôi tiếp tục nói:
“Nếu muốn thắng ông.”
“Con phải hi sinh.”
“Nếu muốn ngăn ông.”
“Con phải phản bội.”
“Nhưng…”
“Con không chọn hai con đường ấy.”
Anh cả, anh hai, anh ba đều nhìn tôi.
Ngay cả tám đời Người Giữ Đèn cũng lặng lẽ chờ đợi.
Tôi mỉm cười.
“Con chọn để tất cả cùng sống.”
Đại Kiếp lần đầu nhíu mày.
“Không thể.”
“Vì sao không thể?”
“Vạn vật đều có cái giá.”
“Tại sao nhất định phải có người trả?”
Tôi bước thêm một bước.
“Nếu một người không đủ.”
Chaporia
Bình Luận (0)