Đứng trước cửa một căn phòng có mã số MP009. Thanh Tâm gõ 3 lần, chờ 1 giây thì cậu lại gõ lần thứ 4, chờ 3 giây sau thì cậu gõ lần thứ 5. Sau khi nghe mật mã của Thanh Tâm, người bên trong đã biết người bên ngoài là ai.
“Vào đi.”
Thanh Tâm đẩy cửa vào. Bên trong phòng vô cùng sáng. Ở giữa phòng có một nam nhân đang cho vài giọt gì đó vào trong ống nghiệm. Nam nhân lắc vài cái thì ống nghiệm từ màu đỏ hóa thành màu xanh lam.
Nam nhân mặc chiếc áo blouse dài, đeo một găng tay trắng, một tay cầm ống nghiệm, một tay cầm đồ nhỏ giọt. Cậu ta có một đôi tai dài, đôi mắt màu hổ phách, khuôn mặt rất đẹp trai. Chỉ là làn da của cậu ta màu đen, đặc chưng của tộc Dark Elf.
Nhưng một tộc chuyên về ám sát, lẩn trốn, thám thính… sao lại ở đây cầm ống nghiệm mà chế thuốc? Đã thế Dark Elf được biết là một tộc không thích ở nơi có ánh sáng, thì nam nhân này lại bật đèn sáng chưng.
“Hôm nay anh chưa đăng nhiệm vụ mà nhỉ? Đến đây làm gì?”
Nam nhân cất ống nghiệm vào giá, quay lưng lại nhìn Thanh Tâm. Thanh Tâm đóng cửa lại, cậu tự nhiên như không nằm trên ghế sofa gần đó.
“Có gì đâu. Em muốn có chỗ ngủ trưa thôi mà.”
Nam nhân cởi chiếc găng tay cùng chiếc áo blouse của mình ra. Cầm theo hai ống nghiệm màu xanh lục, ngồi xuống cạnh chiếc ghế sofa mà Thanh Tâm đang nằm. Nam nhân cầm một ống nghiệm đưa cho Thanh Tâm. Thanh Tâm tiếp lấy, không nghi ngờ mà nhấp một ngụm.
“Vị táo xanh à? Ngon thật.”
Nam nhân khẽ mỉm cười, khi cậu ta cười lên liền có thể khiến vô số cô gái đổ cậu ta:
“Ra vị táo xanh à? Vậy là lần này thành công rồi.”
Thanh Tâm nghe vậy cũng không tỏ vẻ gì. Bởi vì quan hệ của hai người vốn dĩ là hợp tác với nhau. Anh ta phụ trách tạo thuốc mới, cậu phụ trách làm chuột bạch.
“Nói đi, lần này đến đây có việc gì? Chắc không phải tìm chỗ ngủ trưa đâu nhỉ?”
Nam nhân nhấp một ngụm ống nghiệm của mình rồi nhìn sang hỏi cậu.
“Thứ tư sắp tới em có tham gia hoạt động trường, nên đến thông báo trước.”
“Ồ. Thế giờ đến đây để bù trước à?”
“Đúng. Anh có 50 phút.”
Nghe xong, nam nhân nhanh nhẹn bước đến tủ đựng mà lấy giá đựng có hơn 10 loại ống nghiệm khác nhau xuống. Rồi trở lại đặt ở trên bàn, sau đó lại lấy từ ngăn kéo một quyển vở ghi chép. Chuẩn bị xong xuôi anh ra trở lại chỗ mà ra hiệu cho Thanh Tâm nhanh chóng uống thuốc.
Thanh Tâm ngồi dậy, cầm một ống nghiệm có màu đen lẫn màu đỏ trông vô cùng khả nghi. Cậu ngước đầu uống hết trong một ngụm, sau đó lại nằm im tại chỗ.
“Cảm giác có chút chóng mặt, buồn nôn. Nhưng khả năng hồi phục có tăng lên một chút…”
Nghe lời Thanh Tâm nói, nam nhân liền ghi chép vào quyển vở của mình. Tiếp đó Thanh Tâm lại lấy thêm một ống nghiệm màu hồng mà uống hết.
“Cảm giác người hơi lâng lâng. Hình như có chút buồn ngủ...”
Thanh Tâm mắt díu lại. Nam nhân thấy thế liền ra hiệu bảo cậu uống ống nghiệm màu xanh mà cậu ta đưa. Đó là thuốc giải hiệu ứng xấu, loại thuốc đắt đỏ như vậy mà anh ta dùng để tiếp khách. Chắc hẳn nam nhân này là một người có rất nhiều tiền.
Thanh Tâm cố gắng thử nốt 8 loại ống nghiệm còn lại. Nam nhân thì hào hứng ghi chép lại từng đặc điểm của từng loại thuốc.
Sau khi dùng xong tất cả ống nghiệm. Giờ sắc mặt của Thanh Tâm xanh xao vô cùng, như thể cậu có thể nhập viện bất cứ lúc nào.
“Đây, uống đi. Thuốc hồi phục tinh thần và thuốc giải độc. Tinh Điểm anh chuyển cho chú rồi. Nhưng lần này chỉ có chừng này nên hơi ít nhé.”
Nam nhân đưa cho Thanh Tâm hai lọ thuốc để hồi phục. Thanh Tâm run rẩy tiếp lấy hai lọ thuốc rồi uống sạch. Sau khi thuốc vào người thì sắc mặt của cậu mới hồng hào trở lại.
Hai người họ quen nhau nhờ hệ thống nhiệm vụ của trường học. Nơi mà nhà trường sẽ ban bố nhiệm vụ hoặc đàn anh, đàn chị sẽ treo nhiệm vụ của mình lên cho sinh viên tiếp nhận. Hệ thống nghiệm vụ này là một dạng thu nhỏ của hệ thống ủy thác của Hiệp Hội Nguyên Tố.
Thường thì năm nhất không được nhận những nhiệm vụ đánh đấm được đề ra, nên họ chỉ được chọn những nhiệm vụ loanh quanh trường như hỗ trợ dạy học, giúp đỡ lau dọn, hay mấy nhiệm vụ lặt vặt để kiếm Tinh Điểm.
Tinh Điểm là một loại điểm do bộ giáo dục đề ra. Chúng được dùng để đổi tài nguyên hoặc vũ khí của nhà trường. Có một vài thứ mà ngay cả các loại tiền tài bên ngoài cũng không mua được, thì trong trường lại trao đổi bằng Tinh Điểm.
Lúc mới vào được được 1 tháng, khi đó trường mới cho phép tiếp nhận nhiệm vụ. Thì Thanh Tâm thử xem có loại nhiệm vụ nào nhận được không, cậu gặp được một nhiệm vụ do đàn anh treo lên.
[Cần người thử thuốc.
Giới hạn: hệ Mộc càng tốt.
Phần thưởng: 10 Tinh Điểm/thuốc.
Người treo: Dạ Ảnh Quang.
Thời gian: đã treo 1 tuần 3 ngày 4 tiếng.]
Thanh Tâm nghi ngờ. Tại sao một nhiệm vụ thử thuốc lại có nhiều Tinh Điểm như vậy, vì thường mấy nhiệm vụ như này sẽ nêu rõ bao nhiêu Tinh Điểm luôn, còn nhiệm vụ này thì 10 Tinh Điểm trên 1 lọ thuốc.
Không những thế, nhiệm vụ này treo đã hơn 1 tuần rồi sao không có ai tiếp nhận? Cậu đánh liều thử tiếp nhận nhiệm vụ này, thì người quản lý nhìn cậu với ánh mắt thương hại. Lúc đó cậu không hiểu là gì, cho đến khi thử thuốc cho Dạ Ảnh Quang.
Dạ Ảnh Quang là một Dark Elf. Cậu ta có khuôn mặt đẹp trai như được ưu ái của trời đất. Chỉ là cậu ta tính cách rất quái gở, thường nhốt mình trong phòng để điều chế ma dược hoặc trộn các loại ma dược với nhau.
Dạ Ảnh Quang có thể xem là một thiên tài về ma dược. Nhưng với cái cách chế và trộn thuốc của anh ta, đã khiến vô số đàn em phải nhập viện rồi. Mặc dù không nguy hiểm gì, nhưng tiếng xấu đã bay xa, khiến cho vô số người tránh né nhiệm vụ của anh ta.
Nếu như bạn hỏi vì sao Dạ Ảnh Quang không bị cấm treo nhiệm vụ hay gì khác? Đó là vì anh ta không vi phạm quy tắc của trường. Tuy đôi khi anh ta chế các loại thuốc kì lạ, nhưng anh ta vẫn có giới hạn để cho chúng không nguy hiểm tới tính mạng người dùng.
Còn Thanh Tâm của chúng ta chỉ vì lúc mới vào trường được một tháng không biết rõ ngọn ngành, nên ngu ngơ chọn trúng túi mù độc mà thôi. Tuy mới đầu không tốt cho lắm. Nhưng ai ngờ Thanh Tâm lại là trụ được đến bây giờ.
Từ đó Thanh Tâm và Dạ Ảnh Quang đã làm đối tác thân thiết của nhau. Anh ta treo nhiệm vụ, cậu tiếp. Anh ta tạo ra thuốc mới, cậu uống. Nhờ đó mà không chỉ Tinh Điểm của Thanh Tâm tăng, mà khả năng kháng độc của cậu cũng được tăng đáng kể.
“Vẫn còn thừa hơn 10 phút. Chú cứ nằm nghỉ ngơi đi, anh đi sửa lại công thức cái.”
Nói xong Dạ Ảnh Quang liền trở lại chỗ cũ, mặc áo blouse và đeo găng tay vào mà bắt đầu chỉnh sửa lại công thức thuốc.
“Anh Quang.”
“Gì?”
Dạ Ảnh Quang vẫn tiếp tục làm công việc ở trong tay.
“Hôm qua em mới đọc được một topic khác hay.
Nó nói về việc hai thế giới dung hợp, và xuất hiện một “mình” khác giới. “Mình” đấy cũng giống mình, trùng bố mẹ, anh chị em, trùng gia tộc, lối sống và một vài thứ. Mặc dù cả hai vẫn có hành động khác nhau vì khác giới tính. Sau đó cả hai bất đắc dĩ phải sống cùng nhau. Vậy nếu như anh cũng xuất hiện một “mình” như vậy. Thì anh sẽ làm gì?”
Thanh Tâm thử hỏi về trường hợp của mình. Cậu cũng hay nói về mấy thứ kì quái như này với Dạ Ảnh Quang nên anh ta cũng sẽ không nghi ngờ gì.
“Có lẽ sẽ khá thú vị đấy.”
“Thú vị như nào?”
Thanh Tâm trở mình nằm nghiêng nhìn vào Dạ Ảnh Quang.
“Nếu như tính cách giống anh thì anh sẽ tìm cách cưa đổ “chính mình” chăng? Dù gì thêm một người là nữ điều chế thuốc cùng thì quá tuyệt còn gì?”
Dạ Ảnh Quang cười cười nửa đùa nửa thật nói.
“Cơ mà nếu giống như anh thì chắc chắn phiên bản nữ cũng rất đẹp rồi.”
Dạ Ảnh Quang vuốt tóc tự luyến. Thanh Tâm cũng không phản bác, vì Dạ Ảnh Quang thực sự rất đẹp trai.
“Nhưng nếu thế thì nó có vô số vấn đề lòi ra còn gì?”
Thanh Tâm nghi hoặc hỏi. Dạ Ảnh Quang cũng biết cậu đang hỏi gì, anh ta đặt đồ trong tay xuống bàn rồi xoay ghế qua nhìn cậu.
“Cái vấn đề mà chú hỏi thì đúng là nghiêm trọng và hỗn loạn thật. Nhưng chú có phải hay không quá chú trọng vào nguyên tắc?”
“Em á?”
Thanh Tâm chỉ về mình ngạc nhiên hỏi.
“Ừ. Theo như topic chú nói thì cả hai người vốn dĩ ở hai thế giới khác nhau, vậy thì mấy cái nguyên tắc về di truyền hay gì đấy đại loại vậy gần như không áp dụng được rồi.”
Dạ Ảnh Quang dùng tay đẩy một chiếc kính vô hình trên mặt, anh ta tựa lưng một cách thoải mái vào ghế nói:
“Làm gì có ai chắc chắn rằng cả hai là người nhân bản của người kia hay làm gì có ai chắc chắn cả hai trùng 100%?”
Thanh Tâm nhìn Dạ Ảnh Quang bắt đầu nói một cách kì quái liền muốn dừng cuộc trò chuyện này lại.
“Đừng nghiêm túc quá, em hỏi chơi thôi mà.”
“Không đâu. Giờ anh đang nghĩ, nếu như anh với “mình” phiên bản nữ có con. Thì nó sẽ là thiên tài khi sở hữu bộ não của cả hai hay nó sẽ như một đứa trẻ bị trùng gene của nguyên tắc di truyền?”
“Ê khoan khoan! Điều này đi hơi xa rồi đấy!”
Thanh Tâm ngồi bật dậy kinh hoàng nhìn Dạ Ảnh Quang.
“Không đâu Tâm. Những người như anh thường muốn tìm kiếm thêm những điều mình chưa biết. Và cả topic này, nó càng “cấm kỵ” thì càng thú vị.”
Dạ Ảnh Quang bắt đầu cười một cách điên rồ, điều đó khiến Thanh Tâm có chút hối hận khi hỏi anh ta.
“Thôi đến giờ rồi. Em đi đây.”
Nếu như ở lại đây nữa thì câu chuyện sẽ càng ngàng càng xa. Nên giờ cậu chuồn là tốt nhất. Thanh Tâm liền chạy nhanh ra ngoài không tiếp tục ở lại. Dạ Ảnh Quang thấy vậy liền thu hồi lại dáng vẻ điên rồ của mình mà tiếp tục điều chế thuốc.
…
“Nếu ở lại thì cuộc trò chuyện chắc sang bước vũ trụ luôn quá.”
Thanh Tâm hít thở lấy lại bình tĩnh. Cậu đi từ từ về phía lớp học.
“Cơ mà… tán tỉnh “chính mình” sao?”
Cước bộ của cậu bắt đầu chậm lại. Nhưng cậu lại nhanh chóng lắc đầu bác bỏ.
“không! Qua vụ đấy thì mình vẫn không nên có suy nghĩ yêu đương. Dù là chính mình đi nữa.”
Cậu lấy hai tay vỗ mạnh vào má mình.
“Được rồi. Lý trí lên! Tỉnh Táo lên! Không suy nghĩ lung tung nữa!”
Nói xong cậu liền bắt đầu tăng tốc chạy. Để lại mọi người xung quanh nhìn cậu như một thằng dở hơi.
…
“Vừa đi đâu thế?”
Nguyễn Bình Minh nhìn sang Thanh Tâm đang ngồi xuống bên cạnh mình hỏi.
“Tập thể dục.”
Thanh Tâm bình tĩnh trả lời, giờ người cậu trên dưới đều là mồ hôi. Nguyễn Bình Minh thấy vậy cũng ngồi cách xa cậu một khoảng.
“Lát nữa đến tiết thể dục. Mà giờ mày tập thể dục sớm…”
Nguyễn Bình Minh nhìn Thanh Tâm như thể thằng hâm mới trốn ra ngoài.
“Kệ tao mày!”
Thanh Tâm thẹn quá hóa giận liền quát Nguyễn Bình Minh. Cả hai người liền đôi co với nhau.
“Hai tên kia lại bị sao nữa vậy.”
Bùi Trương Tú kì quái nhìn Thanh Tâm và Nguyễn Bình Minh.
“Không biết nữa…”
Thanh Linh cùng hai cô gái còn lại đều im lặng trước sự dở người của mấy tên nam sinh.
“Được rồi. Đến giờ học rồi, cả lớp đi xuống sân tập.”
Thầy giáo bụng bia đứng ở trước lớp gọi vào trong. Nói xong ông thầy liền vác cái bụng bia của mình đi trước.
Cả lớp kéo nhau xuống sân tập và đứng thành hàng. Thầy giáo sờ vào cái bụng của mình rồi nói:
“Lớp trưởng cho cả lớp khởi động cơ thể rồi tự quản.”
Nói xong ông thấy liền đi đến một góc rồi ngồi xuống, ở đó cũng có thầy giáo của lớp khác đang ngồi. Hai người liền vừa nói chuyện vừa xem điện thoại với nhau.
“Sao ông thầy không cho tự quản ngay từ đầu có phải nhanh không.”
Nguyễn Bình Minh khẽ thì thầm to nhỏ. Đám nam sinh đứng cạnh cũng gật đầu đồng ý.
“Cho có lễ nghi.”
Thanh Tâm vừa làm theo động tác vừa nói.
Sau khi lớp đã giãn cơ xong, mấy nhóm nam sinh bắt đầu rủ nhau chơi bóng rổ, bóng chuyền, còn mấy bạn nữ thì chọn chạy bộ hoặc rủ nhau nói chuyện.
“Sao, đấu không? Hay mày sợ thua?”
“Sợ cái *beep*. Vào!”
Thanh Tâm và Nguyễn Bình Minh cùng một vài nam sinh đang đứng ở đường chạy đua. Cả đám thách thức nhau xem thằng nào chạy nhanh nhất.
Vốn dĩ Nguyễn Bình Minh định rủ Thanh Tâm đấu bóng chuyền, môn sở trường của hắn. Nhưng Thanh Tâm thấy thế liền khinh bỉ từ chối, đồng ý để rước nhục hay gì? Vậy nên đám con trai mới rủ nhau chạy đua.
“Nói trước thằng nào mà dùng nguyên tố là chó!”
“3… 2…1… Bắt đầu.”
Một nam sinh đứng ở ngoài ra hiệu bắt đầu. Cả đám lao đi như thể đang thi Olympic.
“Tao đi trước nhá! Mấy con gà hahaha.”
Một nam sinh bọc cơ thể bằng nguyên tố Phong. Cậu ta lao đi như tên bắn.
“Mẹ thằng chó kia!”
Sau khi có một tên dùng nguyên tố để tăng tốc. Thì cả đấm liền nhao nhao vận nguyên tố của mình lên. Đủ loại nguyên tố, đủ loại ma pháp được sử dụng. Chủ yếu là các loại ma pháp sơ cấp để tăng tốc hoặc gây cản trở, nên bọn họ không bị nhắc nhở.
“Đám con trai dở hơi thật.”
“Ừ.”
Bùi Trương Tú cùng Thanh Linh đang đối đầu luyện tập với nhau trên sân tập. Họ nhìn sang khu chạy bộ thấy một đám con trai đang làm trò con bò.
“Đôi khi tớ không biết Tâm là loại người nào nữa. Lúc thì đáng tin cậy, lúc thì bí ẩn, lúc thì như mấy tên dở hơi kia…”
Lê Phương Anh thở dài bất lực. Cô đang ngồi ở bên dưới bấm điện thoại, bên cạnh là Đặng Linh Lam đang đọc sách ma pháp.
Đặng Linh Lam ngóc đầu lên nhìn về phía Thanh Tâm, cô im lặng không nói. Không biết cô nàng đang suy tư việc gì nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)