Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình/Chapter 11: Mô Phỏng Thực Chiến (4k từ)Chapter 11: Mô Phỏng Thực Chiến (4k từ)
20px

Long Linh Tuyết là ai? Cô nàng là thiên tài của Đại Việt ở thế hệ mới. Thuộc top 1000 thiên tài ở trên khắp thế giới. Là ngôi sao sáng của tộc Rồng tại Đại Việt nói riêng và đại diện cho phụ nữ mạnh mẽ thế hệ mới nói chung.

“Chủ… chủ nhân nơi này là… chị Long Linh Tuyết, thiên tài thế hệ mới đó sao?!” Bùi Trương Tú lắp bắp trả lời.

Thanh Tâm gật đầu xác nhận khiến cả nhóm càng bất ngờ hơn.

“Không ngờ chúng ta lại đăng ký ở trung tâm huấn luyện của chị Long Linh Tuyết.” Lê Phương Anh há hốc mồm.

Thấy từng người biểu hiện sự bất ngờ tột cùng ở trên khuôn mặt thì Thanh Tâm cũng cảm thấy bất đắc dĩ. Lần đầu cậu biết nơi này là của Long Linh Tuyết thì cậu cũng rất bất ngờ, không ngờ một người trẻ như chị ấy đã tự mình sở hữu một trung tâm huấn luyện riêng.

Ting! Thang máy dừng ở tầng số 6. Cửa thang máy mở ra, cả nhóm bước ra ngoài. Họ đi tới một phòng mô phỏng thực chiến còn trống lấy thẻ ra xác nhận rồi mở cửa đi vào.

[Xin chào, tôi là một AI hỗ trợ mã hiệu CS-06. Mọi người có thể gọi tôi là số 6. Tôi xin phép hỗ trợ mọi người tại phòng mô phỏng này.] 

Một dòng thông báo hiện ra ở trước mặt mọi người. Mọi người nhìn thông báo rồi nhìn qua Thanh Tâm, vì cậu là nhân viên ở đây nên có lẽ sẽ biết sử dụng phòng mô phỏng thực chiến. Thấy mọi người nhìn mình, Thanh Tâm liền bất đắc dĩ bước lên trước.

“Số 6. Tạo dựng cho tôi trình mô phỏng. Môi trường thảo nguyên. Kẻ địch có cấp độ Lõi từ Ngưng Tụ đỉnh cấp đến Tinh Luyện sơ cấp. Kẻ địch hình dạng nhân loại, số lượng 5, chủng tộc con người, nguyên tố ngẫu nhiên, loại vũ khí ngẫu nhiên, chức vụ ngẫu nhiên.”

[Đã rõ. Số lượng tham gia: 5, số lượng kẻ địch: 5. Đang quét thông tin người sử dụng, hoàn thành. Đang tạo dựng môi trường, hoàn thành. Đang tạo hình kẻ địch, cấp độ, hình dạng, số lượng, nguyên tố, chủng tộc, vũ khí, chức vụ. Hoàn Thành]

Qua từng câu hoàn thành của CS-06, môi trường bắt đầu biến ảo. Xuất hiện vùng thảo nguyên khô cằn trải dài, tiếp đó xuất hiện 5 hình nhân trên đầu có số hiệu từ 1 đến 5, chúng cầm trên tay là các loại vũ khí: cung, trượng, thương, kiếm.

[Có vẻ như các bạn không có vũ khí. Hãy lựa chọn vũ khí của bạn.]

Trước mặt từng người xuất hiện một bảng hệ thống có đầy đủ loại vũ khí từ súng, kiếm, đao, thương, trượng, khiên…

“Nơi này tuyệt thật! Còn tuyệt hơn cả chỗ cũ nữa!” Bùi Trương Tú kích động hét lên.

“Hừm hừm… Tớ chọn… cái này!” Lê Phương Anh lướt từng trang rồi lựa chọn một cây trượng cường hóa. Sau khi chọn thì bảng hệ thống từ từ phân giải rồi hóa thành một cây trượng hệ kim.

Cả nhóm nhao nhao bấm chọn như Lê Phương Anh. Bùi Trương Tú chọn một cây kiếm dài, Thanh Linh chọn một cây đao nhìn như katana, Đặng Linh Lam thì chọn một cây trượng băng. Riêng Thanh Tâm thì không chọn gì cả.

Thanh Linh thấy thế nhíu mày hỏi: “Vũ khí của cậu đâu?” 

Thanh Tâm lắc đầu trả lời: “Xin lỗi nhé, tôi không muốn dùng vũ khí.”

“Vì sao?” lần này là Đặng Linh Lam đứng ra.

“Có một vài vấn đề trong quá khứ… nên tôi không muốn dùng vũ khí. Xin lỗi nếu như mọi người không vui.” Thanh Tâm sắc mặt hơi nhăn nhó trả lời.

Cả nhóm nhìn thấy cậu như vậy thì cũng không hỏi thêm, với cả cậu ta là trị liệu sư nên có thể không dùng vũ khí cũng được.

“Được rồi. Mọi người chuẩn bị đi, sắp xếp đội hình rồi bắt đầu” 

Theo điều lệnh của Đặng Linh Lam, cả nhóm đứng thành hàng 1-2-2. Với Thanh Tâm đứng ở cuối cùng, ở giữa là Đặng Linh Lam và Lê Phương Anh, trên cùng là Thanh Linh và Bùi Trương Tú.

[Phải chăng muốn bắt đầu?]

“Bắt đầu.”

[3, 2, 1, bắt đầu!]

Sau hiệu lệnh từ CS-06, hình nhân số 4 giơ cây trượng lên cao cường hóa cả 4 hình nhân còn lại, hình nhân số 1 cầm cây cung ngưng tụ thành mũi tên gió lốc bắn lên trời, hình nhân số 3 cầm cây thương cùng hình nhân số 2 và số 5 cầm kiếm lao lên trước.

“Mộc Thuẫn! Hào Quang Hồi Phục! Vòng Bảo Hộ!” 

“Kim Cường Hóa: Tăng Tốc! Tăng Xuyên Phá! Sắc Bén! Hoàng Giáp!”

Theo lời của Thanh Tâm trên người của cả nhóm đều xuất hiện lớp khiên mỏng và hào quang màu lá, ngoài ra trên đầu của từng người xuất hiện một chiếc vòng màu xanh lá như vòng của thiên sứ.

Còn phép của Lê Phương Anh thì giúp cho Bùi Trương Tú và Thanh Linh có thêm một lớp giáp ảo màu vàng kim quanh người, tiếp đó ở phần chân và phần vũ khí của họ có thêm một lớp hào quang màu vàng kim, khiến cho cây kiếm của họ trông sắc bén hơn.

“Cảm giác có bảo hộ đầy đủ này thoải mái thật, để tớ lên trước cho!” Bùi Trương Tú nóng lòng chiến đấu, cô bọc cây kiếm của mình đầy lửa rồi xông lên.

“Haiz…” Thanh Linh thở dài bất lực, cô tay đặt ở chuôi kiếm, chạy theo sau.

Sau khi mũi tên gió lốc từ hình nhân số một được bắn lên trên cao, mũi tên hóa thành vô số mũi tên nhỏ hơn rồi lao xuống chính xác đường chạy của hai người Thanh Linh và Bùi Trương Tú.

“Băng Tiễn!” Đặng Linh Lam bờ mỗi khẽ động, cô hóa mana thành những mũi băng nhọn bay thẳng lên, chính xác chúng từng mũi tên gió.

“Đỉnh thật.” Thanh Tâm giờ ngón cái lên like. Đặng Linh Lam khuôn mặt hờ hững như thể chuyện nhỏ.

Keng!

Bùi Trương Tú vung kiếm lên chém hình nhân số 2 khiến nó giơ kiếm lên đỡ, nhưng có vẻ Bùi Trương Tú khỏe hơn nên khiến nó lui vài bước. Hình nhân số 5 đứng ở sau đâm kiếm thẳng vào đầu Bùi Trương Tú khiến cô phải né sang một bên.

Hình nhân số 3 đang bọc những đầu thương của mình bằng nguyên tố Hỏa đâm liên tục về phía Thanh Linh. Thanh Linh như nhìn ra từng nơi nó sẽ đâm đến mà rút kiếm lên chém.

“Thủy Lưu Phái – Thức Thứ Ba: Cá Nhảy!”

Cô chém từ dưới lên trên, hình thành một con cá như đang nhảy khỏi mặt nước. cây kiếm chạm vào cây thương, lực chém khiến cây thương bị bật lên, hình nhân số 3 thấy vậy liền buông tay cho cây thương bay lên trên cao, nó bọc chân trái của mình bằng lửa, xoay người một vòng rồi đá thẳng vào Thanh Linh. Cô không kịp né giơ tay lên đỡ liền ăn trọn một cú đá, và bay ra khoảng 2 mét, khiến cho Hoàng Giáp và Mộc Thuận mờ nhạt.

“Tch, 2 đánh 1 tệ thật.” Bùi Trương Tú nhảy ra đằng sau, cô giơ thanh kiếm dài sang ngang. Hình nhân số 2 và số 5 thấy vậy không cho cô chạy, chúng chạy lên giờ kiếm lên chém xuống.

“Hỏa Liệt Trảm!” Cô vung mạnh cây kiếm dài theo chiều ngang, hình nhân số 2 đứng gần phía cô chém nhất, nó sử dụng [Nhập Bóng!] Hóa thành bóng đen chui vào bóng của hình nhân số 5, hình nhân số 5 thấy vậy liền sử dụng [Lôi Tốc!] hóa thân thành sấm sét bứt tốc ra đằng sau cô.

‘Chết! Chém hụt rồi… hự!’

Hình nhân số 5 bứt tốc ra sau cô và thêm hình nhân số 2 trồi từ bóng lên, chúng chém ngay sau lưng cô khiến cho hai lớp giáp mờ nhạt trông thấy. 

Lê Phương Anh thấy vậy hoảng hốt kêu lên: “Hai người họ đều trúng đòn rồi!” 

“Bình tĩnh.” Đặng Linh Lam hờ hững đáp, cô từ nãy giờ vẫn nhìn chằm chằm vào tên hình nhân số 1 đang cầm cung, tên đấy đang giơ cung lên tụ lực.

“Băng Tiễn! Băng Cầu!” Đặng Linh Lam hô lên, bên cạnh cô xuất hiện một quả cầu lớn bằng băng cùng vô số mũi băng nhọn. Cô điều động chúng bay thẳng đến hình nhân số 1.

Băng cầu cùng băng tiễn bay thẳng đến chỗ hình nhân số 1. Hình nhân số 1 không di chuyển mặc băng cầu cùng bằng tiễn đang bay đến. Bên cạnh, hình nhân số 4 đưa cây trượng dậm mạnh xuống đất, tạo thành ba tường đất dày.

Băng cầu đâm thủng được hai bức tường, qua bức tường thì ba thì dừng lại, băng tiễn cũng chỉ trợ giúp phá bức tường thứ ba cuối cùng, nhưng như vậy cũng không còn gì để nhằm vào hình nhân số 1 nữa.

“Cấp độ Lõi Ngưng Tụ và Tinh Luyện có thể mạnh như này sao?” Đặng Linh Lam lẩm bẩm.

Thanh Tâm nghe vậy liền trả lời: “Thực ra là chúng được tham khảo dữ liệu chiến đầu từ nhiều người khác nhau. Nên chỉ số phản xạ, khả năng phối hợp, kỹ năng thực chiến, kỹ năng ma pháp hầu hết ở mức cao nhất so với cùng cấp độ.”

“Chuyện này sao cậu không nói sớm?” Lê Phương Anh có chút gấp rút.

“Mấy cậu đâu có hỏi.” Thanh Tâm ủy khuất trả lời.

Trở lại với Thanh Linh, sau khi đá cô ra xa 2 mét, cây thương đã rơi trở lại tay hình nhân số 3. Nhưng lần này nó lao lên không đâm nữa, nó nhảy lên cao giơ mũi thương lên, vận vào cây thương nguyên tố hỏa cuồn cuộn.

[Viêm Thương – Phóng!]

Cây thương bay đi, mang theo sức nóng cuồn cuộn như muốn phá hủy đích đến. Thanh Linh cắn chặt răng, cô tra thanh kiếm vào lại bao, cơ thể hơi trùng xuống.

“Lưu Thủy Phái – Thức thứ năm: Thuận Theo Dòng Nước!”

Cô vận nguyên tố hệ Thủy của mình, vừa rút kiếm, vừa xoay người tựa như một dòng nước cuốn lấy ngọn thương nóng bóng. Cảm nhận được sức nặng đến từ ngọn thương, cô vẫn tiếp tục từ từ xoay người nhẹ nhàng, không nhanh không chậm xoay về phía hai hình nhân số 2 và số 5 liền dừng lại, thả cây thương bay đi.

Cây thương mất đi sự bao bọc của dòng nước liền lao tiếp như tên phóng, tuy đã bị dòng nước làm giảm uy lực nhưng nó vẫn mạnh mẽ tỏa ra nhiệt khí cuồn cuộn.

Sau khi chém thành công Bùi Trương Tú, hình nhân số 2 và số 5 định dứt điểm thì cảm thấy nguy hiểm. Chưa kịp dùng [Nhập Bóng!] thì hình nhân số 5 đã dùng [Lôi Tốc!] chạy ra xa. Hình nhân số 2 không kịp phòng thủ liền ăn trọn [Viêm Thương] đến từ đồng bạn mà tử vong.

[Hình nhân số 2 – loại!]

“Tuyệt! hạ gục được một tên.” Lê Phương Anh đứng ở xa hào hứng nhảy lên.

‘Nhìn cô ấy… có vẻ không tốt lắm.’ Thanh Tâm nheo mắt nhìn Thanh Linh đứng đó, đôi tay của cô run run, miệng thở hổn hển, mồ hôi rơi xuống nền.

Chiêu Thuận Theo Dòng Nước vừa rồi tuy đã loại được một tên, nhưng nó cũng lấy đi rất nhiều thể lực của cô.

Như cái tên chiêu thức, cô phải khiến mình như một dòng nước, nhẹ nhàng mà uyển chuyển đưa chiêu thức của kẻ địch thuận theo dòng nước. Nhưng chiêu này có một điểm yếu là phải dùng chính sức của mình mà nhẹ nhàng vận chuyển. Nó như việc bạn cầm một thanh sắt nặng 100 cân nhưng chỉ được nhích một chút một trên quãng đường xa vậy.

Tuy vậy, hình nhân số 3 không có ý định để cô thở dốc. Nó hiện tại đã mất vũ khí, nên dùng chính nắm đấm của mình ra để tấn công. Nó lao lên, bao bọc nắm đấm của mình bằng ngọn lửa ngọn lửa hừng hực.

[Hỏa Long Quyền!]

Nắm đấm được bao bọc thành hình đầu con Rồng, nó tiếp cận đấm thẳng vào Thanh Linh.

“Thanh Linh, Cẩn thận!” Bùi Trương Tú đang định chạy ra yểm trợ thì hình nhân số 5 sử dụng [Lôi Tốc!] ra chặn đường.

‘Không ổn! Không kịp rồi!’ dù đôi tay đang hơi run, nhưng cô vẫn cố giơ kiếm lên đỡ.

Đang lúc mọi người hoảng hốt, thì nắm đấm đã cách Thanh Linh rất gần. Tưởng như Thanh Linh sẽ bị đấm bay, thì chiếc vòng bảo hộ ở trên đầu lóe lên, đỡ cho Thanh Linh một cú trí mạng rồi tan vỡ.

Và nhờ Hào Quang Hồi Phục, khiến thể lực của Thanh Linh hồi phục đôi chút. Tuy vẫn mệt mỏi, nhưng cô vẫn dốc toàn lực cuối cùng. Nhân lúc hình nhân số 3 đang bị khựng lại một giây Cô nhanh tay đưa thanh kiếm qua đầu, hai tay cầm chặt cán cầm, điều động tất cả sức mạnh của cô.

“Thủy Lưu Phái – Thức thứ bảy: Thác Đổ!”

Giờ không còn cảm giác mềm mại uyển chuyển của dòng nước như ban đầu. Thanh kiếm được bao bọc bằng Thủy nguyên tố cuồn cuộn, như một thác nước từ trên cao mạnh mẽ trút xuống.

Cảm giác cực kỳ nguy hiểm đến gần, né tránh là điều không thể vì thanh kiếm đã gần chém đến. Hình nhân số 3 đưa hai tay để thành hình chữ X, điều động mana hệ hỏa nhằm đối kháng lại đòn chém.

Uỳnh!

Tiếng kêu như thác nước đổ xuống, hình nhân số 3 bị nhấn chìm bởi dòng nước cuồn cuộn. Nó bị phân giải rồi biến mất.

[Hình nhân số 3 – loại!]

Thanh Linh lảo đảo ngã ra sau, cây kiếm bị rơi sang một bên, cô thở hổn hển, cơ thể như bị rút cạn nằm im tại chỗ. Thanh Tâm thấy vậy liền chạy đến chỗ cô rồi kéo cô về sau.

“Phù, may mà chỉ bị mệt mỏi thôi.” Thanh Tâm thở phào rồi bắt đầu trị liệu: “Hồi Phục Sơ Cấp! Hào Quang Hồi Phục!”

Keng! Keng!

“Tên này khó chịu quá!” Bùi Trương Tú vừa kêu la vừa đỡ đòn của hình nhân số 5, tuy đã giảm được một tên nhưng điều đó vẫn khiến cô chật vật. Không phải vì cô yếu, mà là tốc độ của cô không theo kịp.

Lúc còn hình nhân số 2, có lẽ do thấy 2 đánh 1 nên CS-06 không để chúng dùng nguyên tố, nhưng giờ 1 đánh 1 cân bằng thì CS-06 liền để hình nhân số 5 dùng nguyên tố.

Hình nhân số 5 liên tục sử dụng [Lôi Tốc!]. Bùi Trương Tú vung kiếm liên tục, nhưng mỗi lần lưỡi kiếm chém xuống chỉ có thể cắt vào không khí, còn kẻ địch thì đã biến thành một tia sét bắn ra chỗ khác. Nó như đang chơi trò mèo vờn chuột vậy.

“Băng Trói!” Đặng Linh Lam giơ trượng ra phía trước, nguyên tố Băng của cô hóa thành dây xích nhằm trói hình nhân số 5. Nhưng hình nhân số 5 quá nhanh, nó luôn biến ra chỗ khác trước khi cô kịp trói nó.

“Lần này để tớ! Kim Cường Hóa: Trọng Tải! Giảm Tốc!” Lê Phương Anh đập cây trượng xuống đất, xung quanh Bùi Trương Tú xuất hiện ánh sáng màu vàng kim. Hình nhân số 5 đang sử dụng [Lôi Tốc!] chạy xung quanh liền cảm thấy cơ thể nặng nề, tốc độ suy giảm.

“Tuyệt vời! Yêu cậu lắm Phương Anh!” Bùi Trương Tú thấy hình nhân số 5 đã chậm lại, cô cầm cây kiếm dài hướng xuống đất, bao bọc nó bằng ngọn lửa cháy hừng hực rồi chạy lại gần hình nhân số 5.

“Bộc Phá – Hỏa Liệt Trảm!”

Cô cầm chặt hai tay vào phần cán kiếm, quét ngang thật mạnh một vòng.  Hình nhân số 5 vốn dĩ sẽ tránh né, nhưng nó đã bị Trọng Tải và Giảm Tốc làm chậm lại. Hết cách, nó giơ kiếm, vận dụng tất cả sức mạnh hệ Lôi vào đỡ đòn.

Lửa gặp Lôi sẽ gây ra phản ứng bủng nổ. Bùi Trương Tú với cây Hỏa kiếm hừng hực chém vào cây Lôi kiếm đứng đỡ đòn. Không cần nói cũng biết chúng nổ một vụ nổ rất to.

Đùng!

Bùi Trương Tú bay ra phía sau, có chút khổ sở. May mắn là cô vẫn còn Mộc Thuẫn và Hoàng Giáp nên không có quá nhiều vết thương, chỉ có Mộc Thuẫn và Hoàng Giáp bị vỡ tan biến mất.

“Có thành công không!?” Bùi Trương Tú không quan tâm thương thế của mình, cô chăm chăm nhìn vào đám khói đen phía trước.

[Hình nhân số 5 – loại!]

“Tuyệt vời!” Lê Phương Anh nhảy cẫng lên như một đứa trẻ, cô chạy lại đung đưa hoan hô với Bùi Trương Tú.

“Chưa xong đâu!” Đặng Linh Lam hét lên, khói tan đi hiện lên hình nhân số 1 như sắp sửa tung ra tuyệt chiêu, xung quanh nó hiện lên gió lốc rất khủng bố.

“Băng Cầu! Băng Thương!” Đặng Linh Lam sắc mặt tái đi, có vẻ như cô muốn dốc toàn lực. Cô triệu hồi một qua cầu băng lớn hơn quả cầu cũ và một cây thương bằng băng to lớn.

“Đi!” theo hiệu lệnh của Đặng Linh Lam, cả hai loại ma pháp cùng nhau bay đi, lao thẳng đến chỗ hình nhân số 1.

Hình nhân số 4 vẫn như cũ đập cây trượng xuống đất. Giờ có 5 bức tường bằng đất trồi lên, chúng cứng hơn và dày hơn 3 bức tường cũ. Băng ma pháp của Đặng Linh Lam tiến đến, nó phá hủy từng lớp tường đất.

Băng cầu phá hủy đến lớp tường thứ 4 thì dừng lại. Còn lại Băng Thương vẫn tiếp tục lao lên, đục bức tường cuối cùng. Tưởng trừng như Băng Thường sẽ lao tiếp loại hình nhân số 1. Nhưng không, sau vài phút tụ lực, cuối cùng hình nhân số 1 cũng buông tay.

[Phá Phong Tiễn – Vòi Rồng]

Một cột lốc xoáy theo hướng mũi tên lao đi, nó phá hủy mọi thứ trên đường đi. Cho dù là bức tường đất, băng cầu còn sót lại hay thậm chí cả Băng Thương. Nó lao vun vút về phía đội của Đặng Linh Lam.

‘Kết thúc rồi sao!?’ Đặng Linh Lam cắn chặt răng, cô cảm nhận rằng hình nhân số 1 mang cấp độ Lõi Tinh Luyện. Hiện tại cả Thanh Linh Lẫn Bùi Trương Tú đều suy yếu trầm trọng, cả cô cũng đã cạn mana sau cú vừa nãy, chỉ còn lại một cường hóa sư và một trị liệu sư không biết tấn công.

“Mộc Bảo Hộ - Cây Đại Cổ Thụ!” Thanh Tâm chống tay xuống đất, trước nặt mọi người xuất hiện một phần gốc của cây đại thụ, nó rất to, nếu như thành một cây hoàn chỉnh thì có lẽ cao hơn nhà cao tầng.

Uynh!

Vòi Rồng đâm trúng gốc cây cổ thụ, nó đúc khoét gốc cây như muốn đâm qua rồi cuốn bay đi đội của Đặng Linh Lam.

“Này! Tôi không giữ được lâu đâu! Giờ còn cách chiến thằng suýt soát rồi, tôi không muốn thua đâu!” trán cậu nổi lên đầy gân xanh. Cậu có thể cảm nhận được từng đợt rung động của Vòi Rồng khi tàn phá gốc cây cổ thụ.

Thanh Tâm cảm thấy hiện tại mình thật kỳ lạ, rõ ràng cậu hiện tại không phải là dạng người háo thắng, cũng như muốn làm anh hùng, thậm chí đây chỉ là một lần mô phỏng thực chiến. Nhưng hiện tại, cậu chỉ muốn bảo vệ mọi người và chiến thắng mà thôi.

Nghe thấy tiếng của cậu, cả đội tuy đã rã rời, nhưng lại nhanh chóng lấy lại ý chí chiến đấu.

“Tâm, cậu còn giữ được bao lâu?” Đặng Linh Lam lắc đầu bỏ qua ý nghĩ trước đó.

“Không biết! Nếu theo tiến độ này thì tầm 10 đến 15 giây nữa là nó đục qua!” Thanh Tâm cố giữ cho gốc cây đứng vững, không để nó bị bật gốc.

“Trương Tú! Thanh Linh! Hai cậu còn sức không?” Đặng Linh Lam nhanh chóng nhìn về phía hai người, hiện tại gấp rút nên cô nhanh chóng vào vấn đề: “Nếu có thể thì Trương Tú đứng trước chắn và lệch hướng mũi tên một để Thanh Linh tụ lực chém vào nó được không? Còn Phương Anh thì tăng cường hết mức cho họ. Còn tớ, tớ sẽ làm nốt chuyện còn lại!”

“Kim Cường Hóa: Sắc Bén! Cứng Cỏi! Xuyên Phá!” Lê Phương Anh giơ cây trượng lên cường hóa cho ba người Bùi Trương Tú, Thanh Linh và Đặng Linh Lam.

Cả hai người tuy đã mệt mỏi nhưng vẫn cầm vũ khí lên đứng đằng sau cây cổ thụ. Bùi Trương Tú cầm cây kiếm giờ lên, cô áp cả khuỷu tay lẫn cẳng tay trái của cô vào phần sống kiếm. Thanh Linh thì đứng ở đằng sau, cầm vào phần cán kiếm, cây kiếm đã được tra vào vỏ.

“Thủy Lưu Phái – Thức thứ sáu: Tĩnh Lặng!”

Thanh Linh nhắm mắt. Tâm trí của cô hoàn toàn tĩnh lặng, âm thanh như biến mất, mọi cảnh vật trở thành bóng tối, hiện tại cô như một dòng nước tĩnh, không có bất kỳ tác động nào cả.

“Chuẩn bị! 3, 2, 1, đến rồi!” Thanh Tâm lui ra đằng sau, nhường chỗ đứng cho hai người trước mặt.

Vòi Rồng đục qua gốc cây, nó như muốn nuốt chửng lấy mọi thứ lao thẳng đến Bùi Trương Tú.

Keng!

Tiếng kim loại vang lên kèm tiếng ma sát, Bùi Trương Tú cắn chặt răng cố làm lệch hướng mũi tên. Mặc dù uy lực đã giảm khi nó đục qua gốc cây cổ thụ, nhưng nó vẫn còn rất mạnh.

“Urggg… HA!” Bùi Trương Tú dùng tất cả sức chỉ để mũi tên lệch được một chút sang bên trái.

“Thủy Lưu Phái – Thức thứ nhất: Khai Thủy!”

Thanh Linh mở mắt ra, rút kiếm chém chính xác vào Vòi Rồng. Vết cắt của cô gần như hoàn hảo, chém trúng yếu huyệt của Vòi Rồng khiến nó như từ Rồng hóa thành Rắn. Mũi tên cùng với cây kiếm có vẻ không chịu đựng nổi, chúng phân giải rồi biến mất.

“Lần này… nhất định sẽ trúng! Băng Tiễn!” Đặng Linh Lam hô lên. Không còn là vô số băng tiễn nữa, lần này chỉ còn hai chiếc Băng Tiễn đang được xoay tròn ở tốc độ cao.

“Đi!” theo lời cô, Băng Tiễn lao vun vút bay đi, vượt qua bụi mù mà Vòi Rồng đã tạo ra. Hình nhân số 1 cùng số 4 đang nhìn xem phía đối diện, thì thấy một Băng Tiễn đang bay đi với tốc độ rất nhanh. Hình nhân số 1 cùng số 4 không kịp phản ứng, Băng Tiễn đã găm vào đầu cả hai hình nhân.

[Hình nhân số 1 – loại!]

[Hình nhân số 4 – loại!]

[Chúc mừng người đăng ký. Mọi người đã chiến thắng xuất sắc với số người bị loại: 0.]

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...