Ánh hoàng hôn dần dần khuất bóng, nhường chỗ lại cho ánh trăng lên cao. Ánh đèn từ đèn đường bắt đầu được bật, báo hiệu rằng buổi tối đã đến.
Tại tầng sảnh của trung tâm huấn luyện, cả sáu cô gái đều đã tập luyện xong và ngồi tại khu nghỉ ngơi ở tầng lễ tân. Họ nói chuyện rôm rả với nhau… chỉ có điều.
Thanh Linh bị kẹp giữa Long Huyền Vi và Đặng Linh Lam. Long Huyền Vi thì chủ yếu là nghe rồi lâu lâu gật hoặc lắc đầu, Đặng Linh Lam thì vẫn đáp lời được vài lần.
Không khí có chút căng thẳng. May sao cánh cửa chính được mở ra, Long Linh Tuyết bước vào, tiến đến gần khu nghỉ ngơi của họ.
Thanh Linh chú ý thấy Long Linh Tuyết đi về một mình liền thấy nghi hoặc.
“Chị Tuyết, Tâm đâu ạ?”
“Tâm chị đưa về nhà rồi, nếu mấy em đang đợi thì không cần đâu.”
Long Linh Tuyết lạnh lùng trả lời, cô ra hiệu cho Long Huyền Vi cùng Lang Thiên Nguyệt. Hiểu ý, cả hai liền đi ra đứng ở sau lưng Long Linh Tuyết.
Bốn người nhìn nhau rồi đồng loạt đứng dậy, họ tạm biệt Long Linh Tuyết cùng hai người kia rồi đi ra ngoài. Trước khi đi thì Long Huyền Vi nhìn vào bóng lưng của Thanh Linh, nhưng cô nhận lại là ánh mắt kì lạ của Đặng Linh Lam.
Sau khi bốn người kia đi mất thì Long Linh Tuyết mới quay qua nói chuyện với hai người.
“Cảm thấy đồng đội sắp tới thế nào?”
Nhưng thay vì thể hiện ra nét năng động đối với đồng đội của Thanh Tâm, thì Long Linh Tuyết lại vô cùng lạnh lùng khi nói chuyện với Long Huyền Vi cùng Lang Thiên Nguyệt.
“Mạnh. Rất tốt.”
“Bọn họ đều rất ổn thưa đội trưởng.”
Long Linh Tuyết nghe vậy liền gật đầu, cô không nói gì thêm mà bước về phía thang máy. Hai người họ thấy Long Linh Tuyết không nói gì liền im lặng đi theo sau lưng cô.
…
Chiếc xe dừng lại trước chung cư của Thanh Linh, cô bước xuống rồi chào tạm biệt với bạn bè. Chỉ là lần này Đặng Linh Lam định nói gì đó rồi thôi, cô nàng nhìn Thanh Linh một lúc rồi mới chào tạm biệt.
“Cảm giác hôm nay Lam hơi lạ.”
Thanh Linh lầm bẩm nhìn theo chiếc xe đang lăn bánh mà đi. Sau khi thấy chiếc xe đi xa thì cô mới đi về phía chung cư.
Sau một hồi di chuyển thì cô cũng đứng trước cửa phòng của mình. Cô mở cửa và không quên nói một câu.
“Tôi về rồi đây.”
Chỉ là không có ai đáp lại cô cả. Thanh Linh cảm thấy kì lạ, Thanh Tâm bây giờ phải ở nhà rồi chứ?
Căn phòng tối om, yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở của chính mình. Thanh Linh nhíu mày, bước chậm vào trong, bật công tắc đèn.
Click!
Ánh sáng phủ khắp căn phòng, nhưng trống trải một cách kỳ lạ. Không có giày của Thanh Tâm để ở lối vào.
“Lạ thật… chẳng phải chị Tuyết nói đã đưa Tâm về rồi sao? Hay là cậu ta đi ra ngoài rồi?”
Cô lẩm bẩm đi vào bên trong, cô ngồi xuống ghế sofa rồi bật điện thoại lên nhắn tin.
[Thanh Linh: Này, cậu đi đâu rồi?]
Chờ đợi vài phút không thấy Thanh Tâm trả lời, Thanh Linh nhíu mày lại suy nghĩ.
‘Cậu ta không cầm theo điện thoại sao?’
Thanh Linh đứng dậy mở cửa phòng tu luyện ra. Căn phòng tối om, chăn gối được gấp gọn để ở góc phòng, cô tìm quanh không hề thấy chiếc điện thoại nào cả.
‘Thậm chí không có cả balo.’
Thanh Linh nhíu mày sâu, trong lòng cô dần dần trở nên bất an.
“Bình tĩnh, bình tĩnh. Còn Không Gian Tâm Linh.”
Cô nhắm mắt tập trung. Mở mắt ra cô liền thấy mình xuất hiện ở bên trong Không Gian Tâm Linh. Cô chụm tay vào hét lớn.
“Tâm! Cậu có ở đây không!?”
Không có ai trả lời. Thanh Linh liền đi vào bên trong nhà cây, cô tìm khắp phòng sau đó liền ra bên ngoài tìm kiếm xung quanh cũng không thấy được hình bóng của Thanh Tâm.
‘Chẳng lẽ chị Tuyết bắt cóc cậu ta?’
Thanh Linh nghĩ xong liền lắc đầu phủ nhận. Tuy cô không biết quan hệ giữa Long Linh Tuyết cùng Thanh Tâm thực sự như nào, nhưng với cử chỉ của hai người thì cô chắc chắn rằng Long Linh Tuyết sẽ không làm như vậy.
“Hay là…”
Thanh Linh đưa tay điều khiển cho Lõi của Thanh Tâm bay xuống gần cô. Cô nhớ rằng lúc Thanh Tâm sờ vào thì Lõi mình truyền cảm giác cho mình, có lẽ nó là một dạng thông báo ở bên trong chăng?
“Xin lỗi nhé, giờ chỉ còn cách này thôi.”
Cô đưa tay chạm vào Lõi của Thanh Tâm. Cảm giác như đang sờ vào một quả cầu thủy tinh dễ vỡ vậy. Nhưng sau một hồi chạm rồi xoa, cô không thấy Thanh Tâm xuất hiện liền vô cùng bất an.
“Chắc cậu ta không cảm nhận được thôi.”
Cô buông tay ra để cái Lõi bay lên lơ lửng bên cạnh cái Lõi của cô.
Thanh Linh thấy bên trong không có tác dụng gì thì cô liền trở lại bên ngoài. Cô ngồi thẫn thờ ở ghế sofa.
“Rốt cuộc cậu ta đang ở đâu?”
Thanh Linh co gối lại ôm chân mình như thể sợ hãi điều gì đó. Trong đầu cô đang vang lên câu nói của Long Linh Tuyết: ‘Tâm chị đưa về nhà rồi…’
“Nếu chị Tuyết thực sự đã đưa Tâm về, thì tại sao cậu ấy không có ở nhà?”
Nỗi bất an trong lòng càng lúc càng lớn.
Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng bạc trải dài, phủ xuống cả căn phòng vốn trống rỗng. Không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ từng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Cô nhìn qua từng nơi trong phòng. Ở phía bếp vốn dĩ bây giờ đang có người nấu ăn ở đó, cô chỉ cần thay quần áo rồi ngồi ở ghế sofa mà chờ đợi. Sau đó cả hai liền ăn uống cùng nhau rồi ngồi nói chuyện, xem phim, chơi game hoặc vào Không Gian Tâm Linh tu luyện.
Thanh Linh không nhận ra rằng, cả hai người dù mới chỉ gặp và ở cùng nhau 5 ngày. Nhưng với 5 ngày đấy thì luôn có thêm một người nấu ăn cho cô, giúp đỡ cô, tu luyện cùng cô (bên trong không gian).
(Cá: tính từ chap 1 đến hiện tại thì thời gian trong truyện trôi qua đúng 5 ngày, từ thứ 5 đến thứ 2.)
Thanh Linh vẫn chưa biết rằng, Thanh Tâm đang ngày càng len lỏi vào trong cuộc sống của cô. Cô luôn nghĩ rằng do cậu ta là “cô” nên hai người mới ở chung bình thường.
Cậu ta và cô, hai người mặc dù là “mình” ở thế giới song song, Nhưng suy cho cùng thì cậu ta không phải nhân bản của cô và ngược lại. Hai người luôn là hai cá thể độc lập riêng, có ý chí, kiến thức và trải nghiệm riêng.
Thanh Linh co gối ôm chân, ánh mắt cô mờ mịt nhìn về phía cánh cửa như đang chờ đợi ai đó mở ra. Cô cứ như vậy chờ mãi, cho đến khi mệt mỏi thiếp đi không biết.
…
Sáng hôm sau.
Thanh Tâm cực độ mệt mỏi vịn tường lê từng bước nặng nhọc bước về phía phòng của mình. Chỉ có điều, vốn dĩ cậu có một nhúm tóc mái màu trắng ở trên đầu thì giờ đã đen hoàn toàn.
(Cá: bỏ cái ý nghĩ của mấy người đi, tôi biết đấy!)
Cạch!
Thanh Tâm khó nhọc mở cửa ra, cậu vịn tường rồi đóng cửa lại. Thanh Linh, người đang ngồi dựa vào ghế sofa ngủ nghe thấy động tĩnh liền tỉnh lại. Cô ngơ ngác nhìn về phía cửa và bắt gặp được thân ảnh mà cô mong chờ.
Thanh Tâm thấy phía sofa có tiếng động, cậu thấy Thanh Linh đang đứng hướng về phía cậu, đầu cô hơi cúi, tóc cô che lấy khuôn mặt khiến cậu không thấy được biểu cảm của cô. Giọng cậu mệt mỏi vang lên:
“Chào… tôi không… làm ồn chứ?”
Thanh Linh không trả lời, cô đứng im như trời trồng ở đấy, Thanh Tâm thấy vậy cũng đứng im tại chỗ.
Sau một hồi thì Thanh Linh mới có động tĩnh, cô lao nhanh lên ôm chầm lấy cậu. Thanh Tâm đang cực độ mệt mỏi, cậu không giữ được trọng tâm, cả hai người liền ngã ra sau.
“Hự!”
Thanh Tâm bị ngã một phát đau điếng, cậu kêu lên một tiếng, mồ hôi trên đầu lấm tấm xuất hiện. Cậu đang muốn nói gì đó nhưng cảm nhận được ở trước ngực ươn ướt và cơ thể của Thanh Linh đang run rẩy thì cậu liền im lặng.
“Sao hôm qua… cậu không về?”
Thanh Linh giọng khàn khàn cất tiếng hỏi.
“Xin lỗi… nhé. Tôi… không thông báo… cho cậu.”
Thanh Tâm cố nặn ra từng từ để trả lời, giờ cậu như thể có thể ngất bất cứ lúc nào.
Thanh Linh bây giờ mới nhận ra tình trạng của Thanh Tâm, cô ngước mặt lên, tuy đôi mắt đã bị nhòe bởi nước mắt, nhưng cô vẫn thấy khuôn mặt tiều tụy xen lẫn mệt mỏi của cậu ta.
“Cậu sao vậy!?”
Thanh Linh hoảng hốt đứng dậy, cô không kịp lau đi nước mắt mà đỡ cậu dựa vào tay cô.
“Hơi… mệt. Để tôi… ngủ chút đã…”
Như trút hết sức lực, cậu từ từ nhắm mắt ngủ. Thanh Linh có chút sợ hãi lay lay cậu, cô thấy cậu ta chỉ thở đều đều ngủ liền thở phào nhẹ nhõm. Cô thấy không nên để cậu ta ngủ ở đây, cô liền bế Thanh Tâm theo kiểu công chúa lên.
Đẩy cửa phòng ngủ bước vào phòng, cô không suy nghĩ gì mà đặt Thanh Tâm lên giường, điều chỉnh điều hòa mức vừa đủ rồi đắp chăn cho cậu. Làm xong xuôi cô liền ngồi ở cạnh giường nhìn cậu.
“Sao cậu ta lại mệt mỏi như vậy?”
Thanh Linh nhíu mày nhìn vào khuôn mặt tiều tụy của Thanh Tâm. Cô hiện tại đang vô cùng lo lắng cho cậu, và cực kỳ muốn biết tối qua cậu ta ở đâu.
Lúc này, điện thoại cô reo lên tiếng chuông báo thức, cô giật mình nhanh chóng chạy ra tắt báo thức. Trở lại thấy có vẻ Thanh Tâm không bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức thì cô liền thở phào.
Nhưng bụng cô lại bắt đầu kêu lên kháng nghị, lúc này cô mới nhận ra rằng mình tối qua chưa ăn gì cả. Cô liền đi vệ sinh cá nhân rồi mới nấu gì đó ăn, nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi kèm theo nước mắt của mình, nhớ lại hành động vừa nãy thì mặt cô liền đỏ tới mang tai.
Cô đánh răng rửa mặt, nước lạnh khiến cô tỉnh táo thêm phần nào. Đi ra ngoài, cô mở cửa phòng ngủ xem Thanh Tâm như nào rồi đóng cửa đứng ở trước bếp.
‘Nhìn cậu ta như vậy có lẽ hôm nay không đi học được rồi, vậy thì nấu cháo cho cậu ta vậy.’
Nghĩ liền làm, cô sắn tay lấy gạo, lấy thịt bắt đầu nấu một nồi cháo thịt dinh dưỡng.
…
Không biết đã qua bao lâu, Thanh Tâm từ từ tỉnh dậy, cậu cảm thấy mình đang ở một nơi êm ái và mát mẻ.
“Mấy giờ rồi?”
Thanh Tâm mò mẫm chiếc điện thoại của mình, cậu mở ra thấy điện thoại hiện [18:48].
“Muộn như vậy rồi sao?”
Có vẻ như Thanh Tâm không quan tâm rằng mình đã nghỉ học hôm nay, như thể cậu đã làm như vậy vài lần rồi.
Cạch!
Tiếng cửa phòng mở ra, Thanh Linh lo lắng cẩn thận bước vào. Khi thấy Thanh Tâm tỉnh dậy thì cô liền vui vẻ.
“Cậu tỉnh dậy rồi!”
Thanh Linh tiến đến ngồi ở cạnh giường.
“Bây giờ còn mệt không? Có thấy cơ thể khó chịu hay gì không? Hay có bị gì không?”
Thanh Linh liên tục hỏi một tràng dài.
“A.”
Thanh Tâm không biết trả lời từ đâu, cậu liền a một tiếng rồi im lặng.
“À có lẽ cậu đói rồi nhỉ? Để tôi đi lấy cho cậu ít cháo.”
Nói xong cô liền đứng dậy đi ra ngoài, Thanh Tâm thì ngơ ngác nhìn vào bóng lưng của cô.
Sau khi trở lại thì Thanh Linh có cầm theo một bát cháo và một cốc nước. Cô để cốc nước ở tủ bên cạnh rồi múc một thìa cháo đưa lên miệng thổi, xong lại đưa đến miệng Thanh Tâm.
“A…”
Thanh Linh chìa thìa cháo đến, cô mở miệng a một tiếng như muốn nói cậu mở miệng ra ăn. Thanh Tâm ngơ ngác nhìn lấy hành động này của cô.
“Cậu không ăn sao?”
Thanh Linh ngơ ngác hỏi Thanh Tâm, cậu nghe vậy liền vô thức mở miệng ăn thìa cháo do cô đút.
“Ngon không?”
Thanh Tâm gật đầu một cái, cậu chìa tay ra như muốn cầm lấy tự mình ăn. Thanh Linh thấy vậy liền thu hồi lại tay, Thanh Tâm liền nghi hoặc.
“Cậu hiện tại là bệnh nhân nên để tôi làm cho. Ngoan.”
Thanh Tâm muốn nói gì đó nhưng nghe thấy câu sau liền im lặng. Cậu ngơ ngác ăn từng thìa từng thìa cháo mà Thanh Linh đút cho cậu.
“Ồ hết rồi. Cậu còn đói không để tôi lấy thêm?”
Thanh Tâm lắc lắc đầu tỏ vẻ không cần nữa. Thanh Linh thấy vậy liền để bát cháo ở tủ bên cạnh.
“Cậu… hôm qua cậu đi đâu vậy?”
“Tôi… xin lỗi. Tối hôm qua tôi không thông báo, để cô lo lắng rồi.”
Thanh Tâm cúi đầu xin lỗi, cậu nhớ lại buổi sáng Thanh Linh ôm chầm lấy cậu mà khóc, điều đó khiến cậu có tội lỗi đầy mình.
“Không sao đâu. Có thể nói tối hôm qua cậu ở đâu không?”
“Hôm qua… tôi đi chữa bệnh.”
“Chữa bệnh? Cậu bị bệnh gì sao?”
Thanh Linh lo lắng hỏi lại, cô sờ vào người cậu xem cậu có bị mất miếng thịt nào không. Thanh Tâm cảm thấy cơ thể buồn buồn liền nắm lấy tay cô nàng, không cho cô nàng tiếp tục sờ loạn.
“Không sao. Hôm qua là đợt cuối chữa trị rồi. Cô nhìn xem trên đầu tôi có phải mất đi nhúm tóc trắng không?”
Thanh Linh khi bị Thanh Tâm nắm lấy tay thì không thể hiện cảm xúc gì, cô nhìn lên trên đầu cậu thì thấy tóc của cậu đã hoàn toàn đen.
“Khi xưa tôi dùng một loại ma pháp và cái giá là tóc của tôi trắng hoàn toàn. Phải từ từ chữa trị, và giờ đã được chữa khỏi hoàn toàn di chứng của nó rồi.”
Thanh Tâm vui vẻ kể với Thanh Linh, dù gì việc chữa khỏi bệnh thì ai cũng vui mà.
“Ồ, à. Vậy sáng nay cậu?”
“À thì… chữa trị cũng có tác dụng phụ, đó là khiến tôi mất hết sức lực như sáng nay vậy.”
Thanh Tâm xấu hổ nghĩ lại mình sáng nay như nào.
“Vậy được rồi, cậu cứ nghỉ ngơi đi. Để tôi đi rửa bát.”
Không chờ Thanh Tâm trả lời, Thanh Linh liền cầm theo bát và cốc ra ngoài. Thanh Tâm muốn nói gì đó nhưng không kịp liền thôi.
Bên ngoài ở khu bếp, Thanh Linh để bát với cốc vào bồn rửa, sau đó cô dựa vào tường mà từ từ trượt xuống. Hiện tại mặt của cô đỏ phừng như quả cà chua.
‘AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!’
Thanh Linh gào thét trong lòng, cô nhớ lại cảnh mình đút cháo cho Thanh Tâm và đưa tay ra sờ khắp người cậu ta. Bây giờ cô muốn cho mình lúc đấy một cái tát thật mạnh.
Thanh Linh nhìn vào bàn tay của mình, không biết ma xui quỷ khiến như nào mà cô lại đưa tay lên mũi ngửi. Sau khi ngửi thì cô mới nhận ra hành động của mình tồi tệ như nào, cô lập tức ôm đầu gối không muốn tiếp nhận sự thật.
Qua hơn vài phút đấu tranh tư tưởng thì cuối cùng lý trí cũng chiến thắng, cô đưa tay lên rửa bát sau đó liền rửa tay của mình vài lần. Không hiểu sao trong lòng cô lại có chút tiếc nuối?
Thanh Linh vừa rửa bát vừa nghĩ về lý do cậu ta chữa bệnh, cô biết cái giá mà Thanh Tâm nói nó lớn hơn nhiều. Nếu chỉ bạc trắng đầu thì hoàn toàn không cần phải chữa trị làm gì, chỉ cần nhuộm lại là xong. Nhưng nếu cậu ta chưa muốn nói thì cô cũng không ép, vì nếu cậu muốn thì tương lai cũng sẽ nói cho cô mà thôi.
Chaporia
Bình Luận (0)