“Hưaaaa… hà. Đến giờ rồi.”
Thanh Linh vươn vai hoạt động cơ thể, cô đứng lên đi rửa mặt, chuẩn bị đầy đủ liền ra ngoài.
Bên ngoài nắng chang chang, đặc biệt 1h chiều ở tháng 5 Hà Nội rất nắng rất to và nóng. Thanh Linh dùng tay lay đi mồ hôi ở trên đầu khi đứng chờ ở trạm xe buýt.
Xe buýt đến, Thanh Linh nhanh chóng đi lên, điều hòa trong xe làm dịu đi cơn nóng của Hà Nội bên ngoài cho nhưng người bên trong. Thanh Linh thuần thục trả tiền rồi tìm một chỗ khuất nắng ngồi xuống.
Cô tựa đầu vào kính xe, nhìn xem chiếc xe đang đi lướt qua từng kiến trúc, từng con người và từng con đường. Thanh Linh cảm thấy bây giờ thật yên bình, sau 2 ngày qua.
Cô từng suy nghĩ đi suy nghĩ lại 2 ngày đã qua. Từ khi Thanh Tâm đột ngột xuất hiện và cậu ta từng bước dần dần làm quen với cô. Nhiều khi cô nghĩ cậu ta là gì đối với mình. Bản thân? Anh chị em sinh đôi? Hay một vài trường hợp nào đó?
Sau 2 ngày qua, cô kết luận là cô hoàn toàn không biết gì cả. Cô không hề biết quá khứ cậu ta như nào? Những người cậu ta quen là ai? Hay cậu ta đã trải qua những gì? Cô chỉ biết được rằng cô và cậu ta là một, theo nghĩa nào đó?
Mặc dù hai người có rất nhiều điểm tương đồng, nhưng qua 2 ngày sống, cô lại không chắc chắn nữa. Đến giờ cô chỉ biết được mặt nổi của tảng băng chìm mà thôi.
‘Nếu cậu ta thực sự là mình. Thì tại sao cậu ta lại bị trầm cảm?’
Đây là điều cô suy nghĩ đi suy nghĩ lại, từ sau khi được bạn mình nói rằng cậu ta là học sinh chuyển trường và bị trầm cảm cả năm còn lại của lớp 12. Cô cảm thấy thật kì lạ, vì rõ ràng cô không phải học sinh chuyển trường hay bị trầm cảm hồi cấp 3 gì cả.
‘Cậu ta có thật sự là chính minh? Hay chỉ là một trò đùa do ai đó tạo ra?’
Mặc dù cô rất muốn phủ nhận cậu ta là cô. Nhưng với những bằng chứng trùng lặp giữa cô và cậu ta, thì cô vẫn phải tin rằng… cậu ta chính là cô ở thế giới khác.
Thanh Linh vẫn tiếp tục suy nghĩ nghi ngờ về thân phận của Thanh Tâm, còn chiếc xe buýt vẫn bon bon trên đường mặc kệ những suy nghĩ viễn vông của cô.
Sau hơn 50 phút đi đường, chiếc xe đã dừng tại điểm ở gần trung tâm huấn luyện. Thanh Linh đi xuống, chiếc xe đóng cửa lại rồi phóng đi tiếp tục hành trình của mình.
Thanh Linh đi chậm rãi dưới bóng râm của hàng cây bên đường, cô đứng trước cửa của trung tâm huấn luyện. Hai bảo vệ người Orc nhận ra cô liền niềm nở chào.
“Cháu là bạn của Tâm nhỉ? Chào cháu nhé.”
Thanh Linh lễ phép chào hỏi lại hai người.
“Mà công nhận nhóc Tâm có bạn xinh gái quá nhỉ. Cô cứ nghĩ nó sẽ không có bạn nữ ở trường cơ.”
Thanh Linh định đi vào liền dừng lại, cô nghi hoặc nhìn phụ nữ Orc vừa nói.
“Là sao ạ?”
“Nhóc không biết đâu, lần đầu nhóc Tâm đến đây nó không tươi cười như lúc này đâu. Nó cứ như kiểu không muốn giao tiếp nhiều cơ. Gặp ai nó cũng xã giao qua loa chứ không muốn làm quen.”
“Chị…”
Vị phụ nữ Orc còn lại thở dài nhắc nhở chị mình.
“À cô nói vậy được rồi. Nhóc đừng nói cho nhóc Tâm nhé, dù gì kể chuyện cũ như thế thì cũng không hay cho lắm.”
Người phụ nữ Orc lúng túng khi mình lỡ vạ miệng không hay, nên đành giải thích rồi thôi. Thanh Linh thấy vị phụ nữ Orc không muốn nói nữa liền nói cảm ơn một câu rồi đi vào.
Thanh Linh đi vào bên trong, chị gái Elf nhận ra cô liền mỉm cười giơ tay chào.
“Xin chào, em là bạn Tâm nhỉ. Nếu em muốn tìm Tâm thì em có thể mở cửa phòng nhân viên ở kia nhé.”
Chị gái Elf chỉ vào phòng ở đằng sau quầy lễ tân. Mặc dù cô muốn từ chối, nhưng khi nói tới miệng thì cô đành nuốt lại. Cô cảm ơn một tiếng rồi tiến đến trước cửa, cô hít sâu một hơi rồi mở cửa đi vào.
Đập vào mắt cô là Thanh Tâm đang nằm ở trên chiếc ghế lười, cậu ngủ một cách yên lặng không có tiếng gáy hay tiếng mơ ngủ. Cô đóng cửa rồi lặng lẽ tiến lại gần Thanh Tâm.Thấy khuôn mặt ngủ yên bình của Thanh Tâm không hiểu sao cô lại nhếch miệng cười một cách vô thức.
Thanh Linh không biết rằng. Trong tâm lý học cơ bản, con người thường vô thức yêu quý chính bản thân của họ. Mặc dù hai người là thể độc lập, nhưng theo nghĩa nào đó thì cả hai lại chính là một.
Thanh Linh từ từ đưa tay ra chọc chọc vào má Thanh Tâm, thấy cậu ta không có cảm giác gì thì cô liền véo nhẹ má của cậu.
‘Má con trai có cảm giác như này sao? Cảm giác không mềm như con gái cho lắm.’
Sau khi bị véo một hồi thì Thanh Tâm có chút nhíu mày, nhưng cậu lại không có ý định tỉnh dậy. Thanh Linh thấy thể liền để im một hồi để Thanh Tâm trở lại bình thường rồi dùng lòng bàn tay khẽ chạm vào má của cậu.
‘Cảm giác này cũng không tệ.’
Thanh Linh khẽ xoa má của Thanh Tâm. Sau một hồi xoa chán chê, thì Thanh Linh lại nhìn vào phần cổ của Thanh Tâm, nói đúng hơn là phần yết hầu của cậu.
‘Sờ vào đây có cảm giác gì nhỉ?’
Nghĩ liền làm. Thanh Linh lúc đầu chỉ chạm nhè nhẹ vào, sau đó liền mở tay ra dùng lòng bàn tay ra để sờ cảm nhận. Giờ Thanh Linh như thể đang bóp cổ Thanh Tâm vậy.
‘Cảm giác này có chút cứng, nhưng cũng không tệ.’
Trong lúc Thanh Linh đang mải mê cảm nhận yết hầu của Thanh Tâm, thì Thanh Tâm đã cảm thấy khó chịu mà từ từ mở mắt ra. Cậu nhìn vào Thanh Linh, người đang “bóp cổ” cậu.
Cả bốn mắt nhìn nhau, không khí ngưng đọng lại, Thanh Linh bị đơ máy trong một lúc.
“Xin l…”
Chưa kịp xin lỗi thì cô đã bị Thanh Tâm đẩy mạnh ra xa rồi dùng chiếc ghế lười che ở phía trước. Thanh Linh cảm thấy trời đất quay cuồng một hồi, cô có chút tức giận ngẩng đầu lên, nhưng thấy thần sắc sợ hãi và hoảng loạn của Thanh Tâm thì sự tức giận của cô liền biến mất.
Thanh Tâm run rẩy thở hổn hển, mồ hôi của cậu ứa ra không tự chủ, cậu dùng tay che đi phần cổ của mình rồi nhìn chằm chằm vào Thanh Linh. Ánh mắt của cậu nhìn cô nàng như thể nhìn thấy ai đó khiến cậu sợ hãi tột cùng.
“Xin… xin lỗi nhé. Nếu biết cậu không thích thì tôi đã không chạm vào…”
Thanh Linh bối rối nhìn vào Thanh Tâm, cậu ta đang nhắm mắt cố gắng hít thở sâu lấy lại bình tĩnh.
“Phù phù… Cô đi ra ngoài một chút được không?”
Thanh Tâm cố gắng bình tĩnh nói ra câu đó rồi im lặng. Thanh Linh biết hiện tại không nên ở lại, cô đành đứng dậy rồi đi ra ngoài đóng cửa lại.
‘Rốt cục quá khứ cậu ta như nào thì cậu ta mới có phản ứng kịch liệt như vậy chứ?!”
Thanh Linh dựa lưng vào tường, cô không đi quá xa mà đứng dựa ở tường bên cạnh cửa.
Sau 1,2 phút bình tĩnh thì Thanh Tâm đã mở cửa đi ra ngoài, mở cửa ra cậu liền thấy Thanh Linh đứng ở bên cạnh.
Cô thấy cậu ra liền nhanh chóng xin lỗi lần nữa.
“Xin lỗi nhé, tôi không biết cậu sẽ như vậy.”
Thanh Tâm thấy Thanh Linh xin lỗi chân thành thì cậu cũng không tức giận gì, cậu cũng xin lỗi Thanh Linh.
“Xin lỗi nhé, vừa nãy đẩy cô như vậy.”
Thanh Linh liền cảm thấy bối rối khi Thanh Tâm xin lỗi cô, giờ cô thật sự không biết nói gì cho phải. May sao ba vị cứu tinh của cô đã đến.
“Yahoo, Linh với Tâm đang nói gì thế?”
“Lại tình tứ hả?”
Lê Phương Anh tiến đến cười tươi chào hỏi hai người, Bùi Trương Tú thì mở miệng liền trêu ghẹo, Đặng Linh Lam thì mặt không cảm xúc đi theo sau.
“Không có gì, tôi với Linh đang nói chuyện về buổi tập hôm nay thôi. Đúng không Linh?”
Thanh Tâm từ từ trả lời rồi mỉm cười nhìn qua Thanh Linh. Thanh Linh có chút ngơ ngác khi cậu ta nói như vậy, cô nhanh chóng gật đầu trả lời:
“À ừ… hai bọn tớ chỉ đang nói về buổi tập hôm nay thôi.”
“Thật không đó?”
“Thật!”
Nghe Bùi Trương Tú hỏi lại, Thanh Linh có chút nóng vội, cô cố gắng bình tĩnh trả lời.
“Náo vậy đủ rồi, giờ đến lúc luyện tập thôi. Kế hoạch hôm nay là như này…”
Đặng Linh Lam đứng ra nói rõ kế hoạch luyện tập của hôm nay, cả nhóm nghe xong cũng gật đầu đồng ý rồi cùng nhau di chuyển.
…
Mặc dù là có kế hoạch, nhưng phần lớn vẫn là dùng mô phỏng thực chiến. Mặc dù Thanh Tâm có vài lần phải trở lại làm việc vì có khách gọi, những lúc như vậy thì cả nhóm cũng thông cảm mà tản ra các tầng khác luyện tập.
Thanh Linh thì suy nghĩ vẩn vơ từ đầu đến cuối, cô có chút gấp nhưng suốt cả buổi thấy Thanh Tâm không nhắc đến chuyện đấy nữa thì cũng bình tĩnh lại.
“Vẫn đến đây sao? Có phải là cậu lại ăn hết lương thực rồi chứ?”
Bùi Trương Tú kì quái nhìn hai người Thanh Tâm và Thanh Linh.
“Tớ…”
Thanh Linh lúng túng không biết phải trả lời sao cho phải. Thanh Tâm thấy vậy liền đứng ra giải vậy.
“Xin lỗi nhé, tôi hơi ngại khi để mọi người biết nhà tôi, nên tôi đành nhờ Thanh Linh đi cùng để bảo vệ tôi.”
Câu nói như này dễ mất đoàn kết, nhưng vào tai Lê Phương Anh và Bùi Trương Tú thì nó lại thành:
“Xin lỗi nhé, tôi muốn đi bộ cùng Thanh Linh, nên tôi lấy cớ nhờ cô ấy bảo vệ để đi cùng tôi.”
Lê Phương Anh và Bùi Trương Tú mỉm cười ẩn ý nhìn vào hai người, khiến cho Thanh Linh có cảm giác nổi da gà. Đặng Linh Lam thấy thế liền thở dài rồi bảo hai người cẩn thận rồi chiếc xe từ từ lăn bánh.
Cả hai người nhìn chiếc xe đi xa, rồi nhìn nhau một hồi. Cả hai người không nói gì mà đi trở về. Hai người đạt được sự ăn ý im lặng, chỉ còn tiếng xe đi qua và tiếng mọi người đang nói chuyện.
Cả quãng đường cả hai người không nói một câu nào cả. Họ cứ thế mà trở lại phòng, lúc về đến phòng thì Thanh Tâm cuối cùng cũng phá vỡ sự yên tĩnh.
“Cô có muốn ăn gì không?”
Thanh Linh có chút giật mình, nhưng cô cũng nhanh chóng bình tĩnh mà trả lời:
“Đồ ăn đơn giản là được… cảm ơn.”
“Ừ.”
Thanh Tâm nghe vậy liền bận rộn ở bếp, mặc kệ Thanh Linh làm gì.
Thanh Linh nhìn Thanh Tâm đang cố tỏ ra bận rộn ở bếp, cô hít sâu một hơi rồi lấy hết can đảm hỏi cậu:
“Xin lỗi cậu rất nhiều. Nhưng lúc chiều tôi làm cậu sợ hãi đến vậy sao?”
Thanh Tâm đang nấu ăn thì khựng lại một lúc, xong cậu lại tự nhiên như không làm tiếp.
“Không… là tôi xin lỗi mới đúng. Chỉ là có chút tai nạn hồi quá khứ thôi, cô không cần để tâm đâu.”
“Được thôi…”
Thanh Linh nghe vậy liền biết Thanh Tâm đang cố lảng tránh trả lời hoặc kể về vấn đề này, cô đành kết thúc cuộc trò chuyện này mà vào phòng thay đồ.
Cô thay xong đi ra liền ngồi ở ghế sofa ngơ ngác nhìn vào Thanh Tâm. Không rõ cô nàng đang suy nghĩ điều gì, nhưng khi Thanh Tâm nấu xong và dọn đồ ra thì cô mới hoàn hồn.
Cả hai người im lặng ăn, sau khi ăn xong thì Thanh Linh liền chủ động đề nghị đi rửa bát. Thanh Tâm đồng ý, cậu liền đi thay đồ rồi đi vào phòng tu luyện mà im lặng trong đấy.
Thanh Linh rửa bát xong biết cậu ở trong phòng im lặng thì cô càng gấp hơn. Cô không biết có phải là cậu đang giận dỗi cô hay gì không.
Cô đứng trước cửa phòng tu luyện giơ tay lên muốn gõ, nhưng lại ỉu xìu xuống mà đi về phòng. Cô nằm trên giường có chút hối hận với việc mình đã làm.
Cô lăn qua lăn lại, nghĩ mãi không ra nên làm gì. Hết cách, cô đành nhắm mắt rồi đi vào bên trong Không Gian Tâm Linh.
Mở mắt ra, cô liền thấy Thanh Tâm đang nằm ngẩn người ở bãi cỏ gần đó. Cô mím môi rồi tiến đến ngồi bên cạnh cậu ta một khoảng.
Thanh Tâm biết có người đến, cậu liếc mắt nhìn cô nàng rồi nhắm mắt. Thanh Linh thấy vậy không hiểu sao có chút tủi thân, cô gục mặt vào đầu gối rồi nói.
“Có phải… cậu đang giận tôi không?”
“Không.”
Thanh Tâm không nhanh không chậm trả lời.
“Vậy sao cậu lại tránh mặt tôi?”
Thanh Linh giọng có chút run rẩy, cô không hiểu sao mình lại có cảm giác khó chịu đến như vậy. Thanh Tâm lật người nằm nghiêng, cậu có chút xấu hổ nói.
“Nếu như tôi nói… tôi đang cảm thấy xấu hổ thì cô có tin không?”
Thanh Linh trừng to mắt, cô khó tin nhìn Thanh Tâm. Cậu ta tránh mặt cô chỉ vì xấu hổ? Biết lý do là gì khiến Thanh Linh có chút xấu hổ mà tức giận, cô đấm thẳng vào sau lưng Thanh Tâm.
Bịch!
“Á! Sao cô đánh tôi!?”
“Hừ! Cậu đáng lắm!”
Thanh Tâm nghe vậy liền tức giận, cậu vồ lên người Thanh Linh. Nhưng với sức của trị liệu sư sao có thể bằng được kiếm sĩ? Không quá vài hiệp thì cậu liền bị Thanh Linh đè ở dưới người.
“Cậu chịu thua chưa!”
“Còn lâu!”
Hai người có chút ám muội mà đè ép nhau. Nhưng qua một hồi mệt mỏi, họ mới nhận ra tư thế của họ không tốt chút nào. Cả hai nhanh chóng xấu hổ tách ra.
“Khụ khụ… coi như lần này tôi thua.”
“Hừ…”
Tai của cả hai người đều đỏ như cà chua. Thanh Tâm liền đổi chủ đề khác.
“Khụ… cô ra kia tập luyện đi, còn tôi thì ngồi tu luyện. Một người làm thì cả hai hưởng, mình tôi tu luyện được rồi.”
“Được… được thôi.”
Thanh Linh nhanh chóng chạy đến sân tập luyện, cô cầm vài thanh vũ khí lên ngắm nghía giả vờ bận rộn. Thanh Tâm liền đi đến ngồi dưới gốc cây mà tập trung tu luyện.
Cả hai đều ngượng ngùng với nhau, nhưng họ đều không biết. Tất cả những gì họ làm từ đầu đến cuối đã có hai thứ nhìn lấy. Ánh mắt dưới hồ có chút bất thiện nhìn Thanh Tâm, còn ánh mắt trên cây thì hiền từ nhìn lấy Thanh Linh.
Chaporia
Bình Luận (0)