Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình/Chapter 10: Dragon Maiden Training CenterChapter 10: Dragon Maiden Training Center
20px

Sau hơn 30 phút đi xe từ trường đến sân tập mà Thanh Tâm nói đến. Hiện tại chiếc xe đã dừng lại tại bãi đỗ xe bên ngoài của một tòa nhà cao tầng.

Thanh Linh từ từ mở mắt, vươn vai như vừa mới ngủ dậy.

“Này hai người, đến nơi rồi.” Đặng Linh Lam nhẹ nhàng đánh thức hai người ở đằng sau dậy.

“Ưm… đến rồi sao.” Lê Phương Anh cùng Bùi Trương Tú vươn vai di chuyển cơ thể.

“Đến đúng nơi rồi, đi thôi.” Thanh Tâm mở cửa bước ra ngoài. Cậu vươn vai, hít thở không khí bên ngoài như vừa được ân xá.

Cả bốn người còn lại cũng mở cửa đi ra khỏi xe.

“Chú Thiên, hiện tại không cần chờ cháu đâu. Khi nào về cháu sẽ gọi lại cho chú.” Đặng Linh Lam vừa nói vừa mở cửa xe.

“Được thưa cô Lam.” Hồ Thiên gật đầu. Khi cả nhóm đi ra xa chiếc xe, thì Hồ Thiên mới khởi động xe rời đi.

Thấy chiếc xe đi xa khỏi tầm mắt thì cả nhóm mới từ từ di chuyển đến cửa chính của tòa nhà, ở bên trên có treo tên: [Dragon Maiden Training Center] (Trung Tâm Huấn Luyện Long Nữ). Dòng chữ uống lượn như loài rồng đầy bá khí, toát lên sự uy nghiêm và khí chất của tộc rồng.

Ở cửa chính có hai người bảo vệ là phụ nữ trung niên, đặc biệt là da của họ màu xanh và cao hơn 2 mét. Nét điển hình của dòng dõi tộc Orc.

“Chào hai cô.” Thanh Tâm mỉm cười chào hỏi hai người.

“Ồ Tâm đấy à? Hôm nay nhóc có ca làm đâu sao lại đến đây rồi?” Vị phụ nữ Orc có chất giọng trầm uy nghiêm cất tiếng hỏi, người còn lại mỉm cười hiền từ chào họ. 

“Nay cháu dẫn bạn đến để đăng ký nơi luyện tập.” Vừa nói cậu vừa chỉ vào bốn người ở đằng sau.

“Bạn à? Nhìn toàn mấy cô xinh đẹp thế này… là bạn gái đúng không, haha!” vị phụ nữ Orc bên trái bật cười để lộ ra răng nanh trắng.

Thanh Tâm thở dài, quen với tính cách thẳng ruột ngựa của bà này, liền ngắt lời ngay: “Chỉ là bạn học thôi ạ. Cô cho tụi cháu vào với nhé.”

“Mấy đứa cho cô xin lỗi nhé, chị của cô thường hay trêu như vậy đấy. Nếu là bạn của Tâm thì chắc không lo đâu. Các cháu vào đi.” Vị phụ nữ Orc còn lại mở miệng với chất giọng dịu nhẹ trái ngược với người chị của mình xin lỗi rồi mở cửa. 

Đi vào bên trong, đập vào mắt bốn người là trần nhà cao vút, hệ thống đèn trắng sáng phủ khắp, phản chiếu trên nền gạch bóng loáng. Hương thơm của hoa oải hương dịu nhẹ tràn ngập bên trong tòa nhà.

“Woa… chỗ này đẹp thật đấy.” Bùi Trương Tú há hốc mồm.

Lê Phương Anh thì quay đầu ngó nghiêng, ánh mắt đảo liên tục như đứa trẻ mới khám phá được nơi mới. Đặng Linh Lam thì khuôn mặt không cảm xúc đặc trưng, như thể cô đã đến những nơi như vậy nhiều lần rồi. Thanh Linh thì im lặng nhìn xung quanh, nhưng ánh mắt tò mò đã bán đứng cô.

Cả nhóm tiến lại gần quầy lễ tân đặt ngay chính giữa sảnh. Quầy được làm từ một khối pha lê trong suốt ánh lên ánh sáng màu lục lam, gợi lên sự huyền bí đẹp đẽ. Người bên trong quầy nhận ra Thanh Tâm nên lên tiếng chào hỏi.

“Ồ Tâm, sao nay lại có nhã hứng tới đây thế? Với cả họ là ai vậy?” 

Đằng sau quầy là một phụ nữ với mái tóc dài buộc đuôi ngựa ra sau, đôi tai nhọn. Dấu hiệu đặc trưng của tộc Elf. Cô mặc đồng phục vest đen, áo sơ mi trắng tinh khôi, kèm thêm thẻ nhân viên treo ở cổ.

Thanh Tâm tiến lại chống tay lên quầy một cách thoải mái: “Hôm nay em dẫn đồng đội của em đến đăng ký luyện tập ở đây chị ạ.”

“Ồ” Cô Elf mỉm cười, thoáng liếc nhìn cả nhóm: “Nếu là Tâm dẫn đến thì chắc tính cách không cần bàn rồi nhỉ.”

“Chị đánh giá cao em quá rồi.” Thanh Tâm gãi đầu ngượng ngùng.

“Có vẻ Tâm ở đây nổi tiếng phết nhỉ?” Bùi Trương Tú thì thào.

“Đúng đấy, Linh cẩn thận đấy nhé.” Lê Phương Anh cười cười ghé sát Thanh Linh.

Thanh Linh khóe miệng giật giật, bàn tay nắm chặt như muốn đánh hai con hàng này.

Đặng Linh Lam giữ nét mặt bình tĩnh, bước lên: “Em chào chị, em tên Đặng Linh Lam. Chúng em muốn đăng ký luyện tập, cho bốn người ạ.”

Vì Thanh Tâm biết chỗ này nên chắc đã đăng ký rồi nên cô loại bỏ cậu ta ra. Nghe Đặng Linh Lam nói, cô Elf lễ tân gật đầu, đưa tay lướt trên một tấm tinh thể phát sáng đặt trên quầy. Có quả cầu bay lên chiếu ánh sáng lên từng người, ngoại trừ Thanh Tâm.

“Vậy cho chị xin thông tin và loại hình muốn đăng ký của từng người nhé.” Chị Elf lễ tân mỉm cười toát ra khí chất chuyên nghiệp.

Trước mặt mọi người hiện ra từng loại hình luyện tập:

Loại hình S: có thể sử dụng 5 tầng: tầng rèn luyện thân thể, tầng mô phỏng thực chiến, tầng chịu áp lực mana, tầng tu luyện, tầng đặc biệt.

Loại hình A: có thể sử dụng 4 tầng: tầng rèn luyện thân thể, tầng mô phỏng thực chiến, tầng chịu áp lực mana, tầng tu luyện. 

Loại hình B: có thể sử dụng 3 tầng: tầng rèn luyện thân thể, tầng mô phỏng thực chiến, tầng chịu áp lực mana. 

Loại hình C: có thể sử dụng 2 tầng: tầng rèn luyện thân thể, tầng mô phỏng thực chiến.

Lợi ích:

Loại hình C trở lên: có thể sử dụng miễn phí phòng tắm, vệ sinh, khu nghỉ ngơi tập thể.

Loại hình B trở lên: có thể sử dụng phòng xông hơi, sử dụng phòng tắm thảo dược (mất phí) có thể sử dụng một phòng đơn sơ cấp.

Loại hình A trở lên: có thể sử dụng miễn phí phòng tắm thảo dược, có có thể sử dụng mát xa cơ thể (1 lần/tuần) có thể sử dụng một phòng đơn trung cấp, có thể đến căng tin và miễn phí một bữa ăn dinh dưỡng cho cơ thể và mana (1 bữa/tuần).

Loại hình S: có thể sử dụng miễn phí phòng tắm thảo dược cao cấp (1 lần/ngày) có thể sử dụng mát xa cơ thể (1 lần/ngày). Có thể sử dụng một phòng riêng cao cấp, cung cấp miễn phí một bữa ăn dinh dưỡng cao cấp cho cơ thể và mana (1 bữa/ngày) còn lại miễn phí đồ ăn bình thường, quyền ưu tiên cao nhất.

Chú ý: Loại hình cao hơn sẽ toàn quyền sử dụng loại hình thấp hơn, nếu loại hình thấp mà tự ý sử dụng loại hình cao (ngoại trừ phòng nghỉ riêng được cho phép vào) thì sẽ bị hủy bỏ tư cách và cấm vào trong vòng 3 tháng.

Bảng Giá: 

Loại S: 5 đá mana cao cấp/ngày, 33 đá mana cao cấp/tuần, 130 đá mana cao cấp/tháng.

Loại A: 2 đá mana cao cấp/ngày, 12 đá mana cao cấp/tuần, 50 đá mana cao cấp/tháng.

Loại B: 10 đá mana trung cấp/ngày, 60 đá mana trung cấp/tuần, 270 đá mana trung. cấp/tháng.

Loại C: 1 đá mana trung cấp/ngày, 6 đá mana trung cấp/tuần, 27 đá mana trung cấp/ tháng.

Lưu ý: có thể dùng tiền Đại Việt thay cho đá mana, và khi đăng ký sẽ không hoàn trả.

“Dù nghe Tâm nói nhưng nhưng giá cũng cao thật. Mà đây chỉ là giá thuê nơi tập chứ không phải giá thuê huấn luyện viên nữa chứ.” Bùi Trương Tú nhìn vào bảng giá có chút cảm khái.

“Chỗ này có lẽ thuộc hạng cao cấp nên mới giá cao như vậy.” Lê Phương Anh vừa đọc vừa nói.

“Nếu để đầu tư cho tương lai thì chỗ này đáng đấy chứ.” Thanh Linh suy tư nhìn vào bảng giá.

Đặng Linh Lam nhìn qua rồi đưa ánh mắt nhìn chằm chằm Thanh Tâm tựa như hỏi ý.

“Đừng nhìn tôi như vậy chứ.” Bị nhìn chằm chằm Thanh Tâm cũng không tự nhiên cho lắm, cậu nhìn qua lễ tân như hỏi ý, thấy cô gật đầu thì cậu cũng yên tâm trả lời:

“yên tâm, tôi đảm bảo nơi này thuộc dạng hàng đầu và hoạt động 24/7. Với cả đăng ký theo tháng thì cũng không cần lo lắng nếu tháng đấy cậu có việc. Nơi này làm theo dạng ngày tập. Ví dụ cậu đăng ký 7 ngày thì dù 7 ngày cậu không tập thì 7 ngày thuê vẫn có thể sử dụng, nó chỉ giảm khi cậu dùng ngày hôm đấy. Nhưng chú ý là dù cậu tập 1 phút rồi không tập nữa thì nó vẫn tính cho cậu một ngày đấy nhé.

“Ồ, như này tuyệt đấy chứ!” Thanh Linh mắt sáng lên.

“Vậy cậu có gợi ý nên chọn loại nào không, Tâm?” Đặng Linh Lam vừa nói, thì cả bốn người lại quay qua nhìn vào cậu.

Thanh Tâm nghe vậy nhìn lại một lượt các loại hình rồi quay qua trả lời:

“Nếu được thì tôi gợi ý loại hình A. Nếu muốn tiết kiệm thì loại hình B là ổn nhất, tuy loại hình C rẻ nhưng để tập luyện cả nhóm thì không hợp chút nào. Loại hình S thì hiện tại cấp độ mình quá thấp nên không cần thiết, trừ khi cậu đủ giàu thì chọn.”

Dừng lại thấy khuôn mặt mọi người suy tư thì cậu lại tiếp tục:

“Tuy B rẻ hơn nhưng lợi ích cũng ít hơn. Chọn A thì có thể tiếp cận lợi ích cao và có thể tu luyện ở đây. Nếu mọi người có ý định vừa tập vừa tu thì chọn loại A là tốt nhất, đã thế điểm nhấn là tắm thảo dược và đồ ăn bồi bổ có dinh dưỡng cao. Tôi nói thể đủ rồi, quyền lựa chọn là của mọi người.”

Nghe xong cả nhóm liền chụm vào nhau thảo luận, cậu liền quay sang nhìn chị lễ tân, liền thấy cô ấy che miệng cười thì cậu chỉ cười khổ ngượng ngùng gãi đầu. Giả vờ làm chuyên gia trước mặt chuyên gia đúng là xấu hổ.

Cả nhóm bàn bạc một hồi, tiếng thì thầm trao đổi xen lẫn ánh mắt cân nhắc. Một lúc sau, Đặng Linh Lam bước đến quầy lễ tân:

“Cho bốn người chúng em loại hình A, 3 tháng.

Cả ba người phía sau cũng gật đầu đồng ý. Đặng Linh Lam nói ra tên từng người rồi đưa chiếc thẻ ngân hàng ra thanh toán.

Chị lễ tân Elf tiếp nhận chiếc thẻ rồi khẽ gật đầu, những ngón tay mảnh mai lướt nhẹ trên khối tinh thể. Lập tức một chuỗi ánh sáng bao phủ bốn người, thông tin, hình ảnh và loại hình đăng ký tự in vào chiếc thẻ trên khối tinh thể.

“Đây là thẻ thành viên. Với loại hình A, các em có thể tự do sử dụng 4 tầng luyện tập và các tầng lợi ích, khi dùng thang máy hay dùng phòng đơn thì các em cũng sẽ dùng thẻ để quét. Thường thì sẽ là chị hoặc sẽ có người hướng dẫn, nhưng các em có Tâm rồi thì chắc không cần nữa nhỉ?”

Nói rồi, cô đưa cho Đặng Linh Lam thẻ ngân hàng và bốn chiếc thẻ màu tím, chiếc thẻ có khắc phù văn ma pháp ở mặt sau. Đặng Linh Lam phân phát cho ba người trong nhóm.

“Nhìn tấm thẻ này còn đẹp hơn cả chỗ bọn mình hay tập luôn.” Bùi Trương Tú mắt sáng lên vuốt ve tấm thẻ.

“Có cả phù văn nữa này.” Lê Phương Anh lấy lật qua lật lại ngắm nghía.

“Hinh như còn có cả chế độ chống nhìn trộm thông tin nữa.” Thanh Linh kinh ngạc khi cô nhìn thông tin của hai người kia không được.

Đặng Linh Lam sắc mặt vẫn không đổi, tuy muốn nói cô gái này lạnh lùng nhưng cô nàng lại không có khí chất lạnh lùng gì cả, cô nàng chỉ mặt đơ thôi.

“Vậy thôi em dẫn họ đi trước nhé.”

“Ừm, Đi cẩn thận.”

Chị gái Elf mỉm cười chuyên nghiệp giơ tay tạm biệt. Thanh Tâm dẫn cả nhóm đến đứng giữa cầu thang và thang máy.

“Mọi người muốn đi cầu thang lên xem từng tầng trước hay đi thang máy cất đồ ở phòng trung cấp trước rồi đi từ trên xuống?”

Vì bọn họ từ trường đến nên vẫn còn đeo balo ở trên người. Cả bốn người nhìn nhau rồi đồng loạt trả lời đi cầu thang xem từng tầng. Thanh Tâm gật đầu, như một hướng dẫn viên liệt kê cho cả nhóm từng tầng.

Tầng 1 là tầng lễ tân đã đi qua không nói gì thêm. Tầng 2 là khu căng tin, tầng này hiện tại không có nhiều người, nhưng cũng thấy rất nhiều gian đồ ăn và khu ngồi ăn đủ kiểu dáng. Tầng 3 là khu nghỉ ngơi tập thể, hiện tại có kha khá người đang ở đây, có vài người nhận ra Thanh Tâm liền chào hỏi cậu, cậu gật đầu giơ tay chào rồi đi tiếp.

Tầng 4 thì hơi đặc biệt, nơi này chia ra nhiều khu vực, khu tắm rửa, tắm thảo dược, ngâm mình, xông hơi, mát xa, đủ các kiểu, có vài người đang ngồi ở khu cất đồ thấy cậu, họ đa phần là nữ nhân, nam nhân có rất ít, ra hiệu gọi cho cậu nhưng cậu khua tay từ chối. Thanh Linh thấy vậy liền hỏi cậu có chức vụ gì? Cậu trả lời cậu là nhân viên bán thời gian ở đây, khoảng 5 tháng rồi nên khá có tiếng. Họ nghe vậy cũng không hỏi gì nữa.

Từ tầng 5 trở đi thì mới bắt đầu là tầng rèn luyện. Tầng 5 là tầng rèn luyện thân thể, cả nhóm nhìn vào bên trong thấy đủ các loại dụng cụ và máy móc giúp nâng cao thể lực, và thân thể, có loại thường thấy ở sân tập bình thường, có vài loại hiếm ở trên thị trường.

Tầng 6 là tầng mô phỏng thực chiến, tầng này nhìn từ ngoài thì có vẻ bình thường, nhưng khi đi vào mới thấy bên trong rộng bất thường, được chia đủ loại mô phỏng và đang có người sử dụng bên trong. Cả nhóm nghe Thanh Tâm kể là chủ nhân nơi này thấy phòng mô phỏng thực chiến bình thường ở nhiều nơi bé với bình thường quá, nên nhờ ma trận sư và thiết kế sư khắc phù văn và điều chỉnh sao cho nó vừa rộng vừa có thể chứa nhiều loại mô phỏng hơn.

Tầng 7 là Tầng chịu áp lực mana, bên trong đang có vài người ngồi khoanh chân mặt nhăn nhó đổ mồ hôi đầy đầu, vì áp lực mana nó đánh vào lõi chứ không đánh vào cơ thể nên rất khó chịu. Tầng 8 là tầng tu luyện, bên trong có các lồng kính khắc ma trận tụ hợp nguyên tố, hiện tại đang có vài người ngồi ở bên trong tu luyện.

Tầng 9 và tầng 10 lần lượt là khu phòng sơ cấp và phòng trung cấp, hai tầng mỗi tầng có khoảng 50 phòng, vì được khắc ma trận mở rộng không gian nên rất rộng. Thanh Tâm hướng dẫn họ quẹt thẻ của mình vào một phòng trống bất kỳ, khi quẹt liền thấy tấm bảng điện tử hiện từ [Trống] thành [Đang sử dụng]. Lê Phương Anh hỏi nếu có người quẹt mà không dùng thì sao? Thanh Tâm trả lời rằng cứ 24 tiếng sẽ có người kiểm tra xem còn người sử dụng không, nếu không thì họ sẽ dọn dẹp và chuyển sang [Trống].

Từ tầng 11 trở lên thì sẽ là tầng dành cho Loại Hình S nên Thanh Tâm cũng không dẫn họ lên, vì cậu trừ khi được gọi bởi người trên đấy, còn không thì cậu sẽ chỉ được đi từ tầng 10 đổ xuống.

Sau khi thấy cả nhóm mở một phòng rồi cùng vào, họ đặt balo xuống rồi ngồi xuống ghế và giường để nghỉ ngơi. Phòng Trung cấp to ngang phòng trọ của Thanh Tâm và Thanh Linh, chỉ khác là nó chỉ có ba phòng là phòng khách, phòng ngủ và phòng tắm.

Thấy cả nhóm đang ngồi ở ghế sofa, Thanh Tâm đứng bên cạnh hỏi: “Tham quan vậy đủ rồi, mọi người còn câu hỏi gì không? À mà vì hôm nay là ngày mọi người đăng ký nên sẽ được dùng miễn phí không tính ngày hôm nay.” 

“Hà~ Chỗ này rộng thật, tiền này đáng đấy chứ” Bùi Trương Tú thoải mái dựa vào ghế.

“Đủ thứ nữa chứ, cảm thấy giá còn rẻ chán!” Lê Phương Anh duỗi thẳng người lắc qua hai bên.

“Cơ mà, hình như người tập ở đây không nhiều.” Thanh Linh nghi hoặc nhìn Thanh Tâm.

“À đúng, dù gì chỗ này tốt với rẻ như vậy thì sẽ đông người chứ?” Bùi Trương Tú nhận ra gì đó ngồi thẳng người.

“Tôi nhớ mình nói rồi mà?” Thanh Tâm nghi hoặc hỏi.

“Lúc đấy họ đang ngủ mà, có tôi và cậu nói chuyện thôi.” Đặng Linh Lam nói xong liền nhìn sang Thanh Linh, Thanh Linh lúng túng quay mặt vì lúc đó cô giả vờ ngủ nên biết chuyện từ đấu đến cuối.

“Vậy thì để tôi nói lại vậy. Nơi này cần phải có người quen giới thiệu thì mới vào được, như tôi khá có tiếng ở đây nên họ mới cho mấy người vào. Tuy không đến mức nổi tiếng, nhưng mời người thì vẫn dược.”

Nghe vậy cả nhóm mới nhớ ra từ cô bảo vệ đến chị lễ tân đều nói họ là bạn của Tâm nên không lo lắng mà cho họ vào. Cậu tiếp tục nói tiếp:

“Và nơi này chủ yếu là nơi dành cho nữ luyện tập. Trừ khi do chính chủ nhân nơi này đồng ý còn không thì đàn ông ngay cả cửa cũng không được đi qua. Cho dù là tôi giới thiệu thì cũng không có hiệu lực.”

Hai người Lê Phương Anh và Bùi Trương Tú bừng tỉnh, vì họ thấy từ đầu đến cuối toàn phụ nữ chứ không có đàn ông.

“Cơ mà… cậu nói chỉ khi chính chủ nhân nơi này cho phép thì đàn ông mới vào được. Vậy cậu gặp chủ nhân nơi này như nào vậy?” tính cách bát quái của Bùi Trương Tú lúc này nổi lên.

“Tôi may mắn gặp được chị ấy và thấy tôi phù hợp nên chị ấy thuê, và đồng ý cho tôi vào đây thôi.” Thanh Tâm qua loa trả lời.

Mặc dù vẫn muốn hỏi tiếp nhưng thấy ánh mắt của Đặng Linh Lam thì cô đành dừng lại.

“Vậy chị ấy là người như nào vậy?” Thanh Linh lên tiếng hỏi chủ nhân nơi này từ Thanh Tâm khiến tâm tư hóng chuyện của cả nhóm trỗi dậy.

“Là một người tốt nhưng tính cách hơi kì quái…” Thanh Tâm hơi trầm mặc, cậu nhìn lướt qua từng người rồi nói tiếp: “nếu như mấy người thấy một cô gái tóc trắng xanh, cao khoảng 1 mét 8, cơ thể mảnh mai săn chắc, khuôn mặt rất xinh đẹp thì tốt nhất nên tránh càng xa càng tốt.”

Cả nhóm cảm thấy nghi hoặc, tại sao cậu ta lại vừa khen người khác cũng vừa bảo họ tránh xa? Với cả, người cậu ta miêu tả khiến cả nhóm có cảm giác quen quen.

Thấy ánh mắt nghi ngờ của cả nhóm thì cậu liền thở dài: “Tôi cũng vì tốt cho mọi người thôi, nếu như không chạy được thì cứ nói chuyện bình thường, chỉ là đứng cách xa một chút là được. Đặc biệt là cô đấy Linh Lam, nếu thấy thì chạy càng xa càng tốt.”

Cả nhóm nghe vậy liền cảm thấy kì quái, vì sao Đặng Linh Lam lại phải chạy khỏi một người phụ nữ?

“Thôi, vậy là đủ rồi. Hiện tại đang là 1 giờ chiều, tớ nghĩ mọi người cũng đến lúc tập luyện rồi nhỉ?” Đặng Linh Lam đứng dậy rồi nói một số kế hoạch tập luyện: “Tớ nghĩ nên tập đến 6 giờ tối là dừng, hiện tại chúng ta có 5 tiếng. Có lẽ chúng ta nên đến phòng mô phỏng thực chiến trước để Tâm làm quen đội hình sau đó tản ra tập luyện. Mọi người thiếu được không?”

“Đồng ý!” “Được!” “Ừm!” “Oke.” cả nhóm trả lời, có lẽ Đặng Linh Lam rất có tiếng nói nên họ không có dị nghị gì, còn cậu mới vào không quen lắm nhưng cũng đồng ý.

Cả nhóm để lại balo rồi di chuyển ra bên ngoài, họ đi vào bên trong thang máy. Thanh Tâm vào sau cùng lấy ra chiếc thẻ màu trắng có khắc hình lá cây ra quẹt rồi bấm tầng 6. Lê Phương Anh thấy vậy tò mò hỏi về chiếc thẻ của cậu, cậu chỉ trả lời rằng chiếc thẻ này là thẻ của nhân viên và nói sơ qua từng thẻ.

Thẻ màu xanh lá là loại hình C, thẻ màu lam là loại hình B, thẻ màu tím là loại hình A, thẻ màu vàng kim là loại hình S. Còn thẻ nhân viên sẽ tùy theo chức vụ mà phân màu khác nhau, của cậu là màu trắng có khắc hình lá cây.

“À mà, chị chủ nơi này… tên gì vậy?” Thanh Linh nhìn cậu hỏi.

Cậu nhìn qua liền bình tĩnh nói ra cái tên, khiến cả nhóm bất ngờ: “Long Linh Tuyết.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...