Chương 15

Đại Kiếp rời đi

Biển đèn vẫn sáng.

Bầu trời cũng dần đổi màu.

Đại Kiếp đứng lặng giữa thiên địa.

Rất lâu.

Rất lâu.

Không ai dám lên tiếng.

Cuối cùng.

Nó quay sang nhìn tôi.

“Hóa ra…”

“Các ngươi đã tìm được đáp án.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Đáp án không phải đánh bại ông.”

“Mà là vượt qua ông.”

Đại Kiếp nhìn khắp nhân gian.

Những ngọn đèn vẫn lay động trong gió.

Nhưng không một ngọn nào tắt.

Nó chậm rãi mỉm cười.

Đó là một nụ cười rất nhẹ.

Nhưng cũng là nụ cười đầu tiên của quy luật tồn tại từ thuở khai thiên lập địa.

“Quy luật…”

“Không thể bị giết.”

“Nhưng có thể được thay đổi.”

Nó đưa tay.

Toàn bộ bóng tối bắt đầu tan thành từng hạt sáng.

Màn đêm trên bầu trời chậm rãi rút lui.

Không phải bị đánh bại.

Mà tự nguyện nhường chỗ.

Trước khi biến mất hoàn toàn, Đại Kiếp nhìn tôi lần cuối.

“Người Giữ Đèn đời thứ chín.”

“Không.”

“Nên gọi ngươi…”

“Người Mở Đường.”

Tôi khẽ cúi đầu.

“Cảm ơn.”

Đại Kiếp mỉm cười.

Thân thể dần tan vào hư không.

Không còn bóng tối.

Không còn áp lực.

Chỉ còn một bầu trời đang dần sáng lên.

Khắp nhân gian.

Tiếng reo hò vang lên như sóng biển.

Mọi người ôm chầm lấy nhau.

Khóc.

Cười.

Rồi cùng ngẩng đầu nhìn ánh bình minh đầu tiên sau Đại Kiếp.

Ánh mặt trời xuyên qua tầng mây.

Chiếu xuống hàng triệu ngọn đèn vẫn còn cháy sáng.

Giống như cả thế giới…

Được sinh ra thêm một lần nữa.

Chương 16

Bình minh

Tôi không biết mình đã đứng đó bao lâu.

Cho đến khi một tia nắng đầu tiên rơi xuống vai.

Ấm áp.

Nhẹ nhàng.

Giống hệt cảm giác năm ấy khi sư phụ lần đầu ôm tôi xuống núi.

Tôi ngẩng đầu.

Bầu trời xanh đã trở lại.

Mây trắng lững lờ trôi.

Mặt trời vẫn rực rỡ như chưa từng biến mất.

Khắp nhân gian vang lên tiếng reo hò.

Có người ôm lấy người thân mà khóc.

Có người quỳ xuống cảm tạ trời đất.

Có người chỉ lặng lẽ mỉm cười rồi nhìn ánh nắng.

Mười hai phong ấn trên bầu trời lần lượt hóa thành từng hạt sáng.

Chúng không vỡ nát.

Cũng không biến mất.

Mà hòa vào thiên địa.

Giống như hoàn thành sứ mệnh cuối cùng.

Thiên Cung cũng bắt đầu khép lại.

Cánh cổng trắng khổng lồ từ từ tan vào mây trời.

Từng bậc thang ánh sáng biến mất.

Không còn ai có thể bước vào nơi ấy nữa.

Tôi cúi đầu.

Khẽ chắp tay.

“Cảm ơn.”

Tôi biết.

Đời này.

Có lẽ tôi sẽ không gặp lại những Người Giữ Đèn nữa.

Nhưng họ sẽ luôn ở trong tim tôi.

Phía xa.

Quỷ Thành cũng thay đổi.

Tường thành lạnh lẽo dần phủ đầy cỏ xanh.

Những linh hồn từng lang thang suốt hàng trăm năm đều mỉm cười bước qua cánh cổng ánh sáng.

Không còn oán niệm.

Không còn xiềng xích.

Quỷ Thành từ một nhà tù.

Đã trở thành nơi nghỉ ngơi của những anh hùng.

Tôi nhìn chiếc ấn Thành chủ trong tay.

Khẽ nói:

“Mọi người…”

“Được về nhà rồi.”

Một cơn gió xuân khẽ thổi qua.

Tiếng chuông cổ của Quỷ Thành ngân lên lần cuối.

Rồi mọi thứ trở nên yên bình.

Chương 17

Trở về

Ba ngày sau.

Tôi theo cả nhà trở về biệt thự Tần gia.

Con đường quen thuộc vẫn như trước.

Cây cối hai bên đường xanh hơn.

Hoa cũng nở rực rỡ hơn.

Cánh cổng lớn vừa mở.

Bác quản gia đã chạy ra.

Ông vừa nhìn thấy tôi đã bật khóc.

“Tiểu thư.”

“Cuối cùng mọi người cũng về rồi.”

Tôi chạy tới ôm bác.

“Con nhớ bác.”

Bác quản gia cười đến đỏ hoe mắt.

“Về là tốt.”

“Về là tốt rồi.”

Trong sân.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...