Thanh Linh quẹt thẻ rồi đi vào ngồi ngay giữa chiếc lồng. Chiếc lồng rất rộng, đủ để chứa 3 người ngồi vẫn thừa chỗ. Cô lấy ống thuốc ra, mở nắp ra uống rồi để ống thuốc ngay bên cạnh. Cô bắt đầu nhắm mắt tập trung. Mở mắt ra lần nữa, Thanh Linh lại xuất hiện ở trong Không Gian Tâm Linh.
“Tu luyện ở ngoài cũng sẽ vào bên trong này sao?” Thanh Linh nhíu mày. Điều này không tốt cho lắm, vì khi ở trong này thì cô không cảm nhận được bên ngoài.
Cô nghĩ lại, hiện tại mình đang ở trung tâm huấn luyện nên sẽ không lo việc bị tấn công, về sau sẽ nói chuyện với Thanh Tâm về chuyện này. Cô đành đi ra gần bờ sông, ngồi xuống một chỗ êm ái rồi nhắm mắt tập trung tu luyện.
Không biết có phải do cô tập trung tu luyện hay không cảm nhận được gì không. Nhưng ở dưới hồ, bắt đầu hình thành một bóng người màu đen không rõ nam nữ như bóng người màu trắng khi trước.
Bóng người tiến lại gần Thanh Linh, nó đi qua đi lại vài vòng, nhìn trước lẫn sau Thanh Linh rồi đứng im. Nó đứng suy tư vài giây, rồi gật gật đầu tựa như quyết tâm gì đó. Nó tiến đến đưa tay chạm vào đầu Thanh Linh, xoa xoa vài cái rồi trở lại hồ nước biến mất như chưa từng có gì xảy ra.
Còn Thanh Linh, một kiếm sĩ rất nhạy cảm như cô, lại không hề biết có “người” đi quanh mình vài vòng, và thậm chí xoa đầu mình nữa. Cô vẫn nhắm mắt tập trung tu luyện như không có gì xảy ra.
…
Trở lại với Thanh Tâm. Khi đang trong thang máy, cậu cảm nhận bên trong Lõi bắt đầu tăng trưởng.
‘Có vẻ như không nhất thiết ở bên trong không gian cũng có thể liên kết.’ Cậu thầm nghĩ rồi vui vẻ hừ hừ bài ca. Vì cậu hiện tại đúng là không làm nhưng vẫn có ăn.
Ting! Cửa thang máy mở ra. Cậu bước ra khỏi thang máy rồi đi thẳng đến khu mát xa. Có người nhận ra Thanh Tâm liền chào hỏi cậu.
“Chị tưởng em thứ bảy, chủ nhật mới đi làm chứ?”
Người hỏi là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp có đôi tai dài, cô nàng mang theo một nét hiền dịu tự nhiên.
“À thì. Hôm nay em dẫn bạn đến đây đăng ký tập luyện. Nhưng giờ họ đang tu luyện nên em rảnh quá xuống đây xem kiếm được thêm tí tiền tiêu vặt không ý mà.”
Thanh Tâm cười hì hì để cái hộp ra bàn rồi tiến đến cái ghế mát xa của cậu. Cậu thành thục đưa tấm thẻ nhân viên của mình vào một cái khe trên ghế. Cái đèn ở trên chiếu sáng, báo hiệu cậu có mặt.
“Chị Hà không phiền nếu em chiếm một ít khách hàng chứ?” Thanh Tâm dí dỏm nửa đùa nửa thật nhìn sang cô gái.
Phạm Thanh Hà nghe vậy che miệng cười: “Phải là chị hỏi mới đúng chứ. Ai mà chẳng biết em có trình độ cao ở khu này mà.”
Phạm Thanh Hà. Cô thuộc chủng tộc Elf, nổi tiếng với sự kiểm soát nguyên tố tự nhiên thuộc hàng bậc nhất. Khác với đại đa số Elf có khí chất kiêu ngạo trời sinh, thì Phạm Thanh Hà lại mang khí chất hiền dịu, dễ gần khiến cho mọi người có cảm giác an ủi mỗi khi để cho cô mát xa.
“hì hì” Thanh Tâm cười cười, cậu không nhận cũng không chối việc Phạm Thanh Hà nói.
Hai người tiếp tục nói chuyện một hồi thì bắt đầu xuất hiện hai người. Chỉ là trên đầu một người có đôi tai và chiếc đuôi của mèo.
“Ố ồ. Ai đây, ai đây. Sao thứ sáu lại xuất hiện em trai Tâm thế này?” cô gái tai mèo đến gần, cô tự nhiên như không ngồi phịch xuống ghế mát xa của Thanh Tâm rồi đưa tay nâng cằm cậu lên.
“Chị Nguyệt à. Đôi khi chị vẫn nên ý tứ một chút chứ, dù gì em cũng là con trai mà.” Thanh Tâm đưa đầu qua né tránh ngón tay của Miêu Ánh Nguyệt và quay sang chào Lê Yên Thu bên cạnh: “Em chào chị Thu.”
Lê Yên Thu mỉm cười gật đầu, còn Miêu Ánh Nguyệt có chút không vui nói: “Con trai? Thế thì làm bạn trai của chị đây đi, vậy là không lo nữa rồi.”
“Tất nhiên là không rồi.” Thanh Tâm mỉm cười chuyên nghiệp, nhanh chóng trả lời. Cậu như thể đã làm đi làm lại việc này nhiều lần rồi.
“Đây là lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ? 50 hay là 60?” Lê Yên Thu cười cười đưa tay lên giả vờ đếm. Phạm Thanh Hà bên cạnh cũng che miệng cười thầm.
“Hừ! Nhóc đúng là có phúc không biết hưởng. Được người vừa giàu vừa xinh đẹp như chị đây để ý đến là may mắn cho nhóc lắm rồi đấy. Ở ngoài kia có vô số tên theo đuổi nhưng chị chưa ưng đâu!”
Miêu Như Nguyệt như con mèo xù lông tức giận nhìn Thanh Tâm. Cậu như đã quen thuộc liền hỏi luôn:
“Vậy mời chị gái vừa giàu vừa xinh đẹp chọn loại mát xa nào?”
“Hừ! Như cũ!” Miêu Như Nguyệt thấy vậy cũng tức giận nhưng không làm gì được, cô đành quẹt thẻ rồi nằm úp lên giường mát xa của Thanh Tâm.
Lê Yên Thu và Phạm Thanh Hà ở bên cạnh cũng cười ra tiếng. Họ nhìn điều này vô số lần rồi, nhưng lần nào cũng cảm thấy khôi hài.
Miêu Như Nguyệt thuộc chủng tộc nhân miêu, cô nàng có đôi tai mèo và cái đuôi mèo hay ve vẩy khiến cho vô số nam nhân yêu thích và theo đuổi. Lần đầu gặp mặt thì cô cũng không có quá nhiều thiện cảm với Thanh Tâm. Cô chỉ xem cậu như là một tên may mắn được mời vào làm.
Nhưng sau một lần khu mát xa hết chỗ và cô đau nhức toàn thân, cô đành phải đến ghế của Thanh Tâm khi lúc đấy không có ai dùng. Với kỹ năng trình độ cao và cách đối xử có chừng mực của Thanh Tâm đã khiến cô trở thành khách quen ở chỗ cậu. Miêu Như Nguyệt nghĩ rằng, nếu có cậu làm bạn trai thì cô có thể bảo cậu ta mát xa tùy thích, nên vẫn luôn tìm cách cố gắng câu dẫn cậu, nhưng luôn nhận về lời từ chối.
Lê Yên Thu thì khác, cô thuộc chủng tộc con người. Cô với Miêu Như Nguyệt là bạn thân. Và cô cũng là khách quen của Thanh Tâm sau khi được Miêu Như Nguyệt dắt đến. Cô chỉ coi Thanh Tâm là một em trai mát xa có trình độ cao thôi.
“Cho tôi một gói toàn thân nhé Hà.” Lê Yên Nhu quẹt thẻ của mình rồi nằm úp xuống. Phạm Thanh Hà mỉm cười nhẹ nhàng đứng dậy chuẩn bị đồ nghề.
Sau 10 phút trôi qua.
“Ưm… A… Đúng rồi… Chỗ đó… A… Mạnh hơn nữa… Ưm…”
Thanh Tâm mặt đen lại, cậu bấm mạnh thẳng vào huyệt vị.
“A! Đau đau đau!” Miêu Như Nguyệt cả tai lẫn đuôi đều dựng đứng.
“Chị còn làm thế nữa thì em tăng lực mạnh hơn đấy.” Thanh Tâm lạnh giọng, nhưng vẫn giảm lại lực tay.
“Chả phải cậu em đây mát xa khiến chị sướng tê người sao… Đau!” Miêu Như Nguyệt đưa tay lên môi rồi làm động tác hôn gió. Điều đó khiến Thanh Tâm lại bấm vào huyệt vị của vô.
(Cá: tác không phải chuyên môn về huyệt vị hay massage, nên sẽ miêu tả hơi qua loa về phần này nhé (๑ ڡ ) ☆)
Lê Yên Thu và Phạm Thanh Hà ở buồng bên cạnh thầm cười trộm. Miêu Như Nguyệt làm như vậy không phải lần 1 lần 2 nên như vậy cũng đáng lắm. Hai cô nàng nhớ lại lần đầu Miêu Như Nguyệt làm vậy, Thanh Tâm tuy khó xử nhưng vẫn cố gắng vừa làm vừa cư xử có chuẩn mực. Nhưng sau vài lần thì Thanh Tâm đã sinh ra kháng tính.
Sau hơn 60 phút từ đầu đến cuối.
“Ưm~ A! Thoải mái!” Miêu Như Nguyệt đứng dậy vươn vai, hoạt động cơ thể.
Hiện tại cơ thể cô như được reset lại trạng thái, tất cả hiệu ứng mỏi mệt đều biến mất hết.
Thanh Tâm ngồi tại chỗ lau tay. Rồi đứng lên vệ sinh giường mát xa của cậu. Sau một hồi vệ sinh xong thì bên Phạm Thanh Hà cũng hoàn thành.
Lê Yên Thu đứng lên hoạt động cơ thể rồi bước đến đứng cạnh Miêu Như Nguyệt.
Thanh Tâm nhập ở bảng máy một hồi rồi đưa thẻ trả lại cho Miêu Như Nguyệt: “Phí dịch vụ đã được trừ, thẻ của chị đây.”
Miêu Như Nguyệt tiếp nhận chiếc thẻ rồi bí ẩn hỏi cậu: “Tâm, muốn kiếm tiền không?”
Thanh Tâm cảm thấy như bị dejavu, cậu nghiêng đầu nghi hoặc.
Thấy vậy Miêu Như Nguyệt liền giải thích: “Tuần tới bọn chị sẽ tổ chức trận đấu giữa ba miền Đại Việt với nhau, bọn chị đang tìm thêm người cho phía hậu cần. Chị thấy nhóc phù hợp nên muốn thuê nhóc làm việc. Nhóc cảm thấy thế nào?”
Thanh Tâm khóe miệng giật giật, điều này cậu vừa được nghe từ Long Linh Tuyết 1 tiếng trước.
“Cái này chị yên tâm, chị Tuyết rủ em trước rồi. Và em cũng nhận lời từ chị ấy rồi.”
Miêu Như Nguyệt nghe thấy hai từ “chị Tuyết” thì sắc mặt liền trầm xuống, cô thầm tặc lưỡi rồi mắng Long Linh Tuyết trong lòng.
“Không ấy… nhóc từ bên đấy qua bên chị đi. Chị có thể thuê nhóc với giá gấp đôi và kèm theo một vài “dịch vụ” đấy.” Miêu Như Nguyệt nháy nháy mắt với Thanh Tâm.
Thanh Tâm khẽ nghi hoặc trong lòng. Nếu Long Linh Tuyết đã thuê cậu thì chắc chắn cậu làm rồi. Nhưng sao Miêu Như Nguyệt lại bảo qua bên cô ấy và giá gấp đôi? Mặc dù cậu với Long Linh Tuyết chưa ra giá, nhưng cậu cảm thấy trong này có ẩn tình.
“Dù gì em cũng nhận lời mời từ chị Tuyết nên lúc đấy cũng sẽ làm mà. Không cần tăng thêm giá đâu.” Thanh Tâm lắc đầu từ chối. Giác quan thứ sáu của cậu báo cáo rằng cậu sẽ nguy hiểm nếu đồng ý.
“Thôi nào, qua bên chị chẳng phải tuyệt hơn sao.” Miêu Như Nguyệt không dừng lại, cô tiến đến lại gần Thanh Tâm.
“Cái này…” Thanh Tâm lùi lại một bước, cậu không biết nên làm gì cho phải.
“Ở đây có việc gì vui vậy?”
Đúng lúc nguy cấp, Long Linh Tuyết không biết từ đâu chui ra. Cô mỉm cười để tay sau lưng rồi bước đến.
Nhìn thấy Long Linh Tuyết đến gần. Miêu Như Nguyệt khẽ hừ một tiếng rồi trở lại đứng cạnh Lê Yên Thu.
“Chị Tuyết, em tưởng chị về rồi?” Thanh Tâm thấy cứu tinh đến liền đổi chủ đề.
“Có gì đâu. Chị quên đưa cho nhóc vòng tay hậu cần ý mà.”
Nói rồi cô lấy từ đằng sau một cái vòng tay bằng cao su có chữ hậu cần (Bắc) ở mặt trước, và ở mặt sau của vòng có tên Long Linh Tuyết. Cô tiến đến tự mình đeo lên tay Thanh Tâm. Đeo xong, cô khẽ hừ hừ quay qua nhìn Miêu Như Nguyệt.
Miêu Như Nguyệt thấy vậy liền tức giận, hậm hực quay mặt ra hướng khác. Lê Yên Thu thì lấy tay che mặt khẽ lắc đầu thở dài bất lực.
Việc này phải nói đến khi xưa khi Long Linh Tuyết và Miêu Như Nguyệt vẫn còn là trẻ con. Khi còn bé, hai người họ quen nhau nhờ một trận đánh nhau ở trường mẫu giáo. Nhưng do sức mạnh của tộc rồng thường rất lớn cho dù là trẻ con, nên Miêu Như Nguyệt là người thua thảm hại. Nhưng trước khi thua thì Miêu Như Nguyệt vẫn kịp cắn rách da Long Linh Tuyết.
Tuy đã được hòa giải, nhưng hai người họ vẫn có tâm tư báo thù nhau. Họ thường chơi xấu hoặc đánh nhau mỗi khi có dịp. Cứ như vậy, họ đã trở thành bạn thân từ mẫu giáo cho đến hết cấp hai.
Tuy nhiên, đời vốn dĩ không đoán trước được. Long Linh Tuyết thức tỉnh nguyên tố và trở thành thiên tài thế hệ mới. Cô được chuyển sang trường cấp ba chuyên dụng, ngôi trường đào tạo cho tộc rồng tại Đại Việt.
Miêu Như Nguyệt thì chọn cách du học sang nước khác sau khi Long Linh Tuyết chuyển sang trường cấp ba khác. Tuy Miêu Như Nguyệt không phải mức thiên tài, nhưng cũng thuộc dạng giỏi. Chỉ là… cấp độ, sức mạnh của họ cách nhau ngày càng xa.
Bạn nghĩ họ sẽ cách xa nhau ư? Không đâu! Về sau họ lại thi vào trường đại học chung. Tuy không còn cạnh tranh với nhau về sức mạnh nữa. Họ chuyển sang cạnh tranh người bên cạnh có bao nhiêu ưu tú. Họ thường khoe về những người bạn, những người thầy và những người dưới trướng của họ ưu tú bao nhiêu.
Thanh Tâm chỉ là tên nhóc vừa xui xẻo vừa may mắn bị cuốn vào cuộc cạnh tranh ngầm của họ mà thôi.
“Hử?” Thanh Tâm ngắm nghía chiếc vòng tay, nó có vẻ không có tác dụng gì ngoài việc thông báo rằng làm bên hậu cần.
“Ôi chao, ai đây? Bạn Như Nguyệt của tôi hôm nay có việc gì vui mà ở đây vậy?” Long Linh Tuyết xoay người tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn vào Miêu Như Nguyệt.
Miêu Như Nguyệt khẽ xoay người, tỏ vẻ ngạc nhiên đáp: “Ai đây? Bạn Linh Tuyết thiên tài đại danh đỉnh đỉnh của tôi sao nay lại rảnh rỗi rồi?”
Giữa hai người xuất hiện ảo giác của hai tia sét đang giao đấu nhau. Thanh Tâm chạy ra góc âm thầm lau giọt mồ hôi trên trán. Hiện tại thì thể hiện sự hiện diện càng ít càng tốt.
Qua một hồi giằng co kịch liệt. Cả hai người Long Linh Tuyết và Miêu Như Nguyệt cuối cùng cũng dừng lại, họ đồng loạt nhìn sang Thanh Tâm khiến cậu co ro run rẩy trong góc.
Họ nhìn vậy liền phụt cười thành tiếng. Khiến cho cậu càng sợ hãi hơn.
“Thôi, đi đây. Tuần sau gặp lại.” Miêu Như Nguyệt quơ tay chào rồi dắt lấy Lê Yên Thu rời khỏi.
“Ừ, bye bye.” Long Linh Tuyết cũng chào tạm biệt.
Long Linh Tuyết thấy Miêu Như Nguyệt và Lê Yên Thu đi xa. Cô đành đi đến góc, xách Thanh Tâm như xách gà lên.
“Thế nào? Không có chị là nhóc bị lừa rồi đấy.”
“Em có từ chối đấy nhé!”
Thanh Tâm giãy dụa muốn thoát khỏi long trảo của Long Linh Tuyết. Cô thả tay để cậu đứng xuống.
“Sao không đi tập cùng tổ đội đi. Mà ở đây làm gì?” Long Linh Tuyết nghi hoặc hỏi.
“Họ đi tu luyện rồi. Em rảnh quá thì đi đến đây kiếm tí tiền thôi.” Thanh Tâm chỉnh trang lại trang phục.
“Nhóc nghèo lắm hả?”
“Nghèo!”
“Tiền lương tháng này đâu? Chị đâu có bạc đãi nhóc.”
Thanh Tâm nghe vậy liền như có dao đâm vào ngực.
“Tiền chung cư, tiền ăn uống, tiền điện nước, tiền tu luyện, tiền mua ma pháp…”
Thanh Tâm liệt kê từng chút một.
Long Linh Tuyết nghe vậy liền khóe miệng giật giật. Cô đã tìm hiểu gia thế tên nhóc này, với gia thế như vậy thì mấy việc này không lo mới đúng chứ.
“Sao không xin bố mẹ?”
“Đến cả tiền ở chung cư, tiền điện, mạng, nước em còn phải đóng. Thì chị nghĩ em xin được bao nhiêu.”
Thanh Tâm khẽ thở dài.
Long Linh Tuyết khóe miệng giật giật, cô lại gần vỗ vai cậu nói: “Cố sống nhé.” Nói xong cô liền biến mất hút.
Nghe vậy Thanh Tâm liền muốn chửi. Cậu kể như vậy tưởng cô nàng sẽ nổi lòng thương cảm mà giúp cậu, ai ngờ đâu đến cuối chỉ nghe được ba từ “cố sống nhé.”.
(Cá: có cảm giác như viết truyện sảng văn 2 nữ xinh đẹp đang dành trai...)
Chaporia
Bình Luận (0)