[Loại chiến đấu: đoàn đội.
Độ Khó: Chuyên Nghiệp.
Cấp độ: Ngưng Tụ đỉnh cấp – Tinh Luyện sơ cấp.
Thời gian: 12 phút 36 giây.
Số người bị loại: 0.
Đánh Giá: Xuất Sắc.
Chấm điểm: A.
Đã ghi lại trận chiến vừa rồi, bạn có muốn dùng đoạn ghi hình để đổi lấy 5 lọ thuốc hồi phục thể lực?
P/S: có thể đổi sang loại khác.]
Căn phòng đã trở lại căn phòng bình thường, bảng thông báo của CS-06 trôi nổi ở giữa căn phòng. Cả năm người nằm hẳn xuống sàn thở hổn hển.
“Hà… hà… lần này… mệt quá…” Bùi Trương Tú nằm vật ra sàn, mồ hôi đầy người.
“Lần này… quá khó rồi!” Lê Phương Anh ngồi bên cạnh than vãn, cô là người duy nhất không tiêu hao quá nhiều.
Thanh Linh nằm hẳn ra sàn, đôi mắt đóng chặt, cơ thể run nhẹ, nếu như không thấy lồng ngực cô phập phồng thở sâu thì có lẽ tưởng cô ngủ rồi. Trong năm người, có lẽ cô là người tiêu hao nhiều nhất.
Đặng Linh Lam ngồi xuống thở đều đều hồi phục, cô vẫn không có quá nhiều cảm xúc trên khuôn mặt.
Thanh Tâm nhìn vào đôi tay run rẩy của mình, tuy mana trong Lõi gần như cạn kiệt, nhưng cậu vẫn giơ về phía trước rồi niệm phép.
“Hào Quang Hồi Phục. Hồi Phục Sơ Cấp.”
Vừa nãy cưỡng ép sử dụng ma pháp cao cấp “Mộc Bảo Hộ - Cây Đại Cổ Thụ.” Vốn dĩ sẽ triệu hồi ra một cây cổ thụ to lớn, vừa bảo vệ vừa hồi phục cho đồng đội đứng dưới tán cây. Nhưng với cấp độ hiện tại của cậu, thì triệu hồi được gốc cây là giới hạn cuối cùng.
Ánh hào quang màu xanh lá cây lan đến từng người, bắt đầu hồi phục vết thương và một chút thể lực đã tiêu hao. Mọi người mệt mỏi không muốn trả lời, đành đưa ánh mắt cảm ơn nhìn cậu rồi nghỉ ngơi tiếp.
Bốp! Bốp! Bốp!
Lúc này, cửa phòng mở ra. Bước vào là một cô gái có thân hình cao ráo mảnh khảnh, tóc màu trắng xanh để dài buộc thành đuôi ngựa, khuôn mặt tinh xảo như tạc từ ngọc. Cô có điểm đặc biệt là có phần vảy ở tay và cặp sừng ở trên đầu.
“Trận đấu hay lắm.” Long Linh Tuyết vỗ tay tán thưởng.
“Chị… chị là… Long Linh Tuyết!” Lê Phương Anh quay ra há hốc mồm nhìn vào người phụ nữ xinh đẹp ở trước mặt.
“Xin chào, xin lỗi vì chị tự ý vào đây nhé. Đây, cho mấy đứa thuốc hồi thể lực.” Long Linh Tuyết mỉm cười đưa cho từng người một lọ thuốc hồi phục.
Nhìn vào lọ thuốc ở trên tay, Thanh Tâm nhíu mày rồi hỏi: “Chị không bỏ thêm gì vào chứ?”
“Tâm à. Chị là loại người đấy sao?” Long Linh Tuyết quay ra bĩu môi nhìn vào cậu.
“Là!” Thanh Tâm gật đầu chắc nịch.
Long Linh Tuyết biến mất. Cô xuất hiện ở đằng sau cậu, đưa tay khóa cổ cậu từ đằng sau gằn giọng nói: “Giờ có phải không?! Lần này chị mày là có ý tốt thật đấy nhé!”
“Tha em! Tha em!” Thanh Tâm kêu la oai oái, vừa nói cậu vừa vỗ vào tay của Long Linh Tuyết.
Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, cả bốn người bên ngoài cảm thấy sụp đổ. Hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ, thiên tài thế hệ mới, người phụ nữ lạnh lùng, cao quý trên đài truyền hình. Nhưng giờ, Long Linh Tuyết chỉ như một người chị năng động mà thôi.
Sau một hồi khiến cho Thanh Tâm kêu la oai oái. Long Linh Tuyết nhìn sang bốn người còn lại, ánh mắt cô nhìn vào từng người. Khi ánh mắt đặt lên người của Đặng Linh Lam, ánh mắt cô liền sáng lên.
Long Linh Tuyết lại gần Đặng Linh Lam, cô không nói gì mà bế lên rồi ôm thật chặt Đặng Linh Lam. Điều này khiến ba cô gái và nạn nhân cực kỳ sốc.
“Ai nha! Em gái này xinh đẹp quá, có muốn đi uống trà cùng chị không?” Long Linh Tuyết cười híp mắt vừa ôm, vừa xoa đầu, vừa xoa má của Đặng Linh Lam.
“Chị Tuyết, đồng đội em đấy ạ. Chị tha cho họ đi.” Thanh Tâm thở dài bất lực, cậu tiến đến cố gỡ tay của Long Linh Tuyết ra. Nhưng tay của Long Linh Tuyết đâu có dễ gỡ ra như vậy.
Thanh Tâm suy nghĩ. Long Linh Tuyết cái gì cũng tốt, gia thế mạnh, giàu, cấp độ cao, thiên tài top 1000 trên thế giới của thế hệ mới, nhan sắc thuộc hàng đỉnh cấp. Nhìn như nào cũng ra con nhà người ta chính hiệu. Nhưng cô nàng có một điểm chỉ người quen mới biết, đó là Long Linh Tuyết thích nữ nhân! Đặc biệt là loại nữ nhân thấp thấp bé bé như Đặng Linh Lam nữa chứ.
“Thôi nào Thanh Tâm. Chị đây dính tình yêu sét đánh mất rồi.” vừa nói cô vừa cọ má với Đặng Linh Lam. Điều đó khiến cho khuôn mặt vốn đơ của cô, bắt đầu xuất hiện sự bàng hoàng không hề nhẹ.
“Đấy là đang quấy rối người khác đấy chị ạ!” Thanh Tâm cắn chặt răng cố gắng dùng hết sức gỡ tay của Long Linh Tuyết ra, thậm chí cậu dùng cả sức mạnh nguyên tố.
Sau một hồi giằng co, Thanh Tâm cuối cùng cũng “cướp” được Đặng Linh Lam từ tay Long Linh Tuyết về. Nhưng Long Linh Tuyết vẫn kịp hôn vào má Đặng Linh Lam, khiến cơ thể của cô cứng đờ, khuôn mặt bàng hoàng, vành tai hơi đỏ. Cậu đặt cô nàng ra sau lưng, bảo hộ như gà mẹ bảo vệ gà con dưới cánh đại bàng.
“Chị… chị làm gì thế?!” Lê Phương Anh lấy hết can đảm đứng ra.
“Có gì đâu, chị chỉ đang thể hiện tình yêu thôi mà. Hay là các em cũng muốn.” Long Linh Tuyết liếm môi nhìn chằm chằm từng người, điều đó khiến cả nhóm run rẩy chạy ra đằng sau Thanh Tâm trốn.
“Đồ nữ nhân lưu manh. Muốn gì mau nói! Nếu còn làm như vậy nữa thì em phải dùng đến biện pháp cuối cùng!” Thanh Tâm không sợ hãi đút tay vào túi như muốn lấy ra vũ khí.
“Hừ! Tên nhóc ác. Đừng tưởng dùng cách đấy là thắng được chị mày!” Long Linh Tuyết tuy nói hùng hồn nhưng đôi chân lùi lại một bước đã bán đứng cô.
Thanh Tâm không nói gì. Cậu rút ra chiếc điện thoại, mở danh bạ lên định gọi cho ai đó. Long Linh Tuyết thấy vậy dùng tốc độ nhanh chóng giật điện thoại lại. Nhanh chóng tắt nguồn rồi vứt lại cho cậu.
“Hừ! Lùi lại một bước. Chị dừng lại, nhóc không làm thế nữa. Thế được chưa!?” Long Linh Tuyết nắm chặt tay, ánh mắt tiếng nuối liếc qua Đặng Linh Lam.
Thanh Tâm nghe vậy liền mở nguồn điện thoại rồi cất lại vào túi: “Thế chị đến đây có việc gì? Em nhớ là chị định tham gia trận đấu gì mà?”
“À đúng rồi. Nhóc, muốn kiếm tiền không?” Long Linh Tuyết nhớ ra việc mình đến đây.
Thanh Tâm đầu đầy dấu hỏi chấm. Long Linh Tuyết, thiên tài trẻ tuổi cấp bậc Lõi Cô Đặc rủ một tên Lõi Ngưng Tụ như cậu đi kiếm tiền? Không nói đến việc cô cách cậu ba đại cấp độ, mà cách kiếm tiền cấp bậc của Long Linh Tuyết chắc chắn vượt xa một tên bình thường như cậu rồi.
Long Linh Tuyết thấy cậu mặt ngơ ngác liền giải thích: “Bạn của chị tuần tới sẽ tổ chức một trận đấu giao hữu giữa ba miền với nhau. Lúc đấy chắc chắn sẽ có người bị thương, nên bọn chị đang tìm kiếm thêm vài người trị liệu sư.”
“Sao không thuê y tế là xong?” Thanh Tâm nghi hoặc hỏi.
“Đây là trận đấu được tổ chức bởi người quen với nhau. Nên chị mới tìm đến nhóc chứ không phải người bên ngoài.
Chị mày có ý tốt như vậy, mà cậu em lại nghi ngờ sao?” Long Linh Tuyết giả vờ đưa tay lau giọt nước mắt không tồn tại.
Nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ đang mếu máo. Trong lòng cậu… nhổ một bãi khinh bỉ. Người ngoài nhìn sẽ nổi lòng thương, chứ cậu đã từng bị cô nàng này hành lên bờ xuống ruộng nên biết rất rõ tính cách của cô ta.
“Em đi cũng được…” Thanh Tâm giả vờ suy tư: “Nhưng giờ em có tổ đội rồi, chúng em đang luyện tập cho cuộc thi sắp tới của trường nữa. Không có thời gian đâu.”
Cả bốn người đang chụm lại xì xào bàn tán về Long Linh Tuyết. Trong lòng họ hiện tại, hình tượng người phụ nữ mạnh mẽ Long Linh Tuyết đã tan vỡ, giờ chỉ còn hình ảnh một vị nữ nhân tuyệt đẹp nhưng biến thái mà thôi. Đang xì xào bàn tán thì cả nhóm giật mình khi nghe đến Thanh Tâm nhắc đến.
“Hừ hừ…” Long Linh Tuyết mỉm cười thích thú, khiến cả nhóm giật mình run rẩy: “hay là, các em tham gia luôn đi.”
“Hả?” Cả nhóm đồng thanh đáp. Cả Thanh Tâm cũng nghi ngờ con hàng này đang tính làm gì.
“Trận đấu này thuộc dạng đấu đơn. Điều đó có thể giúp các em tích lũy thêm kinh nghiệm chiến đấu mà. Với cả chiến thắng còn được phần thưởng nữa chứ. Thắng được quà, thua được kinh nghiệm, điều này tốt mà. Với cả, các em là đồng đội của Tâm nên cũng không tính là người ngoài.”
Long Linh Tuyết mỉm cười dùng tay nghịch tóc. Thanh Tâm nhận ra con hàng này chắc chắn đang toan tính cách lại gần Đặng Linh Lam, nhưng cậu không có bằng chứng chứng minh.
“Cái này… diễn ra bao giờ và bao lâu vậy ạ?” Đặng Linh Lam, cô là đội trưởng nên chắc chắn phải ra mặt vì lợi ích toàn đội.
“Trận đấu diễn ra vào thứ bảy và chủ nhật tuần sau. Diễn ra hai ngày tất cả, giới hạn ở độ tuổi 18 đến 20. Nếu mấy em gái muốn tham gia thì chị có thể lái xe đưa đón đó nha~.” Long Linh Tuyết thích thú ngắm nhìn Đặng Linh Lam, thấy vậy Thanh Tâm liền đứng ra chắn tầm nhìn khiến Long Linh Tuyết có chút bực bội.
Thanh Tâm không quay lại mà nhìn chằm chằm vào Long Linh Tuyết rồi cất giọng hỏi cả nhóm: “Thế nào mọi người nữa. Có muốn tham gia không? Nếu không thì tôi có thể từ chối hộ.”
Đặng Linh Lam nhìn vào mọi người phía sau, thấy cả ba người đều gật đầu liền trả lời: “Vậy đăng ký như nào ạ?”
Long Linh Tuyết nghe vậy cười híp mắt. Vốn định xách nhóc Tâm theo làm tên sai vặt, ai ngờ lại có thêm 4 em gái xinh đẹp kèm theo. Cô vội vàng lấy ra một phiếu đăng ký và một cây bút từ túi không gian ra.
“Các em chỉ cần ghi họ tên, cấp độ Lõi, số sao và chức nghiệp ra thôi.”
“À thì… em chỉ là cường hóa sư thôi, em đi theo xem được không ạ?” Lê Phương Anh ngượng ngùng giơ tay lên.
“Yên tâm, miễn là em gái xinh đẹp thì chị chấp nhận hết.” Long Linh Tuyết nháy nháy mắt làm cho Lê Phương Anh có chút đỏ mặt.
Thanh Tâm đi lên cầm lấy tờ phiếu đăng ký rồi đưa qua cho Đặng Linh Lam. Hiện tại cậu không dám để Long Linh Tuyết lại gần Đặng Linh Lam hay bất kì cô gái nào trong đội tí nào.
Chờ đợi ba cô nàng Thanh Linh, Đặng Linh Lam, Bùi Trương Tú viết lên tờ đăng ký xong cậu liền nhận lấy rồi đưa qua cho Long Linh Tuyết. Long Linh Tuyết thấy từng cái tên một liền cười híp mắt hừ hừ bài ca không rõ lời.
“Vậy nhé, sáng thứ bảy tuần sau, 8 giờ sáng chị sẽ đón mấy đứa ở đây. Nhớ mang theo quần áo và đồ dùng qua đêm nhé, đến lúc đấy chị sẽ đưa các em đi.” Long Linh Tuyết vui vẻ định rời đi. Thanh Tâm liền níu cô lại.
“Ai cho đi mà đi…”
Long Linh Tuyết ngoắc đầu khó hiểu.
“Giờ đến phần đền bù tổn thất tinh thần.” Thanh Tâm đưa tay chỉ vào Đặng Linh Lam và ba người còn lại: “Chị đừng tưởng quấy rối xong là có thể phủi đít mà đi!”
Long Linh Tuyết cười mị mị, cô liếm môi đáp: “đền bù như nào, hay là chị đây “yêu” từng người nhé.”
Thanh Tâm nhíu mày, cậu lấy chiếc điện thoại ra định gọi điện. Long Linh Tuyết thấy thế liền lôi ra trong túi không gian một đồ vật rồi ném cho cậu.
“Tên nhóc ác. Nhóc đúng là không vui gì cả!” thả ra câu này xong, Long Linh Tuyết liền dùng sức mạnh nguyên tố biến mất tại chỗ.
Thanh Tâm nghe vậy liền khinh thường. Nếu là từ một vị nữ nhân cậu thích thì có lẽ sẽ buồn, nhưng cậu nghe câu này từ một vị nữ nhân thích nữ nhân, và cũng không phải nữ nhân cậu thích thì đúng là không có tí sát thương nào cả.
“Chị ấy ném gì cho cậu vậy?” Thanh Linh nhìn vào tay cậu. Trên tay Thanh Tâm là một hộp gỗ.
“Xem nào…” Thanh Tâm mở hộp ra, cả nhóm đứng quanh cậu nhìn vào: “A! Cái này tuyệt đấy chứ.”
Bên trong chiếc hộp đựng bốn lọ ống nghiệm không màu đã được bịt kín. ở bên cạnh có tờ giấy ghi:
[Tiên Dược Tu Luyện – Trung cấp]
Tác dụng: tăng thêm 20% tốc độ tu luyện cho người uống trong khoảng 3 tiếng.
Lưu ý: cách 24h mới được sử dụng tiếp, còn không sẽ bị giảm xuống 1% tốc độ tu luyện.
“Này Lam, của các cậu chia ra đi.” Thanh Tâm nhét vào tay Đặng Linh Lam nhằm bảo cô nàng phân chia.
Đặng Linh Lam đẩy kính lên, cô nhìn Thanh Tâm với ánh mắt khó hiểu. sao lại là “của các cậu.”?
“Đừng nhìn như vậy, tôi cũng đâu có bị quấy rối đâu mà lấy?” Thanh Tâm khó hiểu khoanh tay đứng tại chỗ.
Nghe vậy cả bốn cô gái đều cảm thấy cảm động. Thanh Tâm tuy chỉ mới tham gia tổ đội vài tiếng đã tìm cách giúp cả đội đều được hưởng lợi, và cũng không tranh công hay đòi hỏi gì thêm nữa chứ. Đồng đội như này rất khó kiếm, cả bốn cô gái đều cảm thấy vui vẻ khi thu nhận cậu ta vào tổ đội.
“Vậy thì ở đây vừa hay có chỗ tu luyện. Chúng ta sẽ tu luyện ở đây luôn nhé.” Đặng Linh Lam cân nhắc lợi và hại, ở đây có ma trận tụ hợp nguyên tố, kết hợp với Tiên Dược sẽ tăng cường nhiều hơn. Chỉ là có chút ủy khuất Thanh Tâm trong thời gian này thôi.
“Được thôi. Cảm ơn cậu nhé Tâm.” Bùi Trương Tú đưa tay ra đụng tay với cậu.
“Cảm ơn cậu nhé Tâm.” Lê Phương Anh cho cậu cái gấu ôm rồi thả ra.
Thanh Linh không nói gì, cô mỉm cười giơ tay ra đập tay với cậu. Giữa hai người không cần những lời cảm ơn.
Đặng Linh Lam áy náy nhìn Thanh Tâm. Thanh Tâm hiểu ý xua tay tỏ vẻ không sao.
Cả năm người rời khỏi căn phòng mô phỏng, căn phòng hiện lên dòng thông báo [Do chưa có sự chấp thuận hay từ chối. Đã tạm thời lưu trữ lại đoạn ghi hình vào dữ liệu.]
Cả nhóm bước vào thang máy bấm số tầng là 8. Đến nơi, Đặng Linh Lam mở hộp đưa cho từng người một ống thuốc, đưa cho Thanh Tâm cầm lấy chiếc hộp, rồi từng người tản ra từng cái lồng, quẹt thẻ xong đi vào bắt đầu tu luyện.
Thanh Tâm nhìn một hồi rồi trở lại thang máy, quẹt thẻ, bấm tầng số 4 và lẩm bẩm: “Đang rảnh thì kiếm thêm tí tiền tiêu vặt vậy.”
Cửa thang máy đóng lại, con số từ từ hạ xuống rồi dừng hẳn ở con số 4. Tầng của khu vực tắm rửa.
Chaporia
Bình Luận (0)