Cạch!
“Chào mừng về nhà.”
“Tôi về rồi đây.”
Thanh Tâm nhìn xem Thanh Linh đang nấu ăn, trong lòng cậu không khỏi dâng lên cảm giác ấm áp khó nói thành lời.
“Mình nghĩ cậu nên đi tắm, khi ra có lẽ vừa đủ thời gian đồ ăn chín.”
Thanh Linh mỉm cười hướng về cậu nói.
“Cảm ơn nhé.”
“Ừm.”
Thanh Tâm gật đầu rồi tiến đến phòng ngủ chọn một bộ đồ rồi đi tắm.
Vốn dĩ hai người định chia quần áo riêng sang hai phòng, nhưng họ nhận ra bên phòng tu luyện không có nơi treo quần áo. Vì thế, hai người họ thỏa thuận vẫn dùng chung tủ, nhưng mỗi người một ngăn (tất nhiên rồi).
Cậu nhanh chóng tắm rồi ra ngoài. Khi ra thì Thanh Linh đã dọn xong đồ ăn, cậu nhanh chóng lau đầu rồi ngồi xuống bàn ăn.
“Ở phía cô, mọi người như nào rồi?”
“Vẫn được, mọi người đang càng ngày càng mạnh, hai người Huyền Vi cùng Thiên Nguyệt mạnh lắm. Nhất là Huyền Vi, nhờ cô ấy mà kiếm thuật của mình có bước tiến mới. Còn nữa…”
Thanh Linh mỉm cười kể về mọi người luyện tập thế nào ở trung tâm.
“Còn phía cậu thế nào?”
“Vẫn tốt, chỉ tiếc là hai ngày tới sẽ không tập luyện cùng mọi người được.”
Nghe vậy Thanh Linh hơi buồn, nhưng cô cũng nhanh chóng mỉm cười tiếp tục nói chuyện.
Nhớ lại lúc chiều nay, Thanh Tâm nói rằng cậu ta sẽ không luyện tập cùng mọi người vì trận đấu sắp tới, mà thay vào đó cậu ta sẽ đến chỗ sư phụ để học tập về dược liệu. Mọi người có hỏi lí do, thì cậu ta chỉ nói rằng đó là do Long Linh Tuyết bố trí.
Có lẽ là do hôm thứ hai Long Linh Tuyết đã nói dối. Nên khi nghe đến việc Long Linh Tuyết bố trí cậu tách mọi người ra luyện tập thì Thanh Linh không hiểu sao có chút tức giận.
“À đúng, cậu có thể kể thêm cho mình về sư phụ của cậu được không?”
“Được. Vậy thì nói về lúc đầu, lý do vì sao tôi đến đó đi.”
Thanh Tâm gật đầu hơi suy tư nhớ lại quá khứ. Cậu kể từng thứ, từ lý do cậu đến đó, gặp gỡ họ như nào, cho đến lúc bái sư, giúp đỡ sư phụ cùng thầy, sau đó làm quen Long Linh Tuyết khôi hài cỡ nào.
Khi nghe đến tình cảm của Long Linh Tuyết cùng Thanh Tâm thì sắc mặt của Thanh Linh hơi âm trầm. Nhưng khi nghe cậu nói họ chỉ dừng ở mức chị em đồng môn thì cô liền thở phào một hơi.
Thanh Tâm tiếp tục kể về việc mình được nhận vào làm ở trung tâm như nào, và mình làm quen mọi người ra sao.
Thanh Tâm say sưa kể. Thanh Linh chống một bên má, môi khẽ cong, im lặng lắng nghe cậu kể từ đầu đến cuối.
Sau một hồi cậu kể xong, thì Thanh Linh có chút tò mò hỏi:
“À mà, cái di chứng của cậu từ đâu ra vậy?”
Thanh Tâm nghe vậy liền khựng người, im lặng không nói, sắc mặt cậu âm trầm hẳn đi. Thanh Linh cảm thấy mình đã lỡ lời, cô nhanh chóng chuyển chủ đề.
“Khụ, ăn nhanh thôi, đồ ăn gần nguội rồi.”
Cô nhanh chóng gắp vài món ăn vào bát cậu rồi tiếp tục ăn cơm. Thanh Tâm gật đầu không nói gì, cậu cúi đầu bới cơm ăn.
Cả hai người cứ im lặng như vậy mà ăn nốt đồ ăn còn lại. Ăn xong Thanh Tâm liền nhận rửa bát, Thanh Linh cũng không nói gì, cô ra ghế sofa ngồi nhìn bóng lưng của cậu. Hiện tại cô hơi hối hận vì mình đã lỡ lời.
“Ờm… cô có muốn vào không gian để tu luyện không?”
Thanh Tâm rửa bát xong, cậu lau tay, gãi má, hơi lúng túng nhìn về Thanh Linh. Dù gì thể hiện ra khuôn mặt như vậy cũng là điều không nên.
“A… được.”
Thanh Linh gật đầu đồng ý.
Cô đứng dậy, đi song song với Thanh Tâm về phòng.
Khi vào bên trong Không Gian Tâm Linh thì chỉ là ý thức chứ không phải cơ thể. Vì vậy, họ vẫn cần phòng hờ để cơ thể ở ngoài không gặp sự cố.
Đang đi thì cả hai người liền rẽ hai hướng khác nhau. Thanh Linh thì rẽ vào phòng ngủ, còn Thanh Tâm rẽ vào phòng tu luyện.
“Cậu đi đâu vậy?”
Nghe Thanh Linh hỏi thì đầu cậu đầy dấu hỏi chấm.
“Thì đi vào phòng tu luyện nằm chứ đi đâu?”
“À thì… hay là… cậu về phòng ngủ nằm đi. Chắc là… cơ thể cậu chưa hồi phục hoàn toàn đâu. Ngủ dưới sàn lạnh… dễ sinh bệnh.”
Thanh Linh hai tay đan xen nhau, ánh mắt đảo liên hồi, giọng nói hơi ngập ngừng, xấu hổ nói.
Thanh Tâm bên ngoài bình thường nhưng bên trong như sóng cuồn cuộn. Đầu của cậu đang hoạt động liên tục để suy nghĩ cách trả lời cho trường hợp này. Nghĩ một hồi thì cậu liền chết máy, ngơ ngác nhìn Thanh Linh.
“Cậu… nghĩ sao?”
Thanh Linh vành tai hơi hồng, cô mím môi, ánh mắt mong chờ nhìn cậu chờ đợi đáp án.
“Khụ… tôi khỏe rồi nên không cần lo nữa đâu… vậy nhé.”
Nói xong Thanh Tâm nhanh chóng đi vào rồi đóng cửa. Để lại Thanh Linh im lặng khẽ cắn môi, thấy cánh cửa có lẽ sẽ không mở ra, cô không hiểu sao có chút tiếc nuối, đành đi vào phòng rồi đóng cửa lại.
(Cá: con quỷ trong tôi nói tôi nên viết đồng ý, nhưng lý trí đã quay lại để viết nó từ chối.)
Nghe tiếng cạch đóng cửa từ phía đối diện thì Thanh Tâm mới thở phào nhẹ nhõm, cậu nhớ lại “tai nạn” sáng nay.
‘Nếu mà đồng ý thì sợ mỗi ngày đều như vậy quá.’
Cậu hơi xấu hổ khi nghĩ về nó, nhưng cũng nhanh chóng gạt đi những suy nghĩ đó mà nằm xuống, tập trung chìm ý thức vào Không Gian Tâm Linh.
Bên trong Không Gian Tâm Linh. Cả hai người đứng đối diện với nhau.
“Cậu muốn mình dạy cách điều khiển hệ Thủy?”
Thanh Linh ngạc nhiên nhìn Thanh Tâm.
“Đúng, để trao đổi thì tôi có thể dạy lại cô về tri thức hệ Mộc.”
Thanh Tâm gật đầu chắc chắn.
“Ý cậu là như này?”
Thanh Linh tay khẽ động, hai dây leo sinh trường, một cái ở trên tay cô, một cái ở bên cạnh cô, hai dây leo được cô điều khiển dễ dàng như thể cô đã có hệ Mộc từ lâu. Sau đó, cô lại ngưng tụ ra một thanh kiếm gỗ rồi quơ qua quơ lại.
Thấy như vậy có lẽ chưa đủ, cô nàng liền ngưng tụ ra vài viên mộc cầu rồi để chúng trôi nổi, bay xung quanh người để chứng minh.
“Hả?”
Thanh Tâm mở to mắt khó tin nhìn Thanh Linh, cậu không ngờ cô nàng lại làm thành thục như vậy.
“Điều khiển nguyên tố không phải dễ lắm sao?”
Thanh Linh ngây thơ chớp chớp mắt nhìn cậu. Nghe vậy cậu liền cảm thấy trong lòng đau nhiều chút.
“Cô… cô không cảm thấy khó khăn gì sao?”
“Có sao?”
Cô nàng nghiêng đầu nghi hoặc nhìn cậu, thấy vậy cậu liền im miệng không nói. Theo nghĩa nào đấy thì hai người là một, nhưng sao cô ấy dễ dàng làm quen thuộc tính mới, còn cậu thì không?
“Có phải hay không… cậu không quen với hệ Thủy?”
Thanh Linh thấy cậu ngập ngừng như vậy, cô như hiểu ra điều gì đó liền dò hỏi. Nghe vậy Thanh Tâm yếu ớt gật đầu. Nhận mình ngu dốt với “mình” không phải điều nhục nhã, cậu ta nghĩ như vậy.
“Vậy thì, đi đến bờ hồ đi. Học ở đó sẽ dễ dàng hơn.”
Thanh Linh không chê cười cậu hay gì cả, cô chỉ nhẹ nhàng nắm tay kéo cậu đến gần bờ hồ. Khi bị kéo tay thì Thanh Tâm có hơi bất ngờ, nhưng cậu cũng nhanh chóng bình tĩnh lại, để mặc cô nàng lôi kéo mình.
Hai người đứng tại bờ hồ, tay hai người khẽ chạm vào dòng nước.
“Muốn nhanh chóng kiểm soát hệ Thủy, thì nên tiếp xúc với các dòng nước như sông, suối, ao, hồ. Nếu không có những thứ như vậy thì có thể dùng vòi nước hứng một chậu nước là được. Như hiện tại, nơi này có hồ do mình tạo nên. Vì thế có thể dùng nó để luyện tập.”
Vừa nói Thanh Linh vừa đưa tay vào dòng nước, cô dùng nguyên tố hệ Thủy khẽ bao bọc một cục nước nhỏ rồi đưa lên.
“Như này này, cậu cứ nghĩ dòng nước là một con cá, còn nguyên tố hệ Thủy là một tấm lưới. Nhưng thay vì quăng lưới thì cậu chỉ cần từ từ hạ xuống, dùng tấm lưới nhẹ nhàng bao bọc con cá rồi vớt lên là được.”
Nghe như vậy, Thanh Tâm cũng làm theo. Cậu từ từ đưa tay xuống dòng nước, nhưng cậu nhanh chóng nhíu mày, vì cảm thấy dòng nước này hơi “nặng” và lạnh. Cậu nhanh chóng rút tay về, cảm giác nặng nề ấy liền biến mất.
“Sao thế?”
Thanh Linh nghi hoặc nhìn xem cậu.
“Cảm giác nước hơi nặng với lạnh… không, chắc là ảo giác thôi.”
Nói rồi cậu lại đưa tay xuống, không còn cảm giác như vừa nãy nữa, giờ cậu chỉ cảm nhận được dòng nước mát mẻ đang bao trùm lấy bàn tay của mình.
Cậu làm theo lời chỉ dạy của Thanh Linh, coi dòng nước như một con cá, khẽ điều động tấm lưới bao bọc lấy con cá đó rồi nhẹ nhàng nhấc lên.
“Cậu thành công rồi.”
Thấy cục nước trên tay cậu thì cô nàng liền vui vẻ vỗ tay cổ vũ.
“Có vẻ điều này khá dễ, có thể đẩy nhanh tiến trình được không?”
Cậu hào hứng nói với cô nàng. Thấy cậu vui vẻ như vậy thì cô nàng cảm thấy vui lây, cô nhanh chóng chuyển qua trình độ cao hơn.
“Được rồi, tiếp theo là điều chỉnh hình dạng. Giờ cậu tưởng tượng con cá trong tay cậu giờ là đất sét, cậu nhẹ nhàng điều chỉnh nó thành một hình dạng đơn giản. Nếu như cảm thấy khó thì cậu có thể dùng tay từ từ nặn là được. Như này này…”
Cô nhẹ nhàng dùng tay nhúng xuống nước rồi cầm theo một viên thủy cầu, coi nó như một cục đất sét, cô uốn nắn tạo hình. Từ một thủy cầu ban đầu, tạo thành một thanh kiếm nhỏ. Sau đó cô lại ngưng tụ ra một thủy cầu, rồi điều chỉnh nó thành một thanh kiếm bằng ý thức.
“Ồ. Để tôi thử xem.”
Nói rồi cậu thử điều chỉnh hình dạng bằng ý thức, nhưng nó hơi méo mó. Thấy vậy cậu liền chuyển qua dùng tay, tự điều chỉnh định dạng bằng bàn tay. Cậu như một đứa trẻ mày mò tạo thành một thanh kiếm.
“Nhìn này, tôi làm được rồi.”
Thanh Tâm như một đứa trẻ khoe sản phẩm của mình, cậu hào hứng quơ thanh kiếm ở trên tay mình qua lại. Thanh Linh thấy vậy liền mỉm cười, cô vô thức xoa đầu cậu mà khen.
“Cậu giỏi lắm.”
“A?”
“A?”
Thanh Linh nhận ra việc mình làm liền rút tay lại, mặt cô hơi hồng nhìn về hướng khác.
“Khụ, tiếp theo cậu cứ làm quen như vậy, cho đến khi tự dùng ý thức điều chỉnh được là được. Khi nào xong thì gọi mình là để chuyển sang bước kế tiếp.”
Nói xong cô liền lao như bay dọc theo hướng bờ hồ mà chạy trốn.
Để lại Thanh Tâm ngơ ngác đưa tay sờ lên đầu mình. Vốn dĩ cậu là người không thích bị xoa đầu, chỉ những người cậu xem là trưởng bối thì mới được cậu cho sờ. Nhưng khi bị Thanh Linh sờ thì cậu không cảm thấy khó chịu gì cả.
‘Có lẽ do cô ấy là “mình” nên mình mới không có cảm giác phản cảm chăng?’
Nghĩ xong cậu tiếp tục làm quen với hệ Thủy. Chỉ là, cậu không nhận ra một điều, đó là khuôn mặt hiện tại của cậu hơi hồng. Do nước sông hơi đen, nên cậu không thấy được khuôn mặt hiện tại của cậu hồng như nào.
Cả Thanh Linh cùng Thanh Tâm đều không biết. Có một bóng đen dưới hồ khó chịu khi nhìn thấy cảnh vừa rồi. Hắn khi nhìn về Thanh Linh thì vô cùng trìu mến, còn khi nhìn sang Thanh Tâm thì như muốn đánh cho cậu một trận.
Ở trên cây, bóng trắng hiền từ nhìn hai người. Bóng trắng không giống như bóng đen khó chịu nhìn Thanh Tâm, yêu thích nhìn Thanh Linh. Mà bóng trắng bao dung cả hai người, thể hiện ra ý muốn bảo hộ và chăm sóc cả hai người như một người mẹ vậy.
(Cá: thả tí hint. Đoán xem bóng đen với bóng trắng có quan hệ như nào với hai main nào?
P/S: nay vội nên chỉ có 2k từ, ehe.)
Chaporia
Bình Luận (0)