Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình/Chapter 29: Nghi hoặcChapter 29: Nghi hoặc
20px

Thanh Tâm tấn công trước, cậu ta cúi xuống quét chân. Thanh Linh khẽ nhảy lên, cô ở phía trên nhắm thẳng cậu đá xuống. Cậu nhanh chóng lăn người sang bên cạnh tránh né.

Cô nàng đáp xuống liền xoay người đá thấp về phía cậu. Nhưng cậu nhanh chóng dùng chân đạp mạnh xuống đất, tạo đà lộn ngược ra sau.

“Cậu né kịp sao?”

Vừa nói Thanh Linh vừa xoay người một vòng rồi làm một cú đá sau. Thanh Tâm không kịp né, cậu liền vắt tay thành chữ x trước người để đỡ, đỡ thành công nhưng cậu vẫn bị đá lùi ba bước.

“Đau đấy.”

Thanh Tâm tay phải run rẩy, cậu có cảm giác tay mình bị một cục đá lớn đập trúng.

“Tiếp!”

Thanh Linh không cho cậu cơ hội thở dốc, cô nhanh chóng lao đến đấm thẳng về phía cậu. Cậu ngửa người ra sau né cú đấm, rồi thuận người lộn một vòng, không quên dùng chân tấn công cô.

Nhưng Thanh Linh kịp đỡ rồi nắm lấy cổ chân của cậu, cô nhấc cậu lên như nhấc gà rồi tung một cú đấm vào ngay lưng cậu.

‘Cô ấy khỏe quá!’

Thanh Tâm cắn chặt răng, cậu dùng gót của chân còn lại đá về phía mặt cô nàng. Thanh Linh thấy vậy liền buông tay ra, lui về phía sau. 

“Đá vào mặt con gái thì không được đâu.”

“Con gái một tay nhấc bổng tôi thì chắc là ngoại lệ rồi.”

Thanh Tâm nhanh chóng đứng dậy, cậu phủi phủi bụi trên người, giờ phần lưng của cậu cảm thấy vô cùng ê ẩm.

“Vậy sao?”

Thanh Linh mỉm cười, chỉ là… nụ cười ấy khiến sau lưng cậu lạnh toát

“Tôi rút lại lời vừa rồi được không?”

Thanh Tâm nuốt nước bọt, giác quan thứ sáu của cậu đang náo động.

“Muộn rồi!”

Thanh Linh lạnh mặt, cô chuyển từ nắm đấm thành bàn tay hình dao, lao lên chặt về phía cậu. Cô nàng lao lên vô cùng nhanh, nhanh đến mức cậu không kịp né tránh.

Bịch!

Bụng cậu cảm thấy đau nhói, sau đó cả cơ thể của cậu bay ra đằng sau. 

Thanh Tâm lộn vài vòng rồi mới dừng lại, cậu khó khăn đứng dậy mà ôm bụng. Thanh Linh vẫn mỉm cười đứng đó, có vẻ cô nàng đang cho cậu cơ hội thở dốc rồi tiếp tục đánh.

Thanh Tâm cười khổ, cậu nghĩ rằng câu nói của mình không đến mức khiến cô nàng tức giận như vậy chứ? Cậu thở vài hơi ổn định cơn đau rồi nhìn về hướng Thanh Linh.

“Cô có chắc là đang giao lưu không?”

“Tất nhiên rồi.”

Thanh Linh gật đầu nhẹ, cô nàng tay chống hông chờ cậu phục hồi.

“Vậy sao…”

Thanh Tâm nhìn về phía Nguyễn Bình Minh, người đang ngồi xổm mà xem trận đấu của cậu. Cậu mỉm cười ẩn ý nhìn cậu ta. 

Nguyễn Bình Minh nhíu mày, cậu ta nhanh chóng nhận ra thằng bạn của mình định làm gì, cậu ta vội đứng dậy hét lên:

“Mẹ nó, có giỏi thì mày chiến đấu đến cuối. Làm thế thì nhục lắm con!”

“Xin lỗi nhá! Mấy cái đấy tao vứt cho chó ăn rồi!”

Thanh Tâm hét lên trả lời, cậu ta giơ tay lên rồi hùng hồn nói một câu.

“Tôi nhận thua!”

Một câu nói khiến Thanh Linh ngơ ngác nhìn cậu, sau đó cô hơi nghiến răng tức giận.

Mọi người trên khán đài đang xôn xao liền im lặng vài giây, họ không ngờ tên này lại làm như vậy.

“Tên kia, cốt khí của cậu đâu!”

“Mới đánh có vài phút mà đã nhận thua, cậu còn ra dáng con trai không thế?!”

Vô số lời nói mỉa ném xuống đầu Thanh Tâm, nhưng cậu không quan tâm… có cái quần què. Thanh Tâm ngước nhìn về phía khán đài.

“Có giỏi thì mấy người xuống solo với cô ấy. Chửi một thằng trị liệu sư chân yếu tay mềm như tôi thì được cái gì!”

Thanh Tâm hét lên thì mọi người liền im bặt. Qua hai trận đấu của cậu, họ nghĩ rằng cậu vô cùng dễ dàng đánh bại một tên kiếm sĩ cùng một vị nhân thú. Nên vô hình chung họ nghĩ cậu là một tên mạnh mẽ chứ không phải trị liệu sư thuần túy.

“Chiến thắng cuối cùng là đội 8!”

Thấy không khí có vẻ không ổn, Giang Linh Tuyết nhanh chóng thông báo kết quả.

“Cô thắng rồi, chúc mừng nhé.”

Thanh Tâm tiến đến gần chúc mừng Thanh Linh. Cô nàng mặt lạnh nhìn cậu, không nói gì mà đá vào chân cậu một cú.

“Á! Cô làm gì thế!?”

Thanh Tâm khụy gối xuống, cậu nhíu mày nhìn lên.

“Hừ! Đáng đời.”

Thanh Linh tức giận hậm hực đi về phía Lê Phương Anh. 

“Mày cũng đáng lắm.”

Nguyễn Bình Minh cũng tiến đến khinh bỉ nhìn cậu.

“Đáng quái gì, đánh tiếp tao sợ tao nằm liệt.”

Thanh Tâm cũng khinh bỉ nhìn lại cậu ta.

Hai người không ai nhường ai, chờ đến khi Giang Linh Tuyết nói với hai người xuống dưới để diễn ra trận đấu tranh hạng 3 thì hai người mới trở về chỗ ngồi.

Tiến về chỗ ngồi thì Thanh Tâm cảm thấy ba đôi mắt nhìn chằm chằm cậu. Hai đôi mắt như nhìn trò vui không phải ai khác, chính là Lê Phương Anh cùng Bùi Trương Tú. Đôi mắt còn lại là của Đặng Linh Lam, cô nàng uể oải vì cô lại bị Thanh Linh ôm trong lòng. 

Thanh Tâm liếc qua Thanh Linh, thấy cô nàng có vẻ đang tức giận với cậu nên không để ý đến cậu. Đặng Linh Lam thì uể oải nhìn cậu, như thể muốn nói: “nữa hả?”

Cậu giả vờ không nhìn thấy gì mà ngồi xuống. Khi Giang Linh Tuyết ra hiệu hai đội lên đấu hạng 3 thì Thanh Linh mới buông Đặng Linh Lam ra. Nhưng cô nàng vẫn không chú ý đến cậu, cứ mỗi lần cậu quay ra nhìn thì cô nàng lại quay mặt ra chỗ khác.

‘Cô ấy có phải “mình” không vậy? “Mình” có tính hờn dỗi như vậy à?”

Thanh Tâm thở dài suy nghĩ trong lòng.

Khi nghe thấy tiếng thở dài của cậu thì Thanh Linh mới mở một mắt liếc sang cậu, mặc dù có chút xấu hổ vì làm như này, nhưng nhớ lại điều vừa rồi thì cô nghĩ mình không dễ dàng tha thứ cho cậu ta được.

Trận đấu của Đặng Linh Lam cùng Bùi Trương Tú diễn ra cũng vô cùng thuận lợi, tuy Bùi Trương Tú bị cả hai người liên thủ tấn công, nhưng không lâu sau thì cả hai liền bị Đặng Linh Lam quẫy nhiều bằng băng tiễn rồi bị Bùi Trương Tú dùng Liệt Viêm Trảm đánh bại.

“Hạng 1, 2, 3 đã có. Mời ba đội lên trên nhận giải.”

Cả sáu người cùng nhau đi lên sân đấu nhận giải. Bọn họ đều nhận được thuốc tu luyện cùng một bằng khen bằng giấy, sau đó cả sáu người đều bị giữ lại chụp ảnh để đăng lên trang tin của trường học, trong đó có cả những người top 8 trở xuống.

“Tham gia chơi chơi không ngờ giật giải hai hahaha.”

Nguyễn Bình Minh vuốt ve bình thuốc trong tay mình, như thể nó là thứ quý giá nhất trên đời.

“Mày ghê quá đấy, ra ngoài đừng nói là quen tao.”

Thanh Tâm né như né tà, cậu đứng cách xa Nguyễn Bình Minh thêm một khoảng.

“Mày càng tránh thì tao càng gần.”

Nguyễn Bình Minh nghe vậy liền chạy đến xán lại cậu, nhưng cậu nhanh chân chạy ra xa, cậu ta thấy vậy liền đuổi theo.

“Hai tên này đúng là dở hơi.”

Nhìn xem hai người, một đuổi, một chạy thì Bùi Trương Tú không khỏi lắc đầu thở dài, Lê Phương Anh đứng bên cạnh cũng gật đầu phụ họa.

“Giận cậu ta hả?”

“Có hơi hơi.”

Đặng Linh Lam đứng bên cạnh thì thầm hỏi Thanh Linh, cô nàng cũng gật đầu trả lời.

“Vì gì?”

“Vì… không biết nữa. Tớ cũng không hiểu vì sao tớ tức giận…”

Thanh Linh sờ lên ngực mình, cô không hiểu vì sao hôm nay lại giận cậu ta vô lý như vậy. Đặng Linh Lam nghe vậy liền im lặng. Cả hai người không nói gì mà đi phía sau Lê Phương Anh cùng Bùi Trương Tú.

--- 

Hiện tại ở khu vực nghỉ ngơi của trường.

“Xem đây tụi bây, phần thưởng top 2 đấy.”

Nguyễn Bình Minh đặt lọ thuốc tu luyện trung cấp trên bàn, cậu ta vắt chéo chân, mặt hất lên, vô cùng vui vẻ khoe ra phần thưởng của minh.

Cả đám con trai xúm lại nhìn lọ thuốc. Nói không ngoa, các loại thuốc tu luyện hoặc hỗ trợ tăng cường tu luyện vô cùng đắt. Nếu mua ở trường thì một lọ thuốc tu luyện sơ cấp giá 300 Tinh Điểm một lọ.

Giờ đây trước mặt họ là một lọ thuốc tu luyện trung cấp, mỗi người ánh mắt sùng bài nhìn Nguyễn Bình Minh. Hiện tại cậu ta có một lọ thuốc vô cùng đắt đỏ, khiến mọi người vô cùng đỏ mắt.

Bên cạnh, Thanh Tâm thở dài nhìn con hàng này.

“Lo mà uống đi, còn không bị cướp thì khổ.”

Nói xong Thanh Tâm liền mở nắp ra uống ừng ực, uống xong thì cậu liền nhắm mắt bắt đầu hấp thụ.

“Hử? Thật sự vào trong này…”

Thanh Tâm lại xuất hiện trong không gian Tâm Linh, cậu thầm than một tiếng rồi ra ngồi dưới gốc cây tu luyện.

Thuốc tu luyện khác với tiên dược tu luyện. Thuốc tu luyện giúp cho người dùng tăng một khoảng pháp lực, còn tiên dược sẽ từ từ thanh lọc pháp lực ở ngoài mà vào trong.

Ví dụ: con người là một bình nước, thuốc cùng tiên dược sẽ là nước cho vào bình. 

Thuốc sẽ là một cái máy bơm mà bơm nước vào bình, chỉ là đống nước đấy sẽ bị lẫn một vài tạp chất nhỏ, vì thế bình nước sẽ phải tự thanh lọc bớt tạp chất, nhưng không lọc được hoàn toàn. 

Còn tiên dược, tuy không bơm nước, nhưng nó lại là một cái máy lọc, thanh tẩy pháp lực chứa tạp chất bên ngoài thành pháp lực như nước ngọt tinh khiết tốt cho cơ thể.

Đó là lý do vì sao Bùi Trương Tú lúc đầu biểu hiện ghét bỏ phần thưởng là thuốc tu luyện sơ cấp khi đã được sử dụng tiên dược tu luyện trung cấp.

Pháp lực cuồn cuộn từ mọi hướng bắt đầu tràn về phía lõi của cả hai người Thanh Tâm cùng Thanh Linh. Những đốm sáng xanh lam và xanh lục cùng nhau hướng về phía lõi của hai người.

Viên cầu nhỏ thứ chín đang gần được hình thành, nó dần dần to lên, cho đến khi to bằng một phần ba những viên cầu trước đó mới ngừng.

“Nếu cứ tiếp tục như này thì tầm giữa tháng sáu là đột phá chín sao.”

Thanh Tâm ngước lên nhìn lõi của mình mà buông ra lời cảm thán. Từ khi có nơi này thì tốc độ tu luyện của cậu tăng cao, vốn dĩ nghĩ rằng mình sẽ mất một tháng thì mới tăng thêm một sao. Ai ngờ đâu giờ chỉ mất khoảng nửa tháng hoặc hơn nửa tháng một chút là tăng rồi.

“Chưa gì đã tháng sáu rồi… cũng coi như một tuần mình với Linh ở chung rồi nhỉ?”

Thanh Tâm nằm xuống bãi cỏ, thoải mái hừ một tiếng.

“Nhưng mà… hình như vẫn cảm thấy là lạ…”

Nghĩ lại một tuần vừa rồi, cậu cảm thấy có chút kì quái.

“Lạ gì?”

Thanh Linh lúc này đi vào, cô nghe thấy tiếng cậu lẩm bẩm liền tiến đến hỏi. Có vẻ cô đã quên rằng mình đang giận cậu ta.

Thanh Tâm ngó lên thấy Thanh Linh, hai người chào hỏi nhau một tiếng. Sau đó Thanh Linh lại vô cùng tự nhiên nằm bên cạnh cậu.

“Không còn giận tôi nữa à?”

“Cậu thật sự muốn tôi giận cậu hả?”

Hai người không nói gì, rồi cùng lúc buột miệng cười. 

“Được rồi, vừa rồi cậu cảm thấy lạ gì thế?”

Thanh Linh hỏi lại câu hỏi vừa nãy.

“Ờm… phải nói sao nhỉ? Cô có cảm thấy mọi người nhìn hai đứa mình quá bình thường không?”

“Hả? Vậy thì s… A?!”

Thanh Linh cảm thấy ngơ ngác, nhưng rồi cô lại nhận ra điều gì đó mà ngồi bật dậy.

Đúng rồi, tại sao mọi người lại nhìn hai người họ chỉ như hai người xa lạ bình thường chứ không phải là anh em song sinh? Thanh Linh giờ mới nhận ra một điều, dù như nào thì dung mạo hai người họ nhìn vẫn rất giống nhau.

Nhưng những người xung quanh lại không hề nghĩ hai người họ là anh em sinh đôi. Thậm chí là ông Trung bà Xuân, hai người là hàng xóm thân thiết của họ thì cũng chỉ nghĩ họ là bạn thuê chung phòng mà thôi.

“Tôi hôm nay mới nhận ra điều đó. Ví dụ như chị Tuyết, nếu như phải nói thì tôi với chị ấy có thể coi như bạn bè thân thiết hoặc chị em thân thiết. Nhưng khi tôi đứng cạnh cô thì chị ấy hoàn toàn không nhắc đến việc tại sao cô và tôi lại nhìn vô cùng giống nhau.”

Thanh Tâm từ từ ngồi dậy, cậu che miệng suy tư. Hiện tại trong đầu cậu có vô số câu hỏi, nhưng sẽ không có ai trả lời cậu cả.

Thanh Linh nghe vậy liền im lặng, cô cũng nhớ lại hôm thứ sáu. Hôm đó chính là hôm mà cả cô và Thanh Tâm cùng nhau đến trường. Ba người Lê Phương Anh, Bùi Trương Tú cùng Đặng Linh Lam tuy có nói cô cùng Thanh Tâm hơi giống nhau. Nhưng sau đó liền không nghĩ gì về việc đó nữa. Thậm chí vài ngày rồi, họ không có hỏi hai người tại sao lại giống nhau.

“Có phải hay không… nhận thức của họ bị sửa đổi?”

Thanh Linh ngập ngừng nói, mặc dù không dám thừa nhận điều này, nhưng việc mọi người không nghĩ hai người là song sinh là điều vô cùng quỷ dị.

“Không biết nữa.”

Thanh Tâm lắc đầu, chính cậu cũng không biết họ bị sửa đổi nhận thức, hay do đây là điều bình thường.

“Vậy thì… còn bố mẹ, anh chị, ông bà thì sao?”

Thanh Linh nghĩ ra điều gì đó, cô sợ hãi lên tiếng, cơ thể cô vô thức run rẩy.

“Linh. Bình tĩnh!”

Thanh Tâm thấy vậy liền nắm chặt vai, nhìn thẳng vào mắt cô để giúp cô bình tĩnh.

“Xin… xin lỗi…”

“Haizz… tạm thời gạt bỏ suy nghĩ này đi, hiện tại mọi chuyện vẫn đang bình thường. Chờ thêm một tháng nữa được nghỉ hè thì hai ta cùng nhau về nhà xem như nào.”

Thanh Tâm thở dài. Thấy Thanh Linh biểu hiện ra như vậy thì cậu liền cảm thấy sợ hãi, vẫn nên dừng cuộc trò chuyện này lại.

Thanh Linh mờ mịt nhìn cậu, nhưng khi nghe thấy cậu ta nói “hai ta cùng nhau về nhà” thì cô liền cảm thấy khuôn mặt nóng bừng.

Tuy đó cũng là nhà cô, nhưng không hiểu sao cô vẫn có cảm giác kì lạ ở trong lòng. Cô vội vàng đứng dậy, tiến đến hồ nước rồi ngụp cả mặt vào trong.

Thanh Tâm thấy vậy liền sợ hãi, cậu nhanh chóng đến gần ôm chặt cô ấy lại không để cho cô nàng tiếp tục làm như vậy. Cậu nghĩ rằng lần sau vẫn là không nên nói chuyện này thì hơn, không thì Thanh Linh lại tiếp tục làm điều dại dột.

Khi cảm nhận được Thanh Tâm ôm mình thì Thanh Linh càng xấu hổ hơn, cô nàng vừa nói vừa vùng vẫy thoát ra rồi chạy thẳng về phía nhà cây, vào phòng mình đóng chặt cửa lại. Để lại Thanh Tâm ngơ ngác nhìn theo hướng bóng lưng của cô nàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...