Thanh Linh cùng Long Huyền Vi đứng đối diện nhau. Cả hai đều cầm trong tay một thanh kiếm tập luyện.
“Nguyễn Thanh Linh, kiếm sĩ hệ Thủy. Mong chỉ giáo.”
“Long Huyền Vi. Kiếm sĩ hệ Thủy. Mong chỉ giáo.”
Hai người không hề vận sức mạnh nguyên tố, sử dụng thuần túy là kỹ thuật dùng kiếm và sức mạnh cơ thể.
[3… 2… 1… Bắt đầu!]
Soạt!
Bảng thông báo hiện lên đếm ngược bắt đầu. Cả hai người đều cùng lúc rút kiếm lao lên, hai lưỡi kiếm va chạm nhau tạo ra âm thanh leng keng giòn vang.
Tuy nhiên tộc rồng vốn có sức mạnh thuần túy trời sinh. Nên có thể thấy rõ Thanh Linh đang bị áp đảo về khoản này.
Biết không thể đọ được về sức mạnh, Thanh Linh liền sử dụng kỹ thuật và kiếm kỹ từ Thủy Lưu Phái để bù đắp vào. Cô lập tức điều hướng cả hai lưỡi kiếm chém xuống đất. Sau đó xoay lưỡi kiếm chém từ dưới lên.
“Thủy Lưu Phái – Thức thứ ba: Cá Nhảy!”
Không có một hư ảo cá bằng nước nào cả, Thanh Linh chỉ đơn thuần dùng kiếm chiêu từ Thủy Lưu Phái để chém.
Long Huyền Vi thấy vậy liền nhanh chóng xoay một vòng cổ tay để đỡ kiếm. Mặc dù đỡ như vậy có thể khiến phần cổ tay bị chấn động bởi tác động bên ngoài vào lưỡi kiếm. Nhưng với tộc rồng thì không.
Keng!
Mũi kiếm của cả hai chạm vào nhau. Mặc dù có bị run rẩy do kiếm chiêu của Thanh Linh, nhưng Long Huyền Vi lại có thể thành công đỡ lấy nhát chém.
Thanh Linh ngạc nhiên, không bàn về cấp độ giữa hai người, mà sức lực của tộc rồng lại mạnh như như vậy. Cô liền nhảy lui ra xa 3 bước.
Long Huyền Vi lạnh lùng nhìn về phía Thanh Linh sau đó liền nhìn về phần cổ tay có phần run rẩy của mình. Khóe miệng cô nhếch lên một chút không rõ vì gì.
“Linh đang bị áp đảo sao?”
Bùi Trương Tú đứng ở trên khán đài nhìn xuống sân ở dưới.
“Cô bạn Linh kia cũng giỏi thật… không ngờ lại có thể để Huyền Vi có chút chật vật.”
Lang Thiên Nguyệt bất ngờ nhìn xuống bên dưới.
“Chật vật sao? Sao tớ thấy Linh đang bị áp đảo mà?”
Lê Phương Anh nheo mắt lại nhìn xuống bên dưới. Lang Thiên Nguyệt chỉ mỉm cười không đáp.
Bên dưới. Hai người Thanh Linh cùng Long Huyền Vi đang đứng cách nhau một khoảng để thăm dò đối phương.
Thanh Linh mỉm cười nhìn vào Long Huyền Vi. Với mỗi kiếm sĩ thì gặp đối thủ xứng tầm là điều rất tuyệt vời. Đặc biệt là đối thủ vừa có kỹ thuật vừa có sức mạnh như Long Huyền Vi.
“Tiếp!”
Thanh Linh lao lên đâm thẳng mũi kiếm. Long Huyền Vi thấy vậy liền dùng kiếm chém từ trái sang phải nhằm làm lệch mũi kiếm. Nhưng trước khi hai thanh kiếm chạm vào nhau thì Thanh Linh liền biến hóa lưỡi kiếm theo hướng đi ngoằn nghoèo.
“Thủy Lưu Phái – Thức thứ tư: Nước Chảy Mây Trôi!”
Đường kiếm của Thanh Linh biến ảo khôn lường, cô đang từ đâm thẳng thành chém theo vô số hướng không dễ nắm bắt. Thanh Linh thành công chém trúng Long Huyền Vi một nhát.
Long Huyền Vi trên khuôn mặt thoáng bất ngờ khi mình bị chém trúng, cô liền lui ra xa. Cô không bị thương vì hai người dùng kiếm luyện tập, nhưng cũng đủ khiến không khí trở nên căng thẳng.
“Cô. Tuyệt thật.”
Long Huyền Vi mỉm cười, ánh mắt cô sáng rực.
“Giờ. Đến tôi.”
Cơ thể Long Huyền Vi hơi trùng xuống, đưa mũi kiếm ngang ra phía sau.
“Hàn Thủy Kiếm Pháp – Hồ Thủy Nguyệt.”
Long Huyền Vi lao lên chém ngang về phía Thanh Linh. Lưỡi kiếm của cô tĩnh lặng như ánh trăng dưới mặt hồ không gợn sóng.
Long Huyền Vi lao lên vô cùng nhanh, không những thế cô nàng di chuyển rất tĩnh lặng. Thanh Linh cảm thấy vô cùng nguy hiểm, cô lập tức đưa thanh kiếm lên đỡ.
Keng!
Hai lưỡi kiếm chạm vào nhau. Tuy đã thành công chặn được lưỡi kiếm của Long Huyền Vi, nhưng tay của Thanh Linh như mất đi cảm giác. Thanh Linh như hít phải khí lạnh, hai tay cô tê rần không phải vì sức mạnh, mà là vì kiếm chiêu của Long Huyền Vi khiến cô có cảm giác lạnh lẽo của hàn thủy ban đêm.
“Tôi nhận thua, cô tuyệt thật đấy.”
Thanh Linh sờ vào cánh tay của mình, tuy không bị sao nhưng cô có cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy. Cô cứ có cảm giác như cánh tay mình đang ngâm dưới hồ nước lạnh vậy.
‘Mặc dù không vận sức mạnh nguyên tố nhưng đã khiến não bộ của mình sinh ra ảo giác. Trình độ cô ấy cao hơn mình một bậc dù bằng tuổi. Thật đáng nể.’
Thanh Linh nhìn chằm chằm Long Huyền Vi. Hai người dù gì cũng chỉ luận kiếm nên không nhất thiết phải cố chấp đánh thêm.
“Cô. Cũng tuyệt lắm.”
Long Huyền Vi thu kiếm, thần sắc lạnh nhạt không rõ vui buồn.
Trên khán đài.
“Hả? Là sao?”
Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh đồng loạt hỏi. Hai người chỉ thấy Long Huyền Vi chém ngang và Thanh Linh đỡ đòn thành công, sau đó Thanh Linh liền nhận thua.
“Lạnh lẽo thật.”
Đặng Linh Lam lẩm bẩm nhìn xuống bên dưới, mặc dù cô không trực tiếp cảm nhận. Nhưng với hệ nguyên tố là Băng của mình, thì Đặng Linh Lam vẫn cảm nhận được một chút khí lạnh từ kiếm chiêu của Long Huyền Vi.
‘Mới chỉ kiếm chiêu thôi mà có thể tạo ra hàn khí, nếu vận dụng nguyên tố thì không biết nó lạnh như nào?’
Đặng Linh Lam nghĩ thầm.
“Không ngờ cô bạn Linh đó có thể ép Huyền Vi dùng Hàn Thủy Kiếm Pháp. Thật muốn so tài cùng quá.”
Lang Thiên Nguyệt chiến ý bừng bừng, cái đuôi cô phe phẩy thể hiện rằng cô thực sự rất muốn chiến đấu.
Cả hai người Thanh Linh cùng Long Huyền Vi đã trở lại lên khán đài. Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh kéo Thanh Linh ra một góc để hỏi vì sao lại nhận thua. Còn Long Huyền Vi thì đứng bên cạnh Lang Thiên Nguyệt nói chuyện, đa phần là Lang Thiên Nguyệt nói còn Long Huyền Vi thì chỉ gật đầu hoặc lắc đầu.
“Cô ấy mạnh vậy sao?”
“Nếu so với tớ thì rất mạnh.”
Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh nhìn nhau. Hai người không thể ngờ rằng một người tài giỏi như Thanh Linh có thể thua một người bằng tuổi.
Không phải họ không tin, mà là họ đã thấy Thanh Linh đánh thắng rất nhiều đàn anh, đàn chị năm hai, năm ba nếu so về kiếm thuật rồi. Và thậm chí nếu dùng cả nguyên tố thì cấp bậc Tinh Luyện chưa đến mức khiến Thanh Linh khổ sở như vậy.
Vậy mà giờ xuất hiện một người bằng tuổi. Không những trình độ cao hơn mà thậm chí cả cấp bậc cũng cao hơn. ‘Thiên tài!’ đó là suy nghĩ của hai người họ đối với Long Huyền Vi.
“Không ngờ mình lại gặp một thiên tài khác ngoài chị Tuyết đấy.”
Bùi Trương Tú cảm khái nói. Lê Phương Anh thì bên cạnh gật đầu đồng tình.
Ở đây không ai nghĩ do Long Huyền Vi thuộc tộc rồng nên chiếm ưu thế hơn cả. Mỗi người, mỗi chủng tộc đều có ưu và nhược điểm khác nhau. Và mọi người ở đây đều là người có tri thức, nên cũng sẽ không đổ lỗi chỉ vì mình thuộc tộc nào hay gì cả.
Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh tiếp tục líu ríu hỏi Thanh Linh. Đặng Linh Lam bên cạnh không nói gì, thi thoảng cô liếc qua Lang Thiên Nguyệt và Long Huyền Vi.
“Cảm giác thế nào? Vui?”
Gật đầu.
“Cô ấy mạnh không?”
Gật đầu.
“Nếu dùng nguyên tố thì cậu nghĩ mình thắng dễ dàng không?’
Gật rồi lắc.
“Nếu tớ đánh thì cậu nghĩ tớ thắng được không?”
Im lặng.
“Ồ.”
Lang Thiên Nguyệt càng hỏi càng hứng thú với Thanh Linh. Cô với Long Huyền Vi là bạn nên rất rõ bạn của mình như nào. Long Huyền Vi tuy đang rất hứng thú với Thanh Linh.
“Cậu muốn làm bạn với cô ấy không? Nhưng cậu phải tự làm.”
Lang Thiên Nguyệt nghĩ một hồi rồi hỏi.
Long Huyền Vi thoáng bất ngờ, cô suy tư một chút rồi gật nhẹ đầu.
“Điều này làm tớ hơi ghen đấy.”
Lang Thiên Nguyệt nửa đùa nửa thật khiến Long Huyền Vi có chút lúng túng.
Sau một hồi hỏi Thanh Linh cũng không có thêm điều gì, hai người Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh mới thả Thanh Linh đi. Thanh Linh thở phào nhẹ nhõm khi họ không cố hỏi nữa.
Lúc này, Lang Thiên Nguyệt tiến đến gần họ, còn Long Huyền Vi vẫn đứng ở chỗ cũ.
“Linh này. Cô có thể bớt chút thời gian được không?”
“Hử?”
“Huyền Vi muốn một mình nói chuyện với cô về trận đấu vừa nãy, không biết cô có thể bớt chút thời gian với cô ấy được không?”
Thanh Linh hơi bất ngờ, cô liếc qua thấy Long Huyền Vi đang đứng ở xa, chỉ là cô nàng có vẻ lạnh lùng hơn. Cô liếc qua nhìn bạn bè của mình, thấy họ gật đầu tỏ vẻ không sao thì cô liền đồng ý.
Lang Thiên Nguyệt mỉm cười, cô liền kéo theo ba người còn lại đi. Trước khi đi thì cô có nháy mắt khích lệ về phía Long Huyền Vi. Đặng Linh Lam cũng quay lại liếc nhìn qua Thanh Linh rồi nhìn chằm chằm Long Huyền Vi, đến khi Bùi Trương Tú gọi thì cô mới quay đầu rời đi.
Giờ chỉ còn lại hai người. Thanh Linh tiến lại gần Long Huyền Vi.
“Cô muốn nói chuyện với tôi sao?”
“Đúng.”
Im lặng…
Sau khi Long Huyền Vi trả lời thì cả hai không nói gì thêm. Thanh Linh lúng túng nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng của Long Huyền Vi, lúc cô định mở miệng thì Long Huyền Vi đã nói trước.
“Cô. Kiếm thuật. Tuyệt lắm.”
‘Sao cô ấy toàn nói ngắt quãng vậy nhỉ?’
Thanh Linh nghiêng đầu nghi hoặc.
“Cô cũng vậy.”
Im lặng…
Hai người lại tiếp tục im lặng, không khí dần trở nên căng thẳng. Thanh Linh không hiểu sao có một áp lực vô hình khi nhìn vào khuôn mặt lạnh lùng của Long Huyền Vi.
“Cô. Đấu lại. Không?”
Thanh Linh ngày càng nghi hoặc, hẹn cô một mình chỉ để đấu lại với cô?
“À thì… chỉ vậy thôi sao?”
Long Huyền Vi sắc mặt lạnh thêm vài phần. Thanh Linh thấy vậy lui lại nửa bước.
“Không…”
“hả?”
Ở một góc khuất nào đấy mà hai người không thấy được.
“Sao hai người họ lại im lặng rồi?”
“Chẳng nhẽ lại đọ xem ai nhìn lâu hơn?”
Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh nheo mắt, cố nhìn hai người kia.
Đặng Linh Lam thì không nói gì, cô im lặng quan sát.
“Huyền Vi cứ như này thì làm sao kết bạn được chứ…”
Lang Thiên Nguyệt cắn móng tay, hận sắt không thành thép. Tuy cô muốn giúp Long Huyền Vi nhưng nếu làm vậy thì không tốt.
“Kết bạn?”
Đặng Linh Lam nhíu mày nhìn sang Lang Thiên Nguyệt.
“Xin lỗi vì không nói trước nhé. Thực ra là…”
Lang Thiên Nguyệt kể lại vì sao cô lại dẫn ba người họ trốn ra góc này để lại không gian cho hai cô nàng kia.
“Kém giao tiếp?”
Lê Phương Anh bất ngờ thốt lên, sau đó liền bịt miệng lại. Cô không ngờ Long Huyền Vi có khuôn mặt và khí chất lạnh lùng là do kém giao tiếp mà tạo thành.
Lê Phương Anh cùng Bùi Trương Tú nhìn nhau, sau đó cả hai liền nhìn về phía Đặng Linh Lam. Đặng Linh Lam thấy hai người họ nhìn mình thì nhíu mày.
“Hai người nhìn gì?”
Nghe thấy Đặng Linh Lam hỏi thì cả hai người liền thu hồi lại ánh mắt.
“Huyền Vi do từ nhỏ thường xuyên phải tập kiếm cùng sư phụ, nên số người cô ấy nói chuyện được đếm trên đầu ngón tay…”
Lang Thiên Nguyệt không chú ý đến hành động của ba người kia mà bắt đầu chìm vào hồi ức.
“Vì điều đó nên cô ấy vô hình chung tạo thành bệnh kém giao tiếp. Tôi gặp Huyền Vi từ khi lên cấp 3, lúc đấy tôi cứ nghĩ cô ấy lạnh lùng không thích giao tiếp. Mãi về sau làm bạn thì tôi mới biết là do cô ấy kém giao tiếp mà thôi…”
Lang Thiên Nguyệt nhìn về phía Thanh Linh.
“May mà lần này có người bằng tuổi khiến cô ấy hứng thú, nên tôi muốn hai người họ kết bạn. Vô cùng xin lỗi vì kéo mọi người vào việc này.”
Lang Thiên Nguyệt cúi đầu về phía ba người.
Đặng Linh Lam không nói gì, cô chỉ liếc nhìn hai người đang cố nói chuyện với nhau. Còn Bùi Trương Tú và Lê Phương Anh thì ríu rít nói không sao.
Trở lại phía Thanh Linh.
Hai người nhìn nhau không nói gì, không khí xung quanh hai người càng ngày càng căng thẳng.
“Tôi…”
Long Huyền Vi lúng túng không biết nói gì thêm, khuôn mặt lạnh lùng của cô thoáng ửng hồng, cô có chút gấp gáp, chỉ nói được một từ rồi im lặng.
Nhin khuôn mặt lạnh lùng của Long Huyền Vi cùng hành vi vừa rồi. Không hiểu sao trong đầu Thanh Linh lại hiện lên một bóng hình, cô đành thử hỏi.
“Có phải… cô có ý gì khác ngoài đấu lại với tôi?”
Long Huyền Vi nghe vậy thì mắt hơi sáng rồi gật đầu.
“Đúng.”
“Vậy thì là chuyện gì vậy?”
Thanh Linh nghe vậy liền thở phào, cô nhìn Long Huyền Vi xem cô ấy định nói gì.
“Chúng ta. Làm bạn. Được không?”
Long Huyền Vi lấy hết can đảm nói ra từ trong lòng, khuôn mặt của cô hơi đỏ, nói xong cô nhìn về phía Thanh Linh xem phản ứng của cô ấy.
Thanh Linh bất ngờ, thì ra Long Huyền Vi chỉ đang cố kết bạn với cô. Tập hợp những hành vi từ trước, không quá khó để Thanh Linh kết luận rằng Long Huyền Vi kém giao tiếp. Thanh Linh mỉm cười, nụ cười của cô như ánh nắng ban mai đối với Long Huyền Vi.
“Được thôi. Nếu cô muốn làm bạn thì tôi vô cùng sẵn lòng.”
“Cảm… ơn…”
Thanh Linh nghe vậy liền cười hì hì, cô chạy đến trước mặt Long Huyền Vi rồi cầm tay cô nàng kéo về phía sân mô phỏng.
“Bạn bè thì cần gì cảm ơn. Nếu muốn cảm ơn thì đấu lại với tớ đi, với kiếm sĩ thì nói chuyện bằng kiếm sẽ dễ hiểu hơn đấy.”
Long Huyền Vi mỉm cười, khuôn mặt cô bây giờ như màn băng mỏng bị tan chảy bởi ánh ban mai. Cô thoải mái cười và luận kiếm cùng Thanh Linh, hai người vui vẻ khua kiếm ở dưới sân tập, điều đó giúp cả hai dần hiểu nhau hơn.
Ở góc khuất.
“Tuyệt. Cô ấy thành công rồi.”
Lang Thiên Nguyệt mỉm cười vui vẻ khi Long Huyền Vi thành công kết bạn với Thanh Linh.
Đặng Linh Lam thì sắc mặt có chút âm trầm không rõ lí do.
Bùi Trương Tú cùng Lê Phương Anh thì có chút sợ sệt nhìn Đặng Linh Lam, cả hai người họ cố ý đứng cách xa Đặng Linh Lam thêm vài bước.
“Để ăn mừng Huyền Vi thành công kết thêm bạn mới. Mọi người xuống căng tin chọn đồ đi, tôi mời.”
Lang Thiên Nguyệt hào sảng vỗ ngực, có vẻ cô không thấy được sắc mặt của Đặng Linh Lam lúc này.
“Mấy người cứ đi đi, để tôi ở lại là được.”
Đặng Linh Lam lạnh lùng lên tiếng.
“Lam…”
Lê Phương Anh định nói gì đó thì liền bị Đặng Linh Lam nhìn, tuy không phải ánh nhìn lạnh lùng nhưng cũng đủ Lê Phương Anh có chút sợ sệt.
“Cứ đi đi. Tớ đang giảm cân, cứ để tớ xem bọn họ là được rồi. Tiện thể phân tích kỹ năng cho toàn thể luôn.”
Đặng Linh Lam nói với khuôn mặt không cảm xúc, tuy giọng nói không còn lạnh lùng nhưng vẫn có cảm giác kì lạ.
“Vậy được rồi. Hai người đi với tôi nhé?”
Lang Thiên Nguyệt không cảm thấy gì, cô liền niềm nở nhìn hai người còn lại. Cả hai người có chút lo lắng nhìn Đặng Linh Lam, nhưng nhận lại ánh mắt của cô nàng thì cả hai người đành đồng ý lời cửa Lang Thiên Nguyệt.
Cả ba người đi ra thang máy bấm xuống tầng, để lại Đặng Linh Lam nhìn vào hai người đang tập kiếm vui vẻ với nhau. Cô không thể hiện ra cảm xúc gì cả, cô chỉ đơn thuần là nhìn vào hai người mà thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)